Hôm nay ngồi đọc lại những gì mình đã viết và nhớ lại những gì đã qua, những gì mình đã phải trải qua và chịu đựng..... Mình thấy mình thay đổi nhiều quá.... ko còn là cái Hương của ngày xưa nữa rồi.... thay đổi nhiều quá.... ko nhận ra nữa rồi Hương ơi!!!!.... ko còn sự vô tư như trước nữa.... suy nghĩ nhiều hơn.... trầm hơn.... ít nói ít cười hơn.... buồn nhiều hơn.... sự nhiệt tình cũng giảm dần.... ko còn sôi nổi như trước.... Tại sao vậy???? Mình bây giờ ko còn là mình nữa, nghĩ gì và làm gì cũng ko hiểu tại sao lại làm như thế.... tất cả những gì mình làm đều vô thức, buông xuôi.... Mình cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống trước đây và bây giờ, mình càng cảm thấy mệt mọi hơn. Tưởng rằng .... sẽ khác, sẽ.... nhưng lại càng thấy buồn nhiều hơn, thất vọng nhiều hơn.... Nhưng.... có 1 điều ko thay đổi đó là tình cảm của mình dành cho mọi người. Mặc dù sự nhiệt tình ko được như trước nữa nhưng mình vẫn luôn yêu quý.... mãi mãi.... điều này sẽ ko thay đổi.... dù thế nào đi nữa.... Buồn và thất vọng....cõ lẽ là tâm trạng lúc này của mình.... "Khi bạn buồn bạn vui bạn luôn có tôi bên cạnh,mặc dù tôi ko giúp được gì cho bạn nhưng ít nhất, bạn cũng tôi bên cạnh để lắng nghe và chia sẻ với bạn.... nhưng tại sao??? khi tôi vui tôi có bạn, nhưng khi tôi buồn.... xung quanh tôi lại ko có 1 ai???? Có thể bạn ko hiểu tôi or có thể tôi ko tin tưởng bạn để chia sẻ cảm xúc or tôi chưa sẵn sàng mở lòng để đón nhận bạn.... có lẽ tại tôi chưa thực sự tốt với bạn or tôi ko thật lòng với bạn or tôi chưa phải là bạn của bạn.... bên cạnh tôi chỉ là để lấp chỗ trống...."
Mình cảm thấy hoang mang, ko biết phải làm gì nữa, thấy mệt mỏi quá! Mình như đang lạc vào mê cung mà ko biết lối ra.... Niềm vui nhen nhói bỗng vụt tắt.... hụt hẫng....


Lời bình mới nhất