Cô gái hoàng đạo, tôi đã thấy em chào thu đi
Cô gái hoàng đạo, tôi đã thấy em chào thu đi

Hà Nội trở lạnh ngọt ngào vẫn còn vấn vương ít nắng dịu. Tôi chọn cho mình một góc quen chờ em qua như mọi ngày, nhâm nhi tách cafe còn đang nóng hổi. Thứ mùi quen thuộc của Hà Nội quấn chân tôi đã biết bao mùa làm tôi nhớ em đến lạ… Tôi nhớ… đã thấy em… cô gái hoàng đạo của tôi… chào thu đi.

Ngày moon Song Ngư trong lòng Hà Nội
Ngày moon Song Ngư trong lòng Hà Nội

Sẽ nhanh thôi, em lại có thể vui vẻ, nhẹ nhàng khi moon sang Bạch Dương. Sẽ nhanh thôi, em lại có thể xếp gọn kỉ niệm về anh vào một góc ngủ quên nào đó. Còn giờ… Kệ em đi… Tại trời đó… mà em nhớ anh dữ lắm, Thiên Bình ở chốn bình yên xa xôi nào đó ạ…

Con gái Bọ Cạp - Nghiện đau không phải là một cái tội
Con gái Bọ Cạp - Nghiện đau không phải là một cái tội

Không phải em trẻ con. Không phải em mít ướt. Không phải em toan tính, dùng nước mắt làm anh mủi lòng. Vì tin em đi, sẽ chẳng bao giờ anh đọc được những dòng này từ em, sẽ chẳng bao giờ anh thấy em đang khóc. Chỉ là, cơn đau ấy, em chưa biết cách và cũng không muốn xóa đi khỏi con tim. Em lưu giữ nỗi đau không phải vì cố chấp, chỉ là để em nhớ và trân trọng hơn những tình cảm sau này.

Con gái Thiên Bình và những tâm tình bỏ ngỏ
Con gái Thiên Bình và những tâm tình bỏ ngỏ

Chưa một lần rung rinh thật sự, chưa một mảnh tình vắt vai, không phải em vô cảm với đời, mà chỉ là muốn tìm một tâm hồn đồng điệu...

Trăng tròn – Thời gian đẹp để đóng lại một cánh cửa…
Trăng tròn – Thời gian đẹp để đóng lại một cánh cửa…

Bất giác. Nó khựng lại. Không phải. Không yêu. Chẳng có gì cả. Đừng tin. Quên đi. Là thứ gì đó đã trôi đi rất lâu rồi thôi. Không có gì trong tay cả. … Lật giở những trang sách tiếp theo. Nó khẽ hít một hơi sâu cho cái lạnh tràn vào tâm cảm, tạm đóng băng những dòng suy nghĩ vẩn vơ. Ẩn sâu trong nó, có thứ gì đó vẫn còn thắt lại.

Chào anh!
Chào anh!

Năm vừa rồi bên cạnh nhau có 6 tháng thôi, nên anh không nhớ cũng phải. Đây nhé. Em thích… …những lúc được để yên cho em làm việc, đọc sách, ngủ, chơi đàn,… và thi thoảng chán chán ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh. Anh làm gì cũng được, chỉ cần ngồi yên đó và yên lặng bên em. Bình thường cuộc sống của em đã quá ồn ào rồi. …những buổi chiều vô tình có nắng, có gió, có mùi hương hoa theo mùa làm tim em vô tình bay loạn nhịp. …những vòng quay bánh xe dọc dưới hàng cây có thứ hoa vàng rủ xuống thành chùm mà em cũng chẳng nhớ nổi tên. …những lúc anh bỏ bê hết công việc chỉ để đưa đứa hay nhõng nhẽo như em đi ăn kem rồi lại hộc tốc chạy về đi họp. …những lúc anh đưa em lên cầu trốn, dù sau đấy bị bố mẹ mắng cho tơi tả. …những lúc anh không quản ngại đường xá để chạy đến ăn với em một bữa cơm, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn em ăn, rồi lại lọc cọc đi về. …những lúc em dù chỉ là buột miệng mà rồi sau đấy cũng nhận được quà. …những lúc anh luôn ở đó nghe em than thở, nghe em kêu ca, nhìn em khóc, dù rất lâu… …và ti tỉ những đoạn lãng mạn vô tình anh tạo ra trong năm nay nữa, đồ ngốc ạ.

Này người lạ!
Này người lạ!

Anh có nhớ hơn 20 năm quen nhau, mỗi lần anh điệu đà lên là em lại bực mình như nào không? Đồng ý là mẹ thích anh, lúc nào cũng khen anh, nhất là vào mấy ngày anh đẹp đẽ như hôm nay. Đồng ý là riết rồi đến năm ngoái em cũng phải gật đầu với mẹ là mùi nước hoa mới của anh rất thơm, ngọt hơn cả hương Romano em vẫn thích anh dùng cả năm. Nhưng không có nghĩa là anh được quyền dùng nó để dụ dỗ em ngưng việc và đi trốn cùng anh. Hiểu không hả?!!!

Hà Nội ngày gió về bất chợt
Hà Nội ngày gió về bất chợt

Mùa nào cho em Lặng giữa trời thành nội Nguệch ngoạc câu thơ tôi Đưa em về khắp lối Em cứ ruổi rong Những bánh xe chẳng vội Để tôi mãi tìm Nhịp dừng bước chân côi

25…
25…

Này em! Chào người bạn nhỏ 1 tiếng nhé. Ừ. Chào nhé. Vẫn biết em chẳng mong người bạn nhỏ này chút nào đâu. Cơ mà bạn cũng trót đến rồi thì thời chào nhau 1 câu cho có lệ.

Hà Nội ngày lạnh dài và em trên đường lạ
Hà Nội ngày lạnh dài và em trên đường lạ

30 ngày lạc nhịp. Em sống đủ những thứ cảm xúc thất thường của một con bé Song Tử lai Bọ Cạp đầy phức tạp. Vốn dĩ hai đứa song sinh trong em đã cất gọn những gì mang tên “cảm xúc” vào một góc và tự dặn mình phải lí trí cho mọi sự dù thế nào. Nhưng rồi thì cũng chỉ một cơn heo may… một vài tia nắng ấm… em lại thả mình vào dòng chảy dài của những bồi hồi, vương vấn.

Công thức
Công thức "Cuối tuần của trẻ con"

Làm-trẻ-con là cái đam mê khó cưỡng. Ước mơ muôn đời không phải lớn, cứ mãi bé bỏng như thế, cứ mãi được nuông chiều như thế luôn tồn tại mọi lúc mọi nơi và được tranh thủ vào mọi thời điểm. Tuy nhiên thì càng lớn, đặc quyền được làm trẻ con sẽ ngày càng bị giới hạn thời gian, công việc, cuộc sống tất bật thường nhật hay nhiều khi là những toan tính, lo lắng cho gia đình theo nhiều nghĩa. Bạn chẳng thể bé mãi được, chẳng thể giữ ước mơ đó mãi được, và cũng chẳng thể lạm dụng đặc quyền đó mãi được. Bạn buồn bã bước ra khỏi thế giới con nít quen được cưng chiều; tự đặt lên vai vài gánh nặng mang tên "người lớn"; ngoan ngoãn xếp mình vào cái gọi là "khuôn khổ", "nề nếp"... những thứ bố mẹ thường bảo là sẽ tốt cho "tương lai" ở một nơi xa vời nào đó... cho đến khi... ...3 người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời bạn xuất hiện cùng một ngày với cùng một mục đích chăm bẵm một đứa trẻ con là bạn...

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư