Cô nuốt nước bọt lấy hết dũng khí nhìn anh và nói: "Chúng ta chia tay nhau đi!" Anh sửng sốt nhìn cô không hiểu: "Vì sao vậy?". Giọng cô lướt nhẹ như gió thoảng bên tai anh: "Mệt rồi, cũng chẳng cần bất cứ lí do gì cả!".
Tối hôm đó anh lặng lẽ hút thuốc không nói một lời, không khí lạnh lẽo u ám bao trùm cả căn nhà. Cô cảm thấy mệt mỏi và chán nản, trái tim cô dần trở nên băng giá. Thậm chí đến một câu nói an ủi, một sự níu kéo dành cho cô anh cũng không làm được, vậy thì cô còn mong đợi gì ở anh nữa, liệu anh có thể mang đến hạnh phúc và niềm vui gì cho cô đây?. Thời gian cứ thế nặng nề từng phút trôi qua, cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Em nói xem, anh phải làm gì để có thể giữ em ở lại?"
Cô không do dự trả lời: "Anh hãy trả lời một câu hỏi của em, nếu anh có thể nói đúng được đáp án trong lòng em, em sẽ ở lại!". Lại một sự im lặng bao trùm...Nếu như em vô cùng thích một loài hoa mọc trên một vách núi cheo leo hiểm trở, mà để hái được nó gần như chắc chắn 100% anh sẽ tìm đến cái chết, anh có thể nguyện đi hái nó vì em không?" Anh trầm ngâm một lúc rồi trả lời: "Sáng sớm ngày mai anh sẽ cho em đáp án, được không?" Trái tim cô bỗng như có một cái gì đó hụt hẫng...
Sáng sớm hôm sau khi cô tỉnh dậy, anh đã không còn trong phòng tự lúc nào. Cô phát hiện thấy một tờ giấy kín đặc chữ được đặt trên bàn, bên cạnh là một cốc sữa còn nóng hổi. Cô run run cầm bức thư anh để lại, dòng chữ đầu tiên khiến trái tim cô đau nhói: "Em thân yêu! Anh đã nghĩ rất kỹ và quyết định sẽ không đi hái bông hóa cho em!..." Nén một tiếng thở dài cô tiếp tục đọc: "Nhưng em hãy để anh được nói rõ lí do vì sao anh không thể đi hái bông hoa đó. Ngày ngày em chỉ biết cắm đầu vào máy tính, nhưng ngoài viêc gõ văn bản em hầu như không thành thạo sử dụng các chức năng khác nên luôn bị rối tung trước những sự cố máy tính xảy ra, rồi cứ thế em chỉ biết ôm cái bàn phím mà khóc. Anh muốn giữ lại đôi tay của mình để có thể giúp em chỉnh lý lại những bài viết của em, giúp em xử lý những rắc rối máy tính em gặp phải. Khi em ra ngoài lại toàn quên mang theo chìa khóa, anh phải giữ lại đôi bàn chân của mình để có thể bất cứ lúc nào về nhà giúp em mở cửa. Người luôn ưa thích đi du lịch xa như em nhưng lại luôn dễ dàng bị lạc đường ngay chính thành phố của mình, anh phải giữ lại đôi mắt để dẫn em đi không bị lạc lối. Em thường ít khi ra ngoài, anh lại lo em dễ bị trầm cảm, nên anh phải giữ lại cái miệng để ngày ngày trò chuyện cùng em, để em không còn cô đơn nữa. Anh nhất định phải sống, để sau này đến lúc đó, anh có thể giúp em cắt tóc, giúp em nhổ những sợi tóc bạc làm em khó chịu, anh sẽ cầm tay em đưa em đi dạo trên bờ biển để cảm nhận thấy ánh sáng ấm áp chan hòa của gió và bầu trời, nói với em màu sắc rực rỡ của từng bông hoa anh gặp, để nói với em rằng trong lòng anh em cũng vẫn mãi xinh đẹp rực rỡ như những bông hoa kia... Cho nên, cho đến khi anh chưa tìm được người con trai nào có thể yêu em hơn anh, anh không muốn đi hái bông hoa đó...!"
Nước mắt cô đã giành giụa tự độ nào, từ trước đến nay cô luôn chỉ thấy anh là một người tẻ nhạt không quan tâm đến suy nghĩ tình cảm của cô, giờ đây cô mới như chợt bình tĩnh. Cô lau nước mắt và tiếp tục đọc: "Nếu em đã đọc xong rồi, đáp án đó có thể khiến em mãn nguyện một phần nào, thì em hãy bước ra và mở cửa ra. Anh đang đứng bên ngoài chờ em và anh đã mua cho em loại bánh bao sữa mà em thích nhất...!"
Cô vội vã lao mình ra mở cửa và quả nhiên nhìn thấy anh. Anh đang nhìn cô mỉm cười một cách ấm áp. Cô sung sướng như một đứa trẻ. Chỉ vì một phút hồ đồ cô suýt mất đi hạnh phúc thực sự của đời mình. Giờ đây cô đã nhận ra điều đó và tự hứa với mình sẽ không để vuột mất nó thêm một lần nữa....


Lời bình mới nhất