Hồi Con Còn Bé
Hồi Con Còn Bé

Con nhớ rẫy, nhớ đập nước, nhớ cái không gian thoáng đãng, xanh tươi của cây cỏ, nhớ mây trắng trời xanh thấp tè, tưởng như với tay là lấy được, con nhớ buổi chiều có những đám mây màu cam, màu gạch, mặt trời xuống sau lưng đồi một màu sáng chói giữa cái không gian tranh sáng tranh tối.

MỘT TRƯA THÁNG TÁM
MỘT TRƯA THÁNG TÁM

Những cơn gió thổi vào nhà mát rượi, nắng dịu lại, mây trắng phủ khắp trời, cái yên bình, thanh mát của làng quê hiện ra rõ rệt. Cái làng mà cậu luôn luôn nhớ về, nơi đã dung dưỡng cậu thành một con người trầm lắng, biết yêu thương, nhạy cảm nhưng mạnh mẽ, ương bướng nhưng hiền lành.

Tình bạn là không giới hạn, tiếng nói của Mèo !
Tình bạn là không giới hạn, tiếng nói của Mèo !

Một cuộc đời, là một chuyến đi với những người bạn, nếu ta không từng đi bên những người bạn ở một quãng đời nào đó, thì cuộc đời ta đã bị thiếu đi một thứ thiêng liêng.

NHẬT KÝ ĐỜI SINH VIÊN
NHẬT KÝ ĐỜI SINH VIÊN

Biết là kết thúc này là sự mở đầu cho quãng đời mới, chắc cũng có nhiều niềm vui mà sao vẫn cứ thấy buồn, thấy tiếc. Cứ mỗi quãng qua dần, đến rồi lại qua, cuộc đời có bao nhiêu quãng, vui buồn ra sao chưa đi chưa biết, đi rồi thì không thể quay lại. Đời thật chán.

HỦ TIẾU GÕ
HỦ TIẾU GÕ

Con hẻm thưa thớt người đi lại, bóng đèn vàng hiu hắt dưới tán cây tối thẫm, cây cột điện chằng chịt những dây yên lặng ngắm trời đêm.

Gửi mẹ kính yêu !
Gửi mẹ kính yêu !

Mẹ ơi, chàng trai giàu cảm xúc của mẹ đã luôn mạnh mẽ, nhưng khi nghĩ về mẹ con luôn yếu đuối nhất, yếu đuối để được sà vào lòng mẹ, để nhận lấy những cái vuốt ve, những lời âu yếm như ngày nào. Và con sẽ mạnh mẽ, tiếp tục mạnh mẽ đi trên con đường mà con đã chọn cho mình.

MƯA ĐẦU MÙA VÀ MÓN QUÀ CỦA MÙA MƯA
MƯA ĐẦU MÙA VÀ MÓN QUÀ CỦA MÙA MƯA

Cái ấm áp của lửa sưởi ấm năm con người, cái tình gia đình sưởi ấm năm con người, sưởi ấm cả người chị khuyết tật nằm ở gian phòng cạnh bếp với đàn chó con.

Brazil tôi đâu ?
Brazil tôi đâu ?

Một tối buổi tối lạnh lẽo và đầy âm thanh hoang dã của những côn trùng nhỏ bé nào đó chưa từng biết tới bóng đá, kết quả của một chiều mưa tầm tã. Nó hồi hộp chờ đợi, đợi chờ từng phút, lòng sôi sục thứ dung dịch đam mê trong huyết quản, đứng đứng, ngồi ngồi, tưởng tượng, lo lắng. Rồi bóng cũng lăn, rồi 1,2,3,4,5, nó sửng sốt và hi vọng, rồi nó chán nản và hi vọng, rồi nó gục nhã, nó thẫn thờ và không còn thấy hi vọng là gì và ở đâu nữa. Những nghệ sĩ kia giờ thật non nghề, mất chất, không còn cho nó được cháy như ngày nào nữa, không còn thấy sự lãng mạn trong bóng đá, không còn hoang dã nữa, họ bước ra thị trấn từ làng quê nhưng không đến thành phố.

Cô lao công và công việc lần đầu tiên Nó biết.
Cô lao công và công việc lần đầu tiên Nó biết.

Cái bàn bình thường mình vẫn ngồi, bao người vẫn ngồi lại được chuẩn bị như thế vào mỗi sáng sao ?. Một suy nghĩ trong nó, “mình có đáng được như vậy, lẽ ra mình phải biết về công việc đó, cô ấy phải được tôn trọng hơn, đúng, phải được tôn trọng hơn với công việc của mình”.

Mình đang ở đâu trên đường đời?
Mình đang ở đâu trên đường đời?

Muốn thiết kế một cuộc đời là việc khó, đúng vậy tôi dám chắc là khó, thực hiện được nó cũng khó, duy trì được kết quả cũng khó. Đúng vậy, “khó”, nó có nghĩa là phải nỗ lực nhiều, nỗ lực đủ để chiến thắng trở ngại thì thành công sẽ đến, mục tiêu sẽ đạt được, nó không có nghĩa là không thể. Không có gì là không thể trừ khi bạn không làm gì cả, đó là một câu nói đầy sức nặng của kinh nghiệm mà tôi từng đọc được đâu đó, của ai đó không nhớ, nhưng chắc chắn cũng là một người thành công.

Bố - Thần tượng của con.
Bố - Thần tượng của con.

Bố, danh từ êm ái mà tôi có may mắn được gọi từ lúc được sinh ra, một niềm hạnh phúc lớn lao mà tôi có. Được ở bên bố, được che chở được dạy dỗ những bài học cho con trai. Được học những bài học này từ bố, đúng là một niềm vinh dự của con

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư