Mùa bâng khuâng đang về
Mùa bâng khuâng đang về

Ta ngẩn ngơ chạm vào lòng một màu vàng của nắng mà rải lên mái ngói đỏ, lên tán cây xanh mướt, lên mảnh sân nhỏ trước hiên nhà, lên sợi tóc mềm mại khẽ lơ thơ trong gió một niềm rung cảm của hạnh phúc, khiến ta yêu say đắm trong viễn cảnh khi mùa trở lại. Ta ủ men tình bằng màu xanh biếc của xuân, ủ những ngọt ngào bằng nụ hôn mưa lay phay, ray rắc phủ lên nhành lộc non chớm nỏ, xanh biếc... Có khi tình cảm cứ đến trong xanh và rất lạ. Khi thì dịu dàng, khi thì hờn dỗi đổi sắc làm mưa tan bất chợt. Ta yêu loài hoa sắc trắng nhẹ nhàng đung đưa trong gió xuân, như một bản nhạc dịu êm khi mùa rót âm thanh ngọt ngào vào nhịp thở của mình. Thích cảm giác đan tình cảm vào mây se cho thành sợi chỉ mặn nồng, là mùi thơm nồng nàn đầy thi vị của những buồi trà hương sắc. Ta yêu mùa của xanh biếc mây trời, của phút giây dịu nhẹ, của hương sắc tết nồng nàn trong làn hương trầm phảng phất sự sum vầy, của nồi bánh chưng thơm mùi lúa nếp, của mùi quê hương ngào ngạt trong tim.

Tháng Mười em về trong chiều rơi !
Tháng Mười em về trong chiều rơi !

Tháng mười đã tỉnh giấc mơ hoang, em về trong chiều rơi thăm viễn phố. Nơi có cơn mưa thả trôi vào miền tĩnh lặng nghe tình đầy ắp chảy tới ngàn sau. Nơi có những nỗi nhớ dài xa thẳm tuôn trào cội rễ dìu nhau qua những đau thương tháng ngày. Nơi có khúc ca đồng vọng dịu dàng tay nắm bàn tay bừng nở một đóa hương đời. Nơi có phiến đá xanh ngồi nghe gió lao xao, quên hết những ưu tư của ngày nặng lòng mà thêu dệt lên thảm lá rụng rơi, mặc những nỗi buồn hoang hoải, mặc những chênh vênh ùa về.

Vàng phai trong gió
Vàng phai trong gió

Dù biết dư vị lạc lõng trượt dài trên dấu ngày phẳng lặng cũng đủ những bấp bênh, những lêu rêu của thu rơi ra từ thiên đường xa thẳm, nơi thu ngồi lặng dưới đáy ly ướt nhẹp, bên ô cửa trống tĩnh lặng buồn tênh chờ khúc ca đồng vọng mà phong sương. Ai đã từng cô đơn thì mới thấy được nỗi buồn hanh hao, mới thấy được cái hoang dại mênh mông vô hạn trong cuộc đời. Khi những cơn gió cứ chơi vơi hòa trong lá vàng lao xao mà rơi rụng nhảy múa. Gió thu vẫn cứ nhẹ nhàng mát dịu, tinh khôi mà bay khắp chốn cùng nơi khiến thu cũng phải tìm về bình yên, cái bình yên dịu dàng nồng ấm mà phiêu linh. Nên thu hãy cứ gieo vương cả ngọn heo may se sắt, hoa sữa cứ thơm nồng hòa trong lá sen gói những hạt cốm sữa xanh ngào nạt, đưa những trầm tư khóa kín vào vòm trời bao la của thu, cho từng dòng cảm xúc ẩn hiện trong sáng và hài hòa như thế để mọi thứ được dung hòa trong khung cảnh vĩnh viên của thu. Nơi mọi thứ được gió chở che mà ngoan hiền ôm ấp vào lòng những dịu nhẹ.

Gửi thu những hanh hao chưa vàng !
Gửi thu những hanh hao chưa vàng !

Cứ mỗi lần thu gõ cửa, những hanh hao chưa kịp vàng cho tiềm thức thôi xoa như một điều gì cứ cám dỗ ta lạc vào thu như si mê, thả rơi mình trong ảo giác mà xoay từng vòng tơ rối khiến ta muốn vo nát những trăn trở. Ta muốn tìm về bến bình yên, đậu trong lòng thu, nghe bình yên về cùng gió. Dù lá vẫn chưa rụng, mùa vẫn chưa vàng mà nỗi buồn ấy cứ vương trong đôi mắt, thì ta vẫn muốn giữ sự điềm nhiên như sắc thu đang bão hòa nỗi buồn trong lòng để đùa dại với hương cúc bay đi khắp chốn. Nơi cơn gió của mùa thu sẽ cuốn đi, vụt khỏi giới hạn rồi đáp xuống một nơi vô hạn định chẳng có thứ tàn úa nào xác định được.

