Dạo này cô đơn hay đến tìm mình, nó xuất hiện ở khắp mọi nơi mình tới, bắt mình phải làm bạn với nó. Nó thường đặt đôi bàn tay nặng trịch lên đôi vai mình, vỗ nhè nhẹ và nói với mình: Cún ngốc, tớ thích những kẻ ngốc như cậu. Cậu ngốc nên dễ bị tớ dụ. Mình không ghét nó. Nó không xấu. Chỉ là những khi ở cạnh nó…có cái gì đó cứ nhói lên trong tim mình và nhức nhối một nỗi đau mơ hồ không thể gọi tên…
Cô đơn…
Đó là một buổi sáng bước chân đến công ty, ngồi xuống góc bàn quen thuộc…nhận ra mình lạc giữa những người đồng nghiệp đã từng “ vào sinh ra tử” cùng mình, lạc giữa những câu chuyện không đầu không cuối vẫn thường cuốn mình vào lúc cuối ngày. Một ngày, nơi cửa sổ tầng 8, mình lặng lẽ đến, lặng lẽ ngồi xuống, lặng lẽ ra về….
Là một ngày trời mưa tầm tã nghe tin bạn mình đã ra đi, đi tới một thế giới xa xôi- nơi người ta vẫn gọi là thiên đường. Chết lặng giữa cơn mưa mùa đông giá lạnh, giữa dòng xe cộ nhộn nhịp. Từng hạt mưa rớt trên đôi vai mình, đau buốt…
Là một buổi trưa khoác ba lô rời khỏi căn phòng trọ quen thuộc trong sự im lặng của bạn bè- những đứa bạn đã từng gắn bó với mình suốt hơn mười năm trời. Bỗng dưng thấy mình là kẻ lẻ loi, trơ trọi nhất thế gian …
Là khi ngồi lặng im trên chuyến xe đưa mình rời xa dần Hà Nội. HN với bạn bè, với người mình thương yêu, với những kỉ niệm buồn vui vừa mới đó… cuộc đời là một dòng sông và… ta cứ trôi như một con thuyền không người lái… Là khi ngồi bên một cô bé đang ôm trong lòng nỗi đau mới mất đi người thân, những ngón tay của em cứ không ngừng vương vít vào nhau…nhìn… chông chênh và hoang mang lắm…
Là đêm về trong căn nhà nhỏ nơi miền quê nghèo, cuộn mình trong chăn ấm, giấu tiếng thở dài,và, để mình trôi miên man trong nỗi nhớ … Cố ru mình vào giấc ngủ, giấc ngủ không bình yên thấp thoáng bóng dáng một người với vòng tay ấm, tan dần, tan dần trong nỗi trống vắng hư hao.Lại nhớ những đêm trong căn phòng nhỏ giữa lòng Hà Nội, khi lũ bạn đã chìm vào giấc ngủ, mình ngồi đó…lặng im trước màn hình máy tính, nhìn những dòng lưu bút cứ nối nhau hiện ra… nhưng,không phải cho mình…
Là những khi cố gắng liên lạc với bạn mà không thấy bạn lên tiếng, khi lưu bút mình để lại đã bị bạn xóa đi…dù đèn nhà bạn vẫn sáng và bạn vẫn ở đó bình yên…
Là buổi chiều muộn…sau một ngày mệt nhoài vì bao việc dọn dẹp linh tinh mà mình tự nghĩ ra để lấp đi những khoảng trống hoang hoải trong lòng… lang thang trong khu vườn vắng vẻ và yên ắng…bỗng dưng bật khóc… nức nở như trẻ thơ…
Mình sợ…
Cô đơn ơi, đừng đến tìm ta nữa...



Lời bình mới nhất