cunnukute

Blogger Yêu thích

    Chưa có blogger yêu thích.

Nhật ký Blogger Yêu thích

    Chưa có hoạt động nào.

 

Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

BỞI VÌ TA ĐANG SỐNG.

cunnukute viết ngày 20/05/2010 | Có 4 bình luận | 165 Lượt xem


Cứ nghĩ cuộc đời mình là một khúc sông trôi

Nên để từng ngày vơi đi vội vã.

Cứ nghĩ những tháng năm qua như mùa cây trút lá

Nên để mình rơi tựa chiếc lá khô.

 

Ta đã mất hết rồi những ngây ngô

Trái tim khô

Tự dặn mình thôi chờ bình minh tới.

Ta sống bằng những lời gian dối

Ướp mật lòng ta.

 

Nắng đổ đầy một sáng tháng ba

Rồi lạnh căm những tháng năm buồn hơn mưa trắng

Người đã đến, đã đi và im lặng

Ta đã chờ, đã khóc, để rồi quên

Để lại một đoạn đường- nơi ấy không tên…

 

Nước về nguồn rồi nước lại tìm lên

Thủy triều rót vào đêm rồi dâng đầy một sớm.

Ta biết cười nhiều hơn cho những gì đã mất,

Ta sống trong mơ mộng,

Lãng đãng chờ, lãng đãng đợi…mông lung…

 

Nhưng không phải bình minh là hết những đêm đông

Không phải sóng thét gầm nếu ồn ào sóng vỗ

Ta dẫu có cười nhiều hơn chút nữa

Cũng đâu phải vì ta đã hết đớn đau.

 

Chỉ là ta đang sống cho những ngày sau

Không để mình chết đi bởi muộn phiền đau đớn

Ta cứ khóc, cứ cười, cứ đứng lên, ngã xuống

Tự dặn mình rằng:

Ta đang sống

Thế thôi.

 

Cún, ngày 18/5/2020

Cho một người đã hỏi: Sao em dạo này mơ mộng quá ?

 

cunnukute viết ngày 20/05/2010

SAO ANH CHO EM CÁI QUYỀN TO LỚN THẾ?

cunnukute viết ngày 20/05/2010 | Có 3 bình luận | 186 Lượt xem


Em à!

Em cứ cười cứ khóc

Cứ làm phiền anh như nỗi phiền của bao đứa nhóc

Miễn em được vui

Cứ nhõng nhẽo (với anh) như bao người con gái trên đời

Cứ giận cứ hờn và bình yên em nhé!

Gói những đắng cay

Và sống với bước chân thật khẽ

Em à,

Em hãy cứ là em!

…………………

 

Vì những lời của anh, em đã thức suốt đêm

Chỉ là người dưng thôi

Sao anh cho em cái quyền lớn lao đến vậy?

Chắc là anh thương em nhiều lắm đấy

Tình thương của con người

Trước những đớn đau…

 

Ta như đã gặp từ lâu

Ta như đã biết nhau từ muôn kiếp trước

Ta như những mảnh vỡ

…Và thời gian đếm ngược

Xích lại gần nhau…

 

Anh rồi sẽ về đâu?

Em rồi sẽ về đâu?

Không thể gặp nhau từ đầu trong dòng đời xuôi ngược

Không thể làm lại từ đầu như em chẳng bao giờ dám ước

Sao anh cho em cái quyền to lớn

Gắn đời mình vào cuộc sống của anh?

 

Cún, ngày 18/5/2010.

 

 

cunnukute viết ngày 20/05/2010

ĐỂ TỪ ĐÓ NHỮNG GIẤC MƠ,,,CÀNG LÚC CÀNG VẮNG ĐI NHỮNG NGƯỜI BIẾT ĐỢI CHỜ.

cunnukute viết ngày 20/03/2010 | Có 9 bình luận | 247 Lượt xem


Những yêu thương được gói lại trong một câu nói ngỡ như đùa

- có gì đâu để nhớ?

vào cái ngày một người bỏ đi về phía ngôi nhà với cánh cửa rộng mở…

nơi có một người khác ta!

 

Ngôi nhà ấy từ đó sẽ yên vui hay xót xa

những con người ấy từ đó có đủ đầy hay mất mát

bữa cơm ấy từ đó nhiều tiếng cười hay chỉ nhìn nhau thinh lặng

ta cũng đâu thể làm gì hơn.

 

Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương

bỏ ta đi bằng một tin nhắn

ta mỉm cười và tự nhủ lòng thanh thản

ta khép tay và thành tâm cho một lời chúc phúc

ta cảm ơn một quãng đời đã gặp nhau đúng lúc

rồi chấp nhận như cơn gió bay…

 

Người trở về và biết phải quên đã có với ta những giấc mơ này

nằm bên nhau mà vẫn thương từng hơi thở

chạm môi nhau mà vẫn muốn gần hơn nữa

ngồi bên nhau mà vẫn thèm nhiều thêm một chổ dựa

giống những cuộc đời vĩnh viễn cô đơn

 

Người trở về và vun vén cùng một người khác niềm tin

đây là lần sau cuối người được quyền chọn lựa

dốc hết lòng mình ra để cho hết những nặng nợ

gom góp mỗi sẻ chia thành nhung nhớ

và đắp lên đời nhau

 

Vào giây phút một người ta từng hết lòng yêu thương

thôi nhìn lại phía sau

ta mang ý nghĩ của một người đi lạc

chỉ muốn trở về nhà ôm lấy những gối chăn quen thuộc

ngủ một giấc từ bình mình của ngày hôm qua đến bình minh của ngày mai

rồi tự mình đánh thức…

như chưa hề tồn tại bình minh của ngày hôm nay!

 

Có người sẽ quên hết tình yêu chỉ giữ lại đau khổ trong giây phút này

có người lặng im dù trái tim muốn một lần lên tiếng

có người nghĩ ra cách bỏ chạy đi để mệt nhoài đến kiệt sức

có người chẳng còn bận tâm người mình từng hết lòng yêu thương sống một cuộc đời với người khác…

Để từ đó những giấc mơ…

càng lúc càng vắng đi những người biết đợi chờ.

cunnukute viết ngày 20/03/2010

GIÁ MÀ ĐƯỢC CHẾT ĐI MỘT LÚC !

cunnukute viết ngày 20/03/2010 | Có 8 bình luận | 305 Lượt xem


Giá mà được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
Nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
Lên thiên đường sợ chả gặp ai
Giá mà được chết đi một lúc
Tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
Và xem thử mình sẽ cười hay khóc
Làm ma có sướng hơn làm người?
Giá mà được chết đi một lúc
Nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
Nếu người ta tống ngay vào nhà xác
Cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao

cunnukute viết ngày 20/03/2010

ĐỪNG ĐI.

cunnukute viết ngày 16/03/2010 | Có 10 bình luận | 350 Lượt xem


Cứ giả vờ như chúng ta đã đứng kề bên vực thẳm

dù ai cũng nhìn thấy con đường dài trước mặt

cứ giả vờ như một giây phút nữa trái tim ta ngừng đập

đừng đi…

 

Sẽ không cần những ngón tay níu giữ từng dấu chân người

không cần nữa những dặn dò khi tuyệt vọng

không cần những lo toan cuộc đời này có phải đáng sống

không cần tự hỏi mình tại sao phải cô độc

để được cười vui như chưa bao giờ đánh mất

một tình yêu nào…

 

Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao

hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo

nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu

vì đó mà nước mắt rơi…

 

Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con người

vì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắt

vì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặt

vì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát…

đừng đi…

 

Đừng đi…

nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhau

được chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúc

nhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát

giữa đại dương trong mắt chúng ta…

 

Đừng đi…

cuộc đời khốn khó rồi sẽ qua

chúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phận

chúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệt

mua cho chúng những que kem

và giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát…

chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắng

chúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắt

thấy đời mình như một cánh chim…

 

Đừng đi mà…

 

Đừng đi…

Ai cũng cần phải sống vì một con người!

cunnukute viết ngày 16/03/2010