
Thập niên cuối cùng của cuộc đời, niềm say mê của Trịnh Công Sơn hầu hết dành cho Hồng Nhung. Cô đã khơi dậy trong tâm hồn người nghệ sĩ nguồn sống mới để từ đó, ra đời ca khúc trữ tình Bống Bồng ơi, Thuở bống là người… tặng riêng cô.
Tôi không bao giờ quên những lời anh viết:
Em đi đâu mà vội
Bống lòng suối thảnh thơi…
Em đi đâu mà vội
Ngày Bống mẹ bồng
Nhẹ quá tơ tằm
Lay nhẹ Bống Bồng Bông
Lay nhẹ đóa Hồng Nhung…
Lần đầu tiên trong đời, tôi đến với thế giới của sự sống và cái chết qua cách nhìn nhân bản của anh, người nghệ sĩ đã dạy cho tôi biết yêu thương đến tận cùng, vô điều kiện.
Nói đến nhạc Trịnh không thể không nhắc đến HỒNG NHUNG- NGƯỜI ĐẶC BIỆT -CẦU NỐI ĐƯA KHÁN GIẢ TRẺ NGÀY NAY ĐẾN VỚI NHẠC TRỊNH.












Lời bình mới nhất