Dịu dàng như lá mùa thu
Dịu dàng như lá mùa thu

Chiều nay... Ngồi nghe mưa rơi ngoài hiên cửa, bao trầm lắng lại bị khơi lên. Vài khóm cúc đang dầm mình dưới những cơn mưa tuôn xối xả. Bao nhiêu những hối hả mưa phủ trên phố, rơi trên những tán cây như muốn tìm kiếm điểm đến cho chính mình. Góc phố quen thuộc, ngồi thấm từng giọt mưa, nồng nàn mùi vị thu vàng nơi đã cũ, từng phím đàn nảy lên, những dư âm tàn úa của mùa thu thả trôi trong mạch nguồn của những nghĩ suy. Có một ngày xưa thảng qua nơi ấy, cũng ô cửa vuông màu gỗ mục ấy vô tình là chỗ dựa cho chính lòng mình vì những hanh hao.

Tháng Tám - Thu về vương thương nhớ !
Tháng Tám - Thu về vương thương nhớ !

Tháng Tám... Bảng lảng, lênh đênh, mỏng mảnh. Ở đâu đó, xa xôi, hình như Thu đã chớm. Riêng nơi đây Thu vẫn bằn bặt đâu đó, gió heo may vẫn mải miết chốn nào. Thời gian cứ khẽ khàng trôi thật chậm như làn sương mỏng không đủ ướt đôi mi dài.

Về lại lối xưa
Về lại lối xưa

Có những chuyện mà phải dùng cả thời gian dài mới hiểu rõ, một số chuyện khác dù dành tất cả tâm trí để hiểu thì lại càng mơ hồ, khiến lòng càng rối như cuộn tơ vò, càng gỡ càng rối, càng tránh càng dễ gặp. Suy cho cùng mọi chuyện cứ theo tự nhiên, đến rồi sẽ đối mặt. Làm một người bình thường, đơn giản sẽ hơi nghèo túng, hơi xa rời thực tại nhưng điều quan trọng nhất đó sẽ là chính ta, chỉ đơn giản là ta mà thôi. Bởi hiện giờ, ta cũng chẳng rõ hơi ấm có thể len qua bức tường rêu xanh xám lạnh lẽo mà lan tỏa tới tâm hồn hay không. Vì thế, tất cả khoảng thời gian còn lại ta nên bỏ đi những ký ức để dùng những viên gạch xây nên một hạnh phúc cho cuộc đời vì tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại. Biết là vậy, mà ta lại lần dở, lại dùng khoảng thời gian ấy cho cách cảm ân từ trong khiếm khuyết và vụn vỡ.

Tháng 7 - Bạn có về với hạ
Tháng 7 - Bạn có về với hạ

Tháng 7... Bạn có về cùng nỗi nhớ của nàng Ngâu rớt những giọt nước mưa trên thảm lá biếc xanh để xóa đi những hờn tủi và giận hờn. Bởi dù mưa có đổ bậu lên cả không gian thì nắng cũng sẽ hòa tan những hoang hoải mà bạn đang lần dở. Bạn biết không bởi tháng 7 được kết tinh bằng từng giọt thương nhớ của nàng Ngân nên hạ sẽ cùng bầy chim Ô Thước kết thành dải ngân hà cho sum vầy về một lối. Bởi tháng 7 có vì sao lấp lánh ngoài kia soi rõ cho niềm tin tỏa sáng. Bởi tháng 7 bầu trời vẫn vương nắng, giọt mưa cũng dần theo về sưởi ấm tâm hồn cho cuộc đời không còn bão xô sóng đổ.

Trong lòng phố thị
Trong lòng phố thị

Có bao nhiêu tan vỡ trong toàn vẹn thì sẽ có bấy nhiêu mạnh mẽ trong yếu mềm. Có lẽ số phận đã an bài cho mỗi chúng ta. Điều thú vị nhất trên đời này chính là niềm vui của đời sống trong lòng phố thị.

Hạ buông mình đưa ta về bên dòng sông tuổi thơ
Hạ buông mình đưa ta về bên dòng sông tuổi thơ

Cuối cùng ánh dương mềm dịu cũng buông trên từng vạt cỏ còn đọng lại giọt sương đêm, dọc ven đường những bông hoa thắm ánh dương lóng lánh còn vương mùi hương quen thuộc bởi hạ về mang cho ta những nồng nàn thương nhớ của một thuở nơi có dòng sông, gốc đa, tiếng sáo diều vi vu và một triền đê đầy cỏ mật.

Hương vị sen hạ
Hương vị sen hạ

Ta ước gì có thể đưa tay với lấy tháng năm, chặn lại vòng quay của tạo hóa để giữ chân được hương vị sen không phai nhòa trong nắng hạ cho những ngọt ngào thấm mãi tâm can để phút giây mặc nhiên trôi qua cuộc đời, lặng nghe những lời thở than của sen giữa mênh mông trời hạ. Vậy nên, dù bao nhiêu giọt sương trong vắt đã đọng lại trên từng cánh hoa ta không thể nào với hết được để ngâm cho bình trà buổi sớm nay thì ta cũng nguyện trả lại cho thời gian câu chuyện đời thường ấy, gửi gắm nơi năm tháng ru hồn về miền tĩnh lặng, tìm lại cho tâm hồn mỏng mảnh yếu mềm chút an yên về một cõi nguyên vị nhất bên hương sen mùa hạ thơm tỏa.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư