cunnukute

Blogger Yêu thích

    Chưa có blogger yêu thích.

Nhật ký Blogger Yêu thích

    Chưa có hoạt động nào.

 

Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

Đừng đến tìm ta nữa.

cunnukute viết ngày 31/01/2010 | Có 2 bình luận | 88 Lượt xem


Dạo này cô đơn hay đến tìm mình, nó xuất hiện ở khắp mọi nơi mình tới, bắt mình phải làm bạn với nó. Nó thường đặt đôi bàn tay nặng trịch lên đôi vai mình, vỗ nhè nhẹ và nói với mình: Cún ngốc, tớ thích những  kẻ ngốc như cậu. Cậu ngốc nên dễ bị tớ dụ. Mình không ghét nó. Nó không xấu. Chỉ là những khi ở cạnh nó…có cái gì đó cứ nhói lên trong tim mình và nhức nhối một nỗi đau mơ hồ không thể gọi tên…

Cô đơn…

Đó  là một buổi sáng bước chân đến công ty, ngồi xuống góc bàn quen thuộc…nhận ra mình lạc giữa những người đồng nghiệp đã từng “ vào sinh ra tử” cùng mình, lạc giữa những câu chuyện không đầu không cuối vẫn thường cuốn mình vào lúc cuối ngày. Một ngày, nơi cửa sổ tầng 8, mình lặng lẽ đến, lặng lẽ ngồi xuống, lặng lẽ ra về….

 Là một ngày trời mưa tầm tã nghe tin bạn mình đã ra đi, đi tới một thế giới xa xôi- nơi người ta vẫn gọi là thiên đường. Chết lặng giữa cơn mưa mùa đông giá lạnh, giữa dòng xe cộ nhộn nhịp. Từng hạt mưa rớt trên đôi vai mình, đau buốt…

 Là một buổi trưa khoác ba lô rời khỏi căn phòng trọ quen thuộc trong sự im lặng của bạn bè- những đứa bạn đã từng gắn bó với mình suốt hơn mười năm trời. Bỗng dưng thấy mình là kẻ lẻ loi, trơ trọi nhất thế gian …

Là khi ngồi lặng im trên chuyến xe đưa mình rời xa dần Hà Nội. HN với bạn bè, với người mình thương yêu, với những kỉ niệm buồn vui vừa mới đó… cuộc đời là một dòng sông và… ta cứ trôi như một con thuyền không người lái… Là khi ngồi bên một cô bé đang ôm trong lòng nỗi đau mới mất đi người thân, những ngón tay của em cứ không ngừng vương vít vào nhau…nhìn… chông chênh và hoang mang lắm…

 Là đêm về trong căn nhà nhỏ nơi miền quê nghèo, cuộn mình trong chăn ấm, giấu tiếng thở dài,và, để mình trôi miên man trong nỗi nhớ … Cố ru mình vào giấc ngủ, giấc ngủ không bình yên thấp thoáng bóng dáng một người với vòng tay ấm, tan dần, tan dần trong nỗi trống vắng hư hao.Lại nhớ những đêm trong căn phòng nhỏ giữa lòng Hà Nội, khi lũ bạn đã chìm vào giấc ngủ, mình ngồi đó…lặng im trước màn hình máy tính, nhìn những dòng lưu bút cứ nối nhau hiện ra… nhưng,không phải cho mình…

Là những khi cố gắng liên lạc với bạn mà không thấy bạn lên tiếng, khi lưu bút mình để lại đã bị bạn xóa đi…dù đèn nhà bạn vẫn sáng và bạn vẫn ở đó bình yên…

Là buổi chiều muộn…sau một ngày mệt nhoài vì bao việc dọn dẹp linh tinh mà mình tự nghĩ ra để lấp đi những khoảng trống hoang hoải trong lòng… lang thang trong khu vườn vắng vẻ và yên ắng…bỗng dưng bật khóc… nức nở như trẻ thơ…

Mình sợ…

Cô đơn ơi, đừng đến tìm ta nữa...

cunnukute viết ngày 31/01/2010

Nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi.

cunnukute viết ngày 21/01/2010 | Có 3 bình luận | 251 Lượt xem


Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp…

Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. 

Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

 Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người.

Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác.

Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”

 


cunnukute viết ngày 21/01/2010

Sao không thể khác đi...

cunnukute viết ngày 18/01/2010 | Có 4 bình luận | 125 Lượt xem


không phải có anh mà những khoảng trống bớt đi
thế giới của em vẫn khoanh vùng như khi anh chưa đến
vẫn sợ những đám đông ồn ào và những ánh nhìn nhau vô cảm
vẫn sợ những buổi tối trang viết mở ra mà vẫn trắng
vẫn tự dưng cười
tự dưng khóc
tự dưng buồn
tự dưng thu lu
những ngón tay cứ vân vít trên phím gạch
đua cùng lũ kiến đen
gió vẫn đi qua căn phòng 9m2 hơn một ô gạch
trăng vẫn đi qua căn phòng 9m2 hơn một ô gạch
và mưa
đứa con gái qua hai mươi một đẫn dài hơn nghĩ
mong một phép nhiệm màu có thể
nhưng dường như
thế giới riêng
của anh
của em
vẫn khép cửa
chạy một đường thẳng băng
mảnh vườn căn phòng và những giấc mơ của em
vẫn thả hoang như cánh diều không người cầm lái
có anh rồi
sao mọi thứ không thể khác đi?...

cunnukute viết ngày 18/01/2010

Tên gọi khác của lòng yêu thương.

cunnukute viết ngày 17/01/2010 | Có 6 bình luận | 393 Lượt xem


 

 

          Nhà có ba chị em gái nhưng bố thương con nhất. Không phải vì con là con gái út đâu, con là con lớn trong nhà mà. Vì…mẹ bảo, và mọi người đều bảo, con như một bản sao của bố, con giống bố đến lạ kì.

          Con giống bố cái cái cằm nhọn, thẳng thắn và cương nghị. Mẹ bảo trong đơn vị bố nổi tiếng hay cãi các sếp. Con lớn lên, đi học và làm cán bộ lớp. Nói ít làm nhiều, làm theo cách riêng của con, và chẳng bao giờ chịu nghe lời cô giáo chủ nhiệm.

          Bố nghiêm nghị, kỉ luật và gọn gàng. Ngày nhỏ, con phụng phịu, nước mắt ngắn dài khi bao lần Bố bắt con quét đi quét lại chỉ một khoảng sân hay phơi lại một bộ quần áo. Bố dậy con cách gấp đồ theo kiểu nhà lính, dậy con cách sắp xếp nhà cửa sao cho gọn gàng sạch sẽ, dậy con chăm và quản các em, nói sao cho chúng nghe lời, dạy sao cho chúng ngoan…Từ khi nào, những tố chất của người lính vô tình chảy và trong con, dù con là con gái, và dù con không theo nghiệp bố.

          Con đi học xa nhà từ nhỏ. Mười hai tuổi bước chân vào đời, ngơ ngác như một chú nai con lạc mẹ. Cuộc sống không thương xót cô con gái bé nhỏ của bố. Cuộc sống dạy nó bằng những bài học đau đớn về tình đời, về lòng người…Trái tim bé nhỏ thổn thức bao đêm…nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ nhà, thèm hơi ấm…Mười hai tuổi, tuổi được lớn lên trong sự bao bọc chỉ bảo của bố mẹ, con phải tự làm quen và giải quyết tất cả mọi chuyện. Sau này mẹ kể, mẹ và bố đã có những đêm nằm nhớ con mà khóc, nhưng bố bảo: phải quăng con ra ngoài cuộc sống, để cuộc sống dậy nó trưởng thành.

          Và cuộc sống đã dạy con trưởng thành. Bằng tuổi các bạn, con biết chăm lo nhiều hơn cho con, cho gia đình và cho mọi người xung quanh. Dạy con biết cái hy sinh lớn lao mà bố mẹ đã dành cho ba chị em con. Dạy con hiểu cái trăn trở và gánh nặng dòng họ đặt lên vai bố. Dạy con biết phải sống sao để mỗi ngày qua đi không làm cho đôi vai bố thêm phần nặng nhọc…Bố thương và tự hào về con. Bố “rủ rê” con đi nhậu nhẹt cùng bố, đi thăm bạn bè cùng bố, đi thử những món ngon cùng bố…để về nhà, con lại lò mò tìm cách nấu và bố luôn là người thử và ủng hộ con.

          Nhớ khi con đi học xa nhà, một thời gian dài phải ở nhờ trong đơn vị chỗ bố công tác. Mỗi ngày phải đạp xe 6 cây số đến trường. Những khi con đi học đội tuyển về trễ, bố lại lóc cóc đạp xe đi đón, rồi chở con vào một quán ăn khuya, gọi cho con một tô phở bò, và ngồi xé từng mảnh bánh mì cho vào tô phở của con. Đến giờ, con vẫn nghiện món đó, không bao giờ con biết chán và hết thèm…

          Có một thời gian bố ốm nặng…Thiếu mãu não, vôi hóa đốt sống cổ, dạ dày…linh tinh bao nhiêu bệnh…Con học trong Sài Gòn, không biết. Lúc biết, khóc không biết bao nhiêu nước mắt . Cứ nghĩ, sau này ra trường, đi làm, sẽ kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ...đến lúc ấy liệu rồi cha mẹ có còn bên mình nữa hay không?

