Tháng Mười em về trong chiều rơi !
Tháng Mười em về trong chiều rơi !

Tháng mười đã tỉnh giấc mơ hoang, em về trong chiều rơi thăm viễn phố. Nơi có cơn mưa thả trôi vào miền tĩnh lặng nghe tình đầy ắp chảy tới ngàn sau. Nơi có những nỗi nhớ dài xa thẳm tuôn trào cội rễ dìu nhau qua những đau thương tháng ngày. Nơi có khúc ca đồng vọng dịu dàng tay nắm bàn tay bừng nở một đóa hương đời. Nơi có phiến đá xanh ngồi nghe gió lao xao, quên hết những ưu tư của ngày nặng lòng mà thêu dệt lên thảm lá rụng rơi, mặc những nỗi buồn hoang hoải, mặc những chênh vênh ùa về.

Vàng phai trong gió
Vàng phai trong gió

Dù biết dư vị lạc lõng trượt dài trên dấu ngày phẳng lặng cũng đủ những bấp bênh, những lêu rêu của thu rơi ra từ thiên đường xa thẳm, nơi thu ngồi lặng dưới đáy ly ướt nhẹp, bên ô cửa trống tĩnh lặng buồn tênh chờ khúc ca đồng vọng mà phong sương. Ai đã từng cô đơn thì mới thấy được nỗi buồn hanh hao, mới thấy được cái hoang dại mênh mông vô hạn trong cuộc đời. Khi những cơn gió cứ chơi vơi hòa trong lá vàng lao xao mà rơi rụng nhảy múa. Gió thu vẫn cứ nhẹ nhàng mát dịu, tinh khôi mà bay khắp chốn cùng nơi khiến thu cũng phải tìm về bình yên, cái bình yên dịu dàng nồng ấm mà phiêu linh. Nên thu hãy cứ gieo vương cả ngọn heo may se sắt, hoa sữa cứ thơm nồng hòa trong lá sen gói những hạt cốm sữa xanh ngào nạt, đưa những trầm tư khóa kín vào vòm trời bao la của thu, cho từng dòng cảm xúc ẩn hiện trong sáng và hài hòa như thế để mọi thứ được dung hòa trong khung cảnh vĩnh viên của thu. Nơi mọi thứ được gió chở che mà ngoan hiền ôm ấp vào lòng những dịu nhẹ.

Cơn mưa hạ tháng sáu
Cơn mưa hạ tháng sáu

Em đã từng thích khi Trịnh hát về đời sống "Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa. Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ. Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ"... Thế nhưng em hãy tin khi lá rời khỏi cành để tái sinh một mầm non mới, đêm lìa khỏi đêm để tìm kiếm sự bắt đầu, người ra đi khỏi nỗi lòng người này để đi vào nỗi lòng của người khác.

Chạm nhẹ vào những ngày nắng hạ !
Chạm nhẹ vào những ngày nắng hạ !

Ngày tháng hạ ở nơi đây vẫn là gió thổi về viễn phố những tự sự xa xăm, từng giọt cà phê đen vẫn nảy lên như vô thường giữa bầu trời biếc xanh lung linh màu nắng. Ngày tháng hạ trôi đi như một loại gia vị mà đôi khi ta lỡ tay làm cho vị đắng trở nên nhiều hơn, vị ngọt bỗng thành xao nhãng, nêm thêm một ít chua cay sao thấy nghẹn ngào khi khoảng hư hao cứ men theo vết thời gian mà tìm về.

Em hòa trong tình yêu màu nắng bên anh !
Em hòa trong tình yêu màu nắng bên anh !

Em đã tự nhuộm màu cho sự trống vắng không tên, nỗi buồn cũng không còn màu sắc, em đã nhặt khẽ và ươm nhẹ từng vạt nắng hồng tươi, tô trên nền địa đàng những bông hồng đỏ thắm. Em sẽ yêu thương trọn vẹn tháng ngày như niềm vui không bao giờ tắt, cười nhẹ nhàng bằng tiếng gió ùa vào lòng an yên bởi phố đã được tô màu nắng hạ của anh. Em sẽ nằm bên đám cỏ dịu êm mà vương những chồi non ru êm như vòng tay anh thật yên bình.

Tháng tư về !
Tháng tư về !

Người có biết không? Tháng tư đã về trên từng bờ môi của mái phố, loa kèn trắng muốt đã kịp bung nở, người có kịp về để ta hứng giọt sương tưới cho hoa nở thắm mãi trong lòng, rồi sẽ dùng tâm tình nhàn nhã pha một tách trà chờ người trở về, dùng sắc thắm của mùa hoa dệt nên những yêu thương cho tâm sáng trong tinh khiết bù đắp cho những tháng ngày hối hả, vui buồn đều vội vã bước qua, cho nỗi buồn thương của quá khứ dần dần được xoa dịu trong nắng vàng...

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư