Cứ nghĩ cuộc đời mình là một khúc sông trôi
Nên để từng ngày vơi đi vội vã.
Cứ nghĩ những tháng năm qua như mùa cây trút lá
Nên để mình rơi tựa chiếc lá khô.
Ta đã mất hết rồi những ngây ngô
Trái tim khô
Tự dặn mình thôi chờ bình minh tới.
Ta sống bằng những lời gian dối
Ướp mật lòng ta.
Nắng đổ đầy một sáng tháng ba
Rồi lạnh căm những tháng năm buồn hơn mưa trắng
Người đã đến, đã đi và im lặng
Ta đã chờ, đã khóc, để rồi quên
Để lại một đoạn đường- nơi ấy không tên…
Nước về nguồn rồi nước lại tìm lên
Thủy triều rót vào đêm rồi dâng đầy một sớm.
Ta biết cười nhiều hơn cho những gì đã mất,
Ta sống trong mơ mộng,
Lãng đãng chờ, lãng đãng đợi…mông lung…
Nhưng không phải bình minh là hết những đêm đông
Không phải sóng thét gầm nếu ồn ào sóng vỗ
Ta dẫu có cười nhiều hơn chút nữa
Cũng đâu phải vì ta đã hết đớn đau.
Chỉ là ta đang sống cho những ngày sau
Không để mình chết đi bởi muộn phiền đau đớn
Ta cứ khóc, cứ cười, cứ đứng lên, ngã xuống
Tự dặn mình rằng:
Ta đang sống
Thế thôi.
Cún, ngày 18/5/2020
Cho một người đã hỏi: Sao em dạo này mơ mộng quá ?



Lời bình mới nhất