          Tết năm ấy, bố giao cho con nhiều việc, dạy con làm nhiều việc. Con học gói bánh, học nấu những món ăn bố thường hay nấu vào dịp tết, học cách chọn đào, cắm đào, trang hoàng nhà cửa…Con về quê nội, quê ngoại cùng bố để biết mỗi khi tết đến phải đi đến chúc tết những ai, phải mua sắm lễ vật như thế nào…Tưởng như bố đã giao hết trách nhiệm lên vai con…

          Thật may, mỗi ngày con tỉnh dậy đều nghe tiếng bố quát tháo trong điện thoại vì cái tội ngủ nướng của con. Để lâu lâu hai bố con lại giận nhau, làm mặt lạnh với nhau cả tháng…

          Mẹ bảo hai bố con khắc nhau, lại đều bảo thủ và nóng tính, giống cả những thói quen ăn uống…giống quá nên khó gần nhau. Vì giống bố, nên dù con bướng bỉnh, hay cãi bố, bố vẫn thương con nhất. Bố nuôi con như nuôi một đứa con trai, con lớn lên mạnh mẽ và gai góc, không bao giờ để bố phải lo lắng …dù con vào Nam ra Bắc, dù con bé nhỏ mong manh. Con học xem bóng đá, học uống rượu, uống trà, đủ để lai rai với bố cho bố đỡ buồn trong căn nhà chỉ mỗi bố là đẹp trai nhất. Bố coi con như một người bạn, chia sẻ bàn luận với bố mọi vấn đề, chuyện gì cũng để dành hỏi ý kiến “chị cả”. Đôi lúc nghĩ, chỉ cần bố sống mãi bên chị em con thế này thôi đối với con cũng là quá đủ. Đôi lúc con nhận ra mình yêu khờ yêu dại một người con trai cũng chỉ vì người ta có nét gì đó giống bố. Và bố ơi, không ai thay thế được tầm quan trọng của bố trong lòng con, nên bố đừng bao giờ xa con, bố nhé!

 

cunnukute viết ngày 17/01/2010

Hai đường thẳng song song (Ngày 13 tháng 01 năm 2010)

cunnukute viết ngày 13/01/2010 | Có 10 bình luận | 401 Lượt xem


Hai đường thẳng song song được một cậu bé vạch ra trên một tờ giấy dài vô tận. Đường thẳng này ngắm nhìn đường thẳng kia, ngày qua ngày và bỗng thấy thật buồn chán. "Chúng mình thật giống nhau, cùng là hai đường thẳng thật đặc biệt, dài tít tắp về hai đầu". Thế là ngày nối ngày, đường thẳng kia cứ muốn xích lại thật gần, xích lại thật gần, mong muốn cho khoảng cách giữa hai đường thẳng được nhỏ lại. Cứ mỗi lần khoảng cách bé đi một chút, là đường thẳng kia vui lắm, nhưng cớ sao một đường thẳng thì cứ mải miết mong muốn tiến lại gần, một đường thẳng thì lại dửng dưng đứng im một chỗ ... ?



"Này, sao không tiến lại phía tôi, ngày nào tôi cũng cố gắng để lại gần bạn đấy !"

"Chả ích gì đâu, ngốc ạ !"

"Khi nào tôi tiến sát vào bạn, chúng mình sẽ là một đường chì rất đậm, rất đẹp. Màu đỏ của tôi và màu xanh của bạn, chúng mình sẽ hòa vào nhau"


Thế là đường thẳng kia ngày nối ngày vẫn mải miết, mải miết tiến lại gần đường thẳng song song với chính nó. Nó có một niềm tin kỳ lạ, khi hai màu hòa vào nhau, nét chì trên giấy sẽ đẹp long lanh không còn đơn điệu như hai đường song song lúc trước ...


Bỗng một ngày, khi mà đường thẳng đỏ đã tiến tới rất gần với đường thẳng xanh, cậu bé liền tẩy đường thẳng xanh đi.


"Cậu bé ơi, sao không cho chúng tôi lại gần nhau, tôi sắp tiến tới đường thẳng xanh rồi" - đường thẳng đỏ khóc lóc.

"Ngươi thật là ngốc nghếch, đến một đứa nhóc như ta còn biết, hai đường thẳng song song nào có bao giờ gặp nhau"

"Có mà, tôi sắp gặp được rồi !"

"Ngốc thật, ngươi nhầm rồi. Ta xóa đường thẳng xanh đi để nói cho ngươi một điều rất nhỏ, hai đường thẳng song song không thể cắt được nhau đâu, nó sẽ cắt nhau, nhưng mà là ở xa tít tắp, mà ta thì chả biết xa tít tắp là ở phương nào cả, sao ngươi cứ phải cố tình lừa dối mình như thế ?"


Đường thẳng đỏ buồn lắm, giờ nó có một mình, trên một trang giấy trắng toát, nó nổi bật, nó đẹp cái sắc đỏ tươi, nhưng nó không còn được thấy đường thẳng song song với chính nó nữa. Có lẽ nào hai đường thẳng song song chỉ cắt nhau ở vô cực, có khi nào, khi tờ giấy không còn dài tít tắp, không còn quá rộng thênh thang, thì hai đường thẳng song song rồi sẽ gặp được nhau ?


Nếu như cho tôi một niềm tin và ngây thơ con trẻ, chắc chắn tôi sẽ đóng vai đường chì đỏ, hỏi cậu chủ của nó rằng: "Cậu bé ơi, có khi nào, hai đường thẳng song song gặp được nhau, cho dù có là ngoài tờ giấy ?"

cunnukute viết ngày 13/01/2010