Hai mươi ba tháng chạp. Hôm nay là ngày đưa ông Táo về rồi. Như thông lệ, ngày hôm nay ông Táo về chầu Thượng Đế để báo cáo lại tình hình một năm qua về cuộc sống của những con người nơi mà ông được phân công ở nơi đó giám sát.
Và cũng chính ngày hôm nay, trong sự cô đơn của tâm hồn, cái giá lạnh của thể xác vào những ngày cuối đông, nó càng nhớ quay quắt, nhớ đến nao lòng cái ngày này của 6 năm trước. Đó là ngày lần đầu tiên nó và anh gặp nhau.
Chiều cuối năm, ngày đưa ông Táo về chầu Trời, những người trẻ với nhau trong cơ quan nó đã hẹn nhau một buổi tối ăn uống, hát hò.
Anh cũng đến cùng với bọn nó. Lần đầu tiên anh tham gia với cơ quan nó dù hai nơi làm việc ở cạnh nhau. Anh đi cùng một em trai đã tương đối thân với mọi người trong cơ quan nó.
Nó không đẹp nhưng cũng có thể gọi là nổi trội hơn cả những người nữ trong cơ quan vì nó tự biết làm đẹp hơn cho bản thân nên cũng khá gây ấn tượng cho những người khác phái. Và anh cũng đã ngầm chú ý đến nó sau khi nghe những lời bàn tán của những người ở cơ quan anh có qua lại với cơ quan nó.
Vậy là khi nghe được lời rủ rê với thằng em trai ở cơ quan anh, anh đã đòi em ấy dẫn anh theo để tạo cơ hội tiếp xúc với nó.
Gặp nhau, nó cũng không có để ý đến anh lắm vì quan niệm của nó từ trước là không thích yêu những người học cùng lớp và làm cùng cơ quan, mà cơ quan anh và nó ở cạnh nhau thì cũng phiền phức giống vậy thôi. Cơ quan anh là đơn vị bảo vệ cho cơ quan nó, là bảo vệ chính quyền mà nên ở sát bên nhau.
Mà nó cũng không phủ nhận là anh cũng khá ấn tượng trong mắt người khác phái. Sau này mọi người vẫn thường hay nói anh và nó là một cặp đẹp đôi, hai đứa mà sinh con là chắc là sẽ xinh xắn lắm!
Và rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Những lần sau đó anh đã hẹn để đi riêng cùng nó. Nói thật, lúc đầu nó đi với anh cũng nghĩ đơn giản là mối quan hệ đồng nghiệp và vì nó nghĩ anh là người từ chổ khác mới đến còn bỡ ngỡ nên nó nghĩ mình đang là người giới thiệu cho anh từng chổ ăn uống, vui chơi của địa phương mình. Nhưng dần dần nó cũng hiểu được tình cảm của anh dành cho nó không phải là tình cảm đồng nghiệp đơn thuần và… nó đã từ chối tình cảm của anh vì nó biết anh và nó không thể nào tiến xa hơn được nữa.
Anh làm trong một cơ quan an ninh còn nó thì cái lý lịch bị cho là không được “sạch” bởi bị ảnh hưởng từ thế hệ trước.
Vậy mà với sự chân thành của anh và cộng thêm sự yếu đuối của lý trí đã bị con tim đánh gục, nó và anh yêu nhau trong sự tán thành của tất cả mọi người kể cả các sếp của hai bên. Nó và anh yêu nhau thật vui và hạnh phúc. Nó hỗ trợ và trợ giúp cho anh rất nhiều trong công việc. Nó lo lắng, chăm sóc anh hơn cả sự lo lắng của những người yêu nhau, đó là sự lo lắng của người vợ đối với chồng. Rồi nó và anh cũng làm thủ tục để cưới nhau sau một năm tìm hiểu. Ngày nó nhận được kết quả người ta trả lời không được nó thất hụt hẫng lắm dù nó đã chuẩn bị tâm lý từ đầu. Anh cũng đã giấu nó một thời gian từ khi nhận được kết quả vì sợ nó buồn.
Và rồi nó cũng quyết định chia tay giống như thoả thuận từ đầu là nếu không được thì vui vẻ chia tay, đường ai nấy đi để không làm mất tương lai của nhau. Nhưng…đã mấy lần rời xa nhau vẫn không thể nào quên nhau được vì tình cảm bấy lâu nay, lại thêm hằng ngày vào ra gặp nhau mà trong lòng cứ thấy thế nào…cái cảm giác không cam tâm. Giờ nó mới thấu hiểu được cái cảm giác của hai người yêu yêu mà không đến được với nhau là như thế nào.
Vậy là anh và nó lại tiếp tục lao vào nhau như hai con thiêu thân dù biết con đường phía trước còn nhiều chông gai. Cho đến khi vì lý do công việc anh phải chuyển công tác sau năm năm anh và nó gắn bó bên nhau thì nó mới biết mình phải thật sự xa anh. Năm năm bên nhau, tình yêu mà, phải có vui có buồn, có giận hờn và thương yêu nhưng nó và anh cảm thấy rất hạnh phúc nên ngày anh đi nó tưởng mình không thể đứng vững nữa. Chia ly, mất mát, hụt hẫng, đau buồn…tất cả mọi cảm giác cùng một lúc đan xen vào trong nó khiến nó gần như gục ngã.
Rồi thời gian cũng sẽ xoá mờ tất cả, nó cũng quen dần cuộc sống vắng anh hằng ngày và thay vào đó là sự trông ngóng anh trở về với nó vào những ngày cuối tuần. Hàng tuần, anh về với nó một ngày, thứ bảy hoặc chủ nhật vì ngày còn lại anh phải bận đi công tác. Anh vẫn tranh thủ về với nó dù khoảng cách cũng không phải là gần và anh cũng ngán lắm cái cảnh cầm xe chạy trên đoạn đường khá xa để về với nó vì hằng ngày công việc của anh là phải rong ruổi trên đường để làm nhiệm vụ.
Một năm qua kể từ ngày anh đi, nó và anh cũng trãi qua nhiều sóng gió. Nó lúc nào cũng ở bên cạnh để chia sẻ với anh những vui buồn, khó khăn trong công việc và trong cuộc sống. Nó yêu anh hơn chính bản thân mình, những lúc anh hụt hẫng, khó khăn nhất người đầu tiên anh nghĩ đến là nó chứ không phải là gia đình anh. Vì vậy anh thường hay nói trên đời này người hiểu anh và thương anh nhất chỉ là nó. Nó cũng cảm nhận được rằng anh yêu nó nhiều lắm và ngoài tình yêu ra, trong anh, nó còn là cái nghĩa đối với anh. Nó cũng hay nói vui với anh rằng nếu sau nay anh phụ nó thì suốt cuộc đời này anh chẳng những nợ nó cái tình mà còn nợ luôn cái nghĩa vì nó đã sống với anh hết lòng hết dạ.
Nhưng mà nó cũng biết anh rồi cũng sẽ có những giây phút xao lòng vì anh cũng giống như bao người đàn ông trên đời này luôn thích tìm cái mới. Vả lại công việc anh đang làm được cho là thời thượng nhất trong ngành, ra đường có biết bao cô gái nhìn anh với sự khao khát được có để được hãnh diện khi anh là của mình.
Chỉ có nó, chỉ có nó là không cảm thấy điều ấy vì nó cứ lo sợ cho một tương lai xa hon của mình, nó lo sợ cái công việc mà ra đường thì người ghét nhiều hơn người thương. Đôi khi nó tự thấy mình quá khờ dại khi lo nghĩ quá xa vời để trong những cái suy nghĩ ấy đôi khi nó và anh lại có những mâu thuẫn, bất đồng.
Nó vẫn tha thứ cho anh tất cả những giây phút xao lòng như bản năng của một người đàn ông là phải vậy vì nó biết anh đã nhận ra nó rất quan trọng đối với anh. Anh đã từng cầu xin nó tha thứ cho những giây phút xao lòng của mình vì anh nhận ra rằng có lẽ suốt cuộc đời này anh sẽ không tìm được ai thay thế nó. Nó cũng thừa biết điều đó vì nó biết được bản thân mình đã làm gì cho anh và đã yêu anh như thế nào nhưng giờ nó cũng không biết phải làm sao?
