Em phải sống - Em phải chờ Tết
Em phải sống - Em phải chờ Tết

Em không thể chết – Em phải sống – Em phải chờ đợi - Rồi một ngày nào đó, giữa mùa xuân, niềm hy vọng trong em sẽ nảy chồi – như nụ hoa ngày Tết hé nở - sau những cơn mưa xuân lất phất mà dai dẳng.

Dẫu có là hết Tết
Dẫu có là hết Tết

Dẫu có là hết Tết thì mùa xuân vẫn còn đó. Những cánh mai mỏng manh tuy đã lìa cành, nhưng hàng vạn hàng ngạn loài hoa khác vẫn ấp ôm nụ xuân chờ dịp bung nở. Vẫn còn kịp để đón thêm một cái Tết nữa cho những ai kịp đón Tết năm nay. Tết ở trong lòng mình. Ấm áp và hạnh phúc hơn bất kì cái Tết nào khác...

2014 - Tết này xem phim gì ?
2014 - Tết này xem phim gì ?

Sau khi bị phản bội ở Cô dâu đại chiến, Quyên đau khổ và quyết tâm vạch mặt những gã đàn ông xấu xa, chuyên lừa gạt phụ nữ. Cô thành lập hội "Góa phụ áo đen" gồm các cô gái có cùng hoàn cảnh, trở thành nơi cứu cánh cho các bà vợ đang bị chồng lừa dối và cũng là nỗi khiếp sợ của những ông chồng trăng hoa.

Lạc bước giữa đêm giao thừa - 2014
Lạc bước giữa đêm giao thừa - 2014

Bây giờ đã là mùa xuân, những búp hoa cũng bắt đầu hé mở, thành phố - nơi anh lớn lên - vẫn như muốn ngủ vùi trong tiết trời âm u se lạnh. Xe cộ trên đường phố vẫn chưa tấp nập là bao nhiêu. Chỉ có mấy cửa tiệm bánh kẹo, quần áo, thực phẩm tết, chợ hoa…là bắt đầu nhộn nhịp. Nơi em đang sống thì thế nào, cũng rét lạnh hay đang oi ả như mùa hè rực nắng. Mùa xuân ở đó có gì lạ không em, với anh thì mùa xuân ở nơi mình sinh ra là đẹp nhất. Nơi em đang sống, thời điểm giao thừa có lẽ đã qua lâu rồi, còn nơi đây, thành phố vẫn chậm rãi thở chờ đợi từng phút giây giao thừa.

Chúng ta là ai, giữa những xô bồ của cuộc sống – Tạm biệt năm 2013
Chúng ta là ai, giữa những xô bồ của cuộc sống – Tạm biệt năm 2013

Hoa mộc lan đã nở. Bông mai vừa hé nụ. Mùa xuân đến rồi, còn gì ấm áp, diệu kì và hạnh phúc hơn mùa xuân. Chúng ta không dửng dưng, nhưng đã đến lúc gác lại những tin tức nóng hổi. Gác lại tất cả những bộn bề của cuộc sống. Để chuẩn bị thêm cái Tết nữa lại về. Là khoảng thời gian lắng đọng, để sống chậm,, để suy ngẫm, để rút kinh nghiệm, để hạnh phúc. Và không có khoảng thời gian thích hợp hơn để ta nhìn nhận lại cuộc sống của riêng mình, nhìn nhận những xô bồ giữa đời sống như lúc này.

Mắt bão
Mắt bão

Anime nhón chân hôn lên trán tôi. Một nụ hôn khó quên. Rồi Anime thì thầm bên tai tôi “ Cố lên. Cậu hãy dũng cảm lên, như bé bão Yong vậy, những chặn đường phía trước sẽ không có gì đáng ngại nữa. Cố lên..”. Tôi gật đầu cười, tự nhủ, rồi mình sẽ dần thay đổi, vì những cơn bão bấy lâu nay trong lòng tôi cũng đã tan từ bao giờ rồi, chỉ còn lại khoảng trời trong veo, ấm áp như ngày hôm nay. Ngày đẹp trời nhiều nắng. ..

Những Cơn Mưa Mùa Hạ
Những Cơn Mưa Mùa Hạ

Chúng tôi chia tay. Thành phố chỉ còn lại những ánh đèn mờ ảo. Nước mưa ứ đọng nhiều ngóc ngách trên đường. Tôi đưa Ngọc về đến nhà, chúc ngủ ngon, và hẹn gặp lại vào dịp họp lớp. Ngọc cười, chào lại tôi, bảo nhớ thỉnh thoảng liên lạc. Tôi đứng nhìn theo mái tóc mềm ướt mưa và dáng hình nhỏ nhắn của Ngọc bước về phía cánh cửa gỗ.

Mầm Cây Đậu Đỏ
Mầm Cây Đậu Đỏ

Chiều tháng mười hai của hai năm sau sau kể từ khi Gia Linh trở thành một thành viên thân thiết của gia đình. Em lại bỗng nhiên biến mất. Sau khi đi học về, tôi tìm em khắp ngõ ngách trong nhà, vì chẳng thấy tiếng chuột nhắt thường ngày của em đâu nữa. Tôi đã nghĩ tới việc em bỏ trốn. Hóa ra sự thay đổi của em lâu nay chỉ là những điều tôi và bố lầm tưởng. Tôi lượn thêm một vòng quanh nhà. Ngoài vườn yên tĩnh, và rồi tôi phát hiện những lọn khói bốc lên từ nhà kho cũ.

Ừ thì em yêu Korea
Ừ thì em yêu Korea

Từ ngày cô sang Korea. Anh không còn mơ về dãy Hymalaya và những chiếc lá kim trong rừng sồi nữa. Nhưng đầu anh luôn xây xẩm bởi một dự cảm lạ, rằng cô sẽ không về lại Việt Nam. Mà như thế thì vô lý quá. Cô làm sao sống được ở đó dù có giỏi tiếng Hàn cỡ nào đi chăng nữa. Còn anh thì sao ? Nếu cô ấy không về thì sao ? Anh nghĩ mãi, nghĩ mãi…Cho đến một ngày đông, sờ tay lên từng ô gạch của ngôi nhà mới sửa, anh thấy lòng mình vỡ nát như những bức tường cũ...

Món quà dưới cây thông Noel
Món quà dưới cây thông Noel

Tôi lăn trên đất cát, luồn mình qua những hàng rào gai thép, mặt trời thiêu đốt da thịt. Buổi tối, tôi lặng lẽ lôi những cuốn sách giáo khoa mười hai ra đọc lại. Nheo mắt qua ống ngắm, tôi bắn vào bia những giận hờn của tuổi trẻ. Tôi chạy đua với gió lộng, in bóng mình lên mặt đất đêm sương.

BAY VÚT hay NGÔI NHÀ PHÙ THỦY
BAY VÚT hay NGÔI NHÀ PHÙ THỦY

Thế là chúng tôi len lén trèo qua cổng nhà mụ phù thủy. Mụ đang ở ngoài thềm, ngồi bẻ răng rắc mấy cành cây trong vườn. Nhìn chúng tôi, nhe hàm răng đen sì cười “ ..bây đấy hả….bây đến thăm má đấy hả..”. Tôi trố mắt, Vân đẩy đầu tôi cùng gật nhẹ, thì thào “…Dạ..”. “ Để má vô nhà lấy cơm cho con ăn hen…chắc dạo này hai vợ chồng con bận lắm…vô đây ” – Bà kéo tay Vân vô nhà. Ngôi nhà chắc chỉ có mình bà cụ, bụi và mạng nhện giăng chi chit, đất cát thì lem nhem khắp sàn nhà.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư