cunnukute

Blogger Yêu thích

    Chưa có blogger yêu thích.

Nhật ký Blogger Yêu thích

    Chưa có hoạt động nào.

 

Hiển thị ở dạng Đầy đủ | Danh sách
 

TÔI ĐANG SỐNG TRONG NHỮNG YÊU THƯƠNG RẤT THẬT

cunnukute viết ngày 16/03/2010 | Có 32 bình luận | 921 Lượt xem


Một trong những hạnh lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín.

(Manzoni)

  Tôi đến với tamtay là vì một người con trai. Người con trai tôi yêu sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, người ta bảo yêu một người là yêu tất cả những gì thuộc về người ấy,trái tim tôi xui khiến tôi mua đất xây nhà để trở thành hàng xóm của anh.

   Tình yêu của tôi lớn lên giữa mảnh đất đầy những yêu thương này, xóm nhỏ nhưng tình người nồng ấm. Nhà tôi lúc đầu nghèo xơ nghèo xác, thế rồi người này người kia san sẻ với tôi, giờ nhà tôi đã khá hơn nhiều rồi, cũng gọi là có của ăn của để, khách khứa ra vào cũng ồn ào náo nhiệt. Chỉ buồn mỗi chuyện người hàng xóm đầu tiên của tôi đã không còn thân thiết và gần gũi với tôi nữa. Tránh sao được chuyện hàng xóm láng giềng, tôi biết thế. Nhưng tôi vốn sống nặng tình nên cứ buồn cứ tiếc mãi về những ngày vui vẻ trên mảnh đất này với người hàng xóm đầu tiên. Lúc này, hàng xóm lại dắt díu nhau đến chia sẻ và cho tôi những lời khuyên, vẫn  như cái ngày đầu tiên tôi ươm mầm cho tình yêu của tôi trên mảnh đất này, như họ đã từng vun vén cho tình yêu của tôi, từng đưa tay ra lau nước mắt cho tôi…..Và tôi muốn nói rằng : tôi đang sống trong những yêu thương rất thật.

   Tôi đang sống trong những yêu thương rất thật của một người con trai sống cách tôi gần hai nghìn cây số. Người con trai đã từng chia sẻ với tôi rằng anh muốn ngôi nhà anh sẽ là chốn bình yên cho bất kỳ ai bước chân vào.Người con trai ần cần và nhẹ nhàng ấy ngày ngày đóng vai trò như người anh, như người bạn và đôi khi như một người yêu trong cuộc sống của tôi. Anh nhắc tôi ăn đủ bữa, mặc ấm khi ra ngoài. Anh nhắc tôi đêm ngủ phải đắp mềm và đi dớ vào cho ấm…Sợ tôi lạnh, anh vội vàng gom chút nắng phương nam gửi ra cho tôi. Lạ kỳ thay, ngay ngày hôm sau giữa cái lạnh của Hà thành bỗng sáng bừng lên những tia nắng mong manh. Chút nắng của anh không chỉ làm ấm lòng riêng tôi mà còn làm ấm lòng biết bao cô gái khác trong những ngày đông lạnh lẽo này. Đêm, anh gửi bình yên về phía tôi và mỗi ngày mới anh gọi niềm vui về san sẻ cho tôi. Anh kéo tôi đến gần anh hơn với những dòng tin nhắn, với những cuộc điện thoại tranh thủ lúc anh rảnh rỗi. Anh ngồi hàng giờ lục tung đống entry của tôi chỉ để mong có thể hiểu tôi, có thể san sẻ phần nào trăn trở trong tôi…nên tôi biết, tôi không lẻ loi cô đọc trong cuộc đời này. Tôi mong người hàng xóm tốt bụng ấy sẽ luôn bình yên và tràn đầy những ấm áp vì như thế thì tôi mới có thể thoải mái vòi vĩnh từ anh những yêu thương…

   Tôi đang sống trong những yêu thương rất thật của chị- người đàn bà mới chớm bước vào tuổi ba mươi mà đôi vai đã nặng đầy sương gió. Tôi, con bé của hai mươi tư tuổi đời vẫn thấy mình nhỏ bé và mong manh như vỡ tan trước chị. Có những đêm chị ngồi san sẻ với tôi những buồn vui nho nhỏ của chị, rồi lại kiên nhẫn nghe tôi tâm sự chuyện nọ chuyện kia. Đêm về khuya, tôi ngồi đó phả vào đêm những muộn phiền trăn trở rồi sáng ra giật mình khi những ưu tư ấy đã được lồng qua những ngón tay chị dệt thành ngàn vạn những yêu thương. Chị vẫn thế, vẫn quan tâm san sẻ đến bao người từng chút một, nhưng lại sợ cái cảm giác được người khác quan tâm, cảm giác áy náy bị mắc nợ khi nghĩ người khác bận tâm vì mình. Gần 30 tuổi, người đàn bà trong chị vẫn khao khát yêu thương, vẫn bơ vơ không bến bờ bình yên để mà nương tựa. Xin những đám mây yêu thương đừng mải mê ở nơi nào đó xa xôi nữa, xin về bên chị tôi dù chỉ một lần thôi mây nhé, để đời chị được có bình minh…Mai ngày chị sinh, câu hát này tôi xin gửi cho chị, người hàng xóm tốt bụng của tôi, người chị vô vàn yêu quý của tôi.



   Tôi đang sống trong những yêu thương rất thật của cô bạn dạn dày sương gió. Bạn bằng tuổi tôi nhưng từng trải và vất vả hơn tôi nhiều lắm. Người ta bảo bạn lăn lộn với đời nhiều, người ta bảo bạn “ghê gớm”. Tôi chỉ thấy bạn mong manh và nhỏ bé đến tội nghiệp. Đôi khi nghĩ về bạn chỉ muốn chạy ngay đến mà ôm lấy đôi vai gầy guộc mong manh ấy, đôi vai gánh chịu quá nhiều những run rủi bất công của cuộc đời này. Bạn từng bảo, chúng mình sinh cùng tháng, con gái tháng năm long đong lận đận, cuộc sống nhiều những mệt mỏi nên dễ đồng cảm với nhau hơn. Uh, thì bạn cứ đến, đến và dựa vào vai tôi, kể cho tôi nghe những mệt mỏi, những ấm ức, những đau đớn xót xa của bạn, và cứ khóc như bạn đã khóc bao ngày qua trên đôi vai mỏng manh của tôi. Vì tôi sẽ tình nguyện làm thùng rác của bạn, để bạn không phải gồng mình lên mà sống. Và để tôi biết rằng, trên mảnh đất này tôi còn có một bờ vai cho những đau thương dựa vào, như bao bờ vai khác đã cho tôi dựa vào lúc tôi gần như gục ngã….

   Tôi biết tôi đang sống trong những yêu thương rất thật vì ở mảnh đất này tôi cũng đã có một “ thùng rác”. Người đã chia sẻ với tôi niềm vui khi có những người bạn mới từ khi anh chuyển đến xây nhà trên mảnh đất này. Tôi- anh, chúng tôi sống với nhau bằng cuộc đời rất thật ở ngoài đời, chúng tôi chia sẻ cùng nhau những vui buồn, những phút giây “hâm hâm” không lí giải nổi của mình. Lâu rồi lại mới có cảm giác được làm bạn thoải mái với một người con trai như thế. Có thể xưng mày tao, có thể nói nhau “dở hơi”, có thể bàn chuyện dưới đất trên trời và cả những chuyện không ai buồn nói đến. Vẫn muốn mãi như thế, là một phần của nhau trong cuộc sống này, để biết rằng chẳng ai cô lẻ, để biết tôi, anh chúng ta đều có góc khuất bình yên …

   Và tôi biết, tôi có những người hàng xóm ngày ngày ghé nhà tôi đùa vài câu tếu táo nhưng vẫn lắng nghe tôi, vẫn chia sẻ với tôi những khi tôi va vấp, vẫn động viên an ủi và đưa bàn tay ra xoa đầu tôi khi tôi lầm lũi trở về với những vết thương bị người đời ném đá…và có những người hàng xóm vẫn ngày ngày đều đặn qua nhà tôi chỉ để biết tôi vẫn ở đó bình yên. Hơn bao giờ hết tôi biết rằng tôi đang hạnh phúc vì một điều nhỏ thôi: tôi đang sống trong những yêu thương rất thật !

 

cunnukute viết ngày 16/03/2010

 

Từ khóa:

Bạn cunnukute được cảm ơn 32 lần

Bình chọn bài viết:

2 người đánh giá
Tổng số điểm: 200
Đang cập nhật ...

32 Lời bình

  • namhbh2007
    12:34:25 ngày 25-03-2010
    ... giữ mãi những yêu thương đó nhé ...
  • thientinpro
    01:18:35 ngày 22-03-2010
    khakha...???????hay lam......nhưng cũng la tình yêu đích bự
  • raybi
    16:08:35 ngày 21-03-2010
    mim cuoi `
    nhung nguoi hang xom tot bung.
  • cunnukute
    15:10:13 ngày 21-03-2010
    nhotimnho :nhà cửa thường xuyên đổi mới và đẹp hơn, theo dõi em từ khi nào
  • cunnukute
    15:08:33 ngày 21-03-2010
    stayathome : để em ngâm kius xem đã nhá
  • cunnukute
    15:07:12 ngày 21-03-2010
    hoangtuluu: anh nhớ ghé thường xuyên đó nhé
  • cunnukute
    15:06:22 ngày 21-03-2010
    nguyenhuyhau
  • cunnukute
    15:05:50 ngày 21-03-2010
    cauchuyennho: cảm ơn chị !
  • nguyenhuyhau
    13:02:30 ngày 21-03-2010
    ui, hay wa..moc mac lam...
  • hoangtuluu
    22:15:55 ngày 20-03-2010
    có những người hàng xóm vẫn ngày ngày đều đặn qua nhà tôi chỉ để biết tôi vẫn ở đó bình yên
  • Cauchuyennho
    05:48:29 ngày 19-03-2010
    Em sẽ bình yên....Sẽ bình yên...
  • tamhonxaodong72
    12:35:08 ngày 18-03-2010
    Bạn có biết rằng, những phép tính trong Toán học có thể áp dụng được với rất nhiều thứ, kể cả trong tình yêu chúng mình nữa.

    1. Phép cộng:
    Tình yêu là phép cộng của những niềm vui (mặc dù đôi lúc chúng ta thường cộng nhầm vào những rắc rối). Để niềm vui được trọn vẹn, cách tốt nhất là hai bạn phải biết kết hợp thật nhiều nụ cười trong những buổi hò hẹn. Một tình yêu ngập tràn tiếng cười sẽ giảm thiểu tối đa những rắc rối và tranh cãi lặt vặt.
    Công thức: Tình yêu + Tiếng cười = Niềm vui
    2. Phép trừ:
    Trong tình yêu, những ghen tuông vớ vẩn, hiểu lầm nho nhