bienbaygiomuadong85

Danh mục bài viết

    Chưa định nghĩa danh mục nào.

Bài viết yêu thích

    Có 0 bài viết ưu thích.

Blogger Yêu thích

    Chưa có blogger yêu thích.

Nhật ký Blogger Yêu thích

    Chưa có hoạt động nào.

 

Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

DÒNG CHẢY KỶ NIỆM CỦA BỐNGVÀ TRỊNH CÔNG SƠN

bienbaygiomuadong85 viết ngày 04/11/2008 | Có 0 bình luận | 28 Lượt xem


img267/4953/nhungrc3.jpg

Anh đã chỉ cho tôi rằng hạnh phúc là khi sống thật với cảm xúc của mình, yêu thương và nâng niu những điều đẹp đẽ. Và điều đẹp nhất trên đời chính là con người và sự cần có nhau trong đời sống.

Hồi ở Nhật Bản, tôi đã thấy anh vui như trẻ nhỏ khi hai anh em leo được đến lưng chừng một ngọn núi trong cái lạnh cắt da để thấy sông, thấy rừng và mây ở phía dưới. Tôi đã thấy anh cực kỳ hưng phấn, với đôi bàn tay còn dính màu, ngồi nhìn tranh mình vừa vẽ trong đêm. Tôi thấy anh băn khoăn, lẩm bẩm hát một đoạn ngẫu hứng vừa kịp ghi lại trên một mẩu giấy xé từ bao thuốc lá… Và tôi đã từng thấy anh buồn. Anh chẳng làm gì để đỡ buồn mà tự buồn cho hết. Những lúc ấy, tôi thương anh vô cùng, mặc dầu có những khi chính tôi cũng làm anh buồn vậy.

Anh nói với tôi thật nhiều về những bài hát của anh. Tôi thì hay hỏi: "Tại sao? Tạo sao?" Anh thì chẳng bao giờ nề hà mà thong thả trả lời cặn kẽ những câu hỏi nhiều khi ngô nghê của tôi. Tôi biết cho đến bây giờ chẳng thể hiểu thấu tận cùng ý nghĩa của tất cả những gì anh viết. Song có một điều anh dạy đã trở thành bài học nằm lòng đối với tôi, anh nói: "Nếu sáng mai ra ngoài ngõ gặp ai, dù lạ mặt, vẫy tay với mình thì đừng bao giờ quên vẫy tay lại, vì ai biết được có thể người sẽ ra đi ngay sau đó mà không bao giờ còn gặp lại".

Lần đầu tiên gặp anh, người đàn ông nhỏ bé, gầy guộc bước vào qua chiếc cổng sắt lớn. Anh đội chiếc mũ bạc màu vừa đi vừa đá nhẹ mấy hòn sỏi dưới sân. Và nụ cười của anh, tươi thế, trong sáng thế, hiền hậu thế, làm sao mà không cảm thấy thân thương ngay được! Cảm ơn định mệnh đã cho tôi được gặp anh. Niềm tin của anh, tình yêu của anh làm cho tôi ngay cả trong những lúc cô đơn nhất vẫn cảm thấy an tâm, vì được che chở, được đón nhận và tha thứ, như một người con an tâm vì có được gia đình đùm bọc

Đấy là khoảng thời gian mà tôi thấy không hề bận rộn và hối thúc, lúc thì quây quần bên những người bạn, đàn hát say sưa, khi thì đi xem tranh ở triển lãm, hay chỉ có hai anh em ngồi ở nhà anh, nơi nhìn ra khu vườn trải sỏi, mà trò chuyện bâng khuâng… Tôi bắt đầu tập những bản tình ca của anh, mở đầu bằng Em hãy ngủ đi. Anh hay nhìn tôi cười: "Sao người nhỏ mà hát mạnh quá vậy". Những tối cuối tuần, chúng tôi đến hát ở quán nhạc sĩ. Với tôi, nơi ấy là cả một vườn âm nhạc, của sự đồng cảm và vui thích

"Tôi 20 tuổi, nhỏ bé với đôi vai gầy guộc, còn anh, người đàn ông không tuổi, đôi mắt sáng, dáng xiêu xiêu. Tôi chào và nhận lấy sự trìu mến từ hơi ấm nơi bàn tay anh và chẳng còn để ý đến xung quanh mình đang có rất nhiều người nổi tiếng. Nhạc nổi lên, ai đó đang hát: Tình yêu mật ngọt, mật ngọt trên môi".

Anh cho tôi một miếng ngọc hình quả bí, bảo rằng đeo nó sẽ mang đến may mắn. Tôi không thấy xa lạ trong những ngày đầu sống ở trời Nam vì có anh.

Người ra đi để tình yêu ở lại. Những hình ảnh của anh cứ tiếp tục hiện về,không dồn dập mà thong thả, êm đềm làm tôi có cảm giác đang ngồi bên dòng sông để nghe ký ức rì rầm kể chuyện. Tại sao thế, nước cứ trôi không ngừng mà dòng sông chẳng hề vơi, tại sao thế, anh Sơn? Hay cả anh ở nơi chín suối cũng đang ngồi nhìn dòng sông âm thầm chảy như khe khẽ hát: "Ru người ngồi mãi cùng tôi". "Lần cuối cùng tôi gặp anh Sơn là khoảng thời gian sau tết âm lịch năm 2001. Anh Sơn đã ốm nặng lắm rồi. Anh không tiếp khách và từ chối gặp phụ nữ. Nhưng khi Hồng Nhung đến chào để đi diễn ở Úc thì anh gặp. Hôm đó chúng tôi cùng ăn trưa. Tôi không nhớ anh Sơn đã nói gì hoặc có thể chúng tôi chẳng nói gì cả như những phút giây im lặng mà chúng tôi thường vẫn chia sẻ cùng nhau. Hồng Nhung đi được một ngày thì anh đau nặng phải vô bệnh viện. Đến 12h45p ngày chủ nhật 1/4/2001 thì Trịnh Công Sơn mất. Lúc đó Hồng Nhung đang ở Úc vội bay về dự đám tang rồi lại phải bay qua vì hợp đồng biểu diễn đã ký. Còn tôi đang ở Biên Hòa nhận được điện của Tịnh (Trịnh Xuân Tịnh em trai nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) thì vội về ngay". ( nhà báo Huỳnh Phi Long) Ảnh minh họa

bienbaygiomuadong85 viết ngày 04/11/2008