Nếu nó tiếp tục chờ đợi ngày danh chánh ngôn thuận anh và nó thuộc về nhau thì chính nó có thể là người đánh mất tương lai của anh.
Còn tiếp tục đè nén lòng mình để rời xa anh thì nó thấy tim mình như vụn vỡ…càng đau khổ hơn khi mỗi khi nghĩ đến mùa xuân này nó sẽ không có anh bên cạnh. Nó phải đón cái xuân này với sự cô đơn, buồn tủi và đau đớn như thế nào đây? Cái xuân đầu tiên không có anh bên cạnh!
Anh đang chờ câu trả lời của nó. Anh hứa với nó sẽ cho nó một tương lai nhưng phải cố chờ anh thêm một thời gian nữa. Nó không tiếc thời gian chờ đợi anh vì 6 năm qua nó cũng không biết là có quá dài hay không khi nó đã dành cho anh cả tuổi thanh xuân của một người con gái.
Giờ đây tâm trạng nó rối bời, càng hụt hẫng hơn khi cái Tết đang được đếm từng ngày. Nó không biết làm sao để dung hoà giữa con tim và lý trí???
Nhưng thôi, nó hãy cứ tự an ủi, động viên mình hãy cố gắng vượt qua tất cả vì trên đời này không phải tình yêu là tất cả mà còn nhiều việc khác nữa phải làm. Con người sống trên đời phải có lý trí, rồi một ngày nào đó con tim cũng sẽ ngủ yên mà thôi, con tim thôi không thổn thức nữa thì bình yên sẽ trở lại trong ta. Cuộc sống lấy của ta điều này thì sẽ cho ta lại điều khác, cứ nghĩ như vậy để thấy lòng thanh thản hơn.
Nó sẽ tập quen dần với cuộc sống không có anh và trước tiên là đón một mùa xuân buồn và trống vắng…
Nó cũng cầu xin ai đó có thể tiếp cho nó thêm một chút mạnh mẽ, một chút nghị lực và một chút niềm tin trong cuộc sống để nó có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả mà thôi!
ai gặp phải cảnh đời trái ngang mới hiểu hết nỗi buồn của nó chị ạ, chị đừng buồn nữa rồi thời gian sẽ xoá đi tất cả em tin là như thế chị còn có 5 năm chị gái em còn những 9 năm thế mà giờ vẫn tay trắng buồn lăắmchị iêu chị hãy vui lên đừng buồn nữa nhé, niềm vui còn rất nhiều ở phía trước chị iêu ơi
23:10:18 ngày 09-02-2010
07:47:39 ngày 09-02-2010
14:21:17 ngày 08-02-2010
năm mới, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. bạn hiền ạ
23:09:02 ngày 07-02-2010
...tặng em bài hát...Nỗi nhớ mùa đông...(ko biết làm sao tặng dc
) vào anh nhé ...
23:05:12 ngày 07-02-2010
ai gặp phải cảnh đời trái ngang mới hiểu hết nỗi buồn của nó chị ạ, chị đừng buồn nữa rồi thời gian sẽ xoá đi tất cả em tin là như thế chị còn có 5 năm chị gái em còn những 9 năm thế mà giờ vẫn tay trắng buồn lăắmchị iêu chị hãy vui lên đừng buồn nữa nhé, niềm vui còn rất nhiều ở phía trước chị iêu ơi
22:10:44 ngày 06-02-2010
Nhã Trúc ơi! Mình không biết phải khuyên bạn thế nào nữa, chỉ mong bạn hãy mạnh mẽ lên để lựa chọn hướng đi đúng đắn trong tình yêu nhé!


21:53:31 ngày 06-02-2010
21:00:01 ngày 06-02-2010
Anh tin ngày mai trời sẽ sáng và em sẽ mãi là hoa màu vàng rực rỡ dưới nắng xuân.
16:54:36 ngày 06-02-2010
vững vàng lên chị nhé