Dường như sương đang tan ra trên những nụ hồng đỏ thăm.Trước ánh bình minh dịu dàng ve vuốt,giọt sương nhỏ thấy mình hóa kiếp thành mưa.
Dường như gió xuân đang phảng phất đâu đây trên bờ môi em chín mọng,ru ngủ mái tóc em,quấn quýt đôi chân trần thon nhỏ,tíu tít trên những con đường đê ngập mùi lúa mới.

Dường như bầu trời cao hơn,dường như biển thôi không gào thét,dường như con sóng cứ nấn ná mãi trên bờ không muốn ra khơi.Dường như anh đang bên em sau những ngày xa cách,anh dắt tay em đi, gủi lại trên môi em những nụ hôn ngọt ngào sau đắm.Trong đêm khuya,mình hòa tan nhau.uống những giọt yêu đương mơn man suốt kiếp người .

Mây ơi,cứ trôi đi nhé,rồi mây sẽ quay về với núi, ôm ấp núi,sưởi ấm nỗi cô đơn hàng ngàn thế kỉ..
Mưa ơi,hãy tắm mát hồn cây cỏ,hãy rửa trôi nhưng lo toan đang bám đầy hoa lá.
Tình ơi,sao cứ mãi chơi trò chơi cún bắt.Trốn làm gì để những trái tim cứ mãi đi tìm.Tìm thấy rồi lại lạc mất nhau…
Dường như ta đã yêu anh…

Yêu anh thật nhiều,yêu bằng tất cả 60 năm cuộc đời ta.Yêu bằng những khát khao thời thiếu nữ,yêu qua đông tàn ngày tận thế.Yêu đến rã rời một xác phàm…
Dường như em đã buông tay anh ra…Hụt hẫng,bước chân chơi vơi,em lang thang mãi đến nơi vô định mà không biết đi về đâu.
Mình xa nhau đi nhé. Để những dằn vặt trong lòng em thôi không trào dâng cuộn sóng, để chúng mình thôi không xót vì nhau.Cứ trả nhau về nơi ta đã từng xuất phát, để em bình yên đi không vướng bận trong lòng.
Buông tay anh ra em sẽ thấy cuộc đời mình chống chếnh.Sẽ không ai ngồi nghe em tâm sự,sẽ không ai lau giọt buồn trong em.Biết rằng em sẽ buồn nhiều lắm,nhưng số kiếp ta vốn định sẵn con đường.Em không bước qua đựơc làn ranh của số phận.Em không thể …
Dường nh ư em đã khóc,giọt lệ dài theo nỗi nhớ .Dường như sông Hồng đang reo ấm ĩ,gọi tên em về trong cô đơn.
Tạm biệt nhé những yêu thương òa vỡ,tạm biệt nhé con đường thơm mùi hoa sữa.Tạm biệt phố Tràng tiền với những ly kem dậy mùi dâu,mùi sầu riêng thơm nức.Tạm biệt nhé Hồ Gươm, nơi anh và em hẹn nhau cùng ngồi hóng mát.
Chiều Hà Nội, bên bờ Hồ Tây lạnh buốt trong mưa bay, ai nỡ lòng chạy trốn! Lãng mạn để rồi “giật mình bật khóc” trước "cái rét đầu đông”. Cô quạnh và bàng hoàng.Ai trốn ai để ai đi tìm trong mòn mỏi?Nước mắt nuốt vào lòng,hòa theo nỗi nhớ mong.

Đừng hỏi vì sao em thay đổi,chỉ biết rằng kiếp này ta mãi nợ duyên nhau...







16:05:47 ngày 02-07-2010
kiếp này ta mãi nợ duyên nhau
21:10:23 ngày 16-04-2010
ban viet hay lam', co nhung~ khj doc baj` of ban ma` mjnh nhu dag doc ra caj tam trang tan sau ben trong of chjnh' mjh`
10:32:37 ngày 18-03-2010
Đừng hỏi vì sao em thay đổi,chỉ biết rằng kiếp này ta mãi nợ duyên nhau
07:11:21 ngày 18-03-2010
khà khà... Sáng nay hưng phấn! Dậy sớm tranh thủ đọc bài này của "CU LY", hì hì... Hoá ra nàng viết cho mình! : Đọc phát hiểu ngay!
Cứ nhận thế đi! Chết ai! Ờ!


20:08:28 ngày 17-03-2010
... hãy để tình buồn cho gió cuốn đi em nhé...
... nếu có kiếp sau tính tiếp nghen.
13:04:42 ngày 17-03-2010
Chỉ như là..... , chỉ dường như thôi hả em?
12:16:41 ngày 17-03-2010
11:36:52 ngày 17-03-2010
07:41:57 ngày 17-03-2010
Đừng hỏi vì sao em thay đổi,chỉ biết rằng kiếp này ta mãi nợ duyên nhau...
dường như mình.... loáng thoáng hiểu
02:30:36 ngày 17-03-2010