Haizzz ...
Có lẽ..
Cuộc sống của nó sẽ bình lặng trôi đi như vậy..
Nó sẽ quên đi..
Và sống..
Sống với hiện tại của nó..
Nhưng mọi thứ lại ko bình yên như nó tưởng..
Giá như chị đừng nói với nó..
Thì có lẽ..
Giờ đây..
Nó không phải suy nghĩ nhiều thế này..
Nó đã quên..
Cất giữ ở 1 nơi nào đó..
Không ai tìm thấy..
Vậy mà giờ đây..
Nó phải lục lại quá khứ..
Nó thấy day dứt trong lòng..
Có 1 cảm giác khó tả đang ở trong lòng nó..
Nó thấy khó chịu, mệt mỏi..
Vừa phải đối diện với thực tại..
Vừa phải nghĩ về quá khứ..
Nó cũng chỉ là 1 con bé yếu đuối..
Không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài của nó..
Nó thấy mệt mỏi..
Chán nản..
Bất mãn..
Mọi thứ đến với nó thật khó khăn..
Xong, ra đi cũng thật dễ dàng..
Cứ nghĩ đến việc Cây xem Lá như một ..... xa lạ sao thật khó khăn! Có lẽ Cây không biết Lá từng hạnh phúc thế nào khi biết được Lá có một chút gì đặc biệt, một chút gì khác hơn mọi người trong lòng Cây . Lá vẫn cố không tin, nên đã hỏi lại để nghe điều đó từ chính Cây, mặc kệ Cây có cho là Lá thật vô duyên.
Cây im lặng, khó hiểu, cái im lặng đó đáng sợ lắm Cây biết không? Lá biết về Cây nhiều hơn những gì Lá nên biết, hiểu Cây nhiều hơn những gì Lá nên hiểu, cảm nhận về Cây đau khổ nhiều hơn những gì Lá thấy được. Và cho đến bây giờ, Lá vẫn tự hỏi: "Liệu những gì Lá biết và cảm nhận có là sự thật? Hay chỉ những đêm Cây ngủ mình với bóng đêm, với làn Gió khe khẽ khiến Lá giật mình ? Rằng Lá đang phụ thuộc vào Cây ? " chỉ vì chúng không phải là những lời tâm sự của Cây , mà là những câu chuyện vu vơ, những lời kể lại từ Gió, Lá bất chợt nghe được hay những lúc Cây say sưa với niềm vui mới và nói " Cây nhớ Lá " . Chưa bao giờ biết Cây thật sự nghĩ gì và muốn gì, Lá chỉ biết rằng...Cây là một ....mà Lá rất quý mến và mong những ngày nắng không thiêu đốt được Cây, Gió không quật ngã Cây, Cây đứng vững giữa đất trời như vốn Cây đã thế.
Lá không đủ mạnh mẽ để có thể cho Cây cảm giác bình yên, nhưng Lá cũng không quá yếu ớt để lúc nào cũng gây rắc rối cho Cây . Giữa chúng ta bao giờ cũng tồn tại một khoảng cách, không quá xa, cũng không quá gần, nhưng mãi mãi, Lá không bao giờ nắm lấy được, mặc dù Lá ở trên thân Cây nhưng Lá chưa bao giờ thuộc về Cây . Lá biết Lá sẽ chẳng bao giờ có Cây , vì thế Lá cứ muốn giữ nguyên khoảng cách ấy, chẳng muốn nó sẽ dài thêm...
Nói cho cùng thì Lá may mắn hơn rất nhiều , chỉ bởi vì Lá có Cây để bám vào, trong những ngày qua, có những kỉ niệm rất đẹp để nhớ, và có cả một tương lai rất dài để tiếp tục sống. Bên Cây - Lá thật nhỏ bé và .... Lá chưa bao giờ dám nói rằng Lá ..... Cây , bởi vì Lá luôn mong chờ nhận được chúng từ chính Cây , mà dù không như thế, Lá cũng chẳng muốn làm Cây phải bận tâm gì về Lá cả, chỉ là một chiếc Lá bình thường như bao chiếc Lá đang sống trên Cây.
Lá không xinh xắn, Lá không đáng yêu, và Lá biết Lá cũng chẳng là điều gì quan trọng với Cây . Với Cây , Lá chỉ là một chiếc Lá , thế thôi!
Lá rời xa Cây không phải vì Gió thổi Lá bay đi, mà vì Cây không giữ Lá lại, Lá chưa bao giờ thuộc về Cây!!!!! Và em mãi mãi không bao giờ thuộc về anh!!!!!!!!!


Lời bình mới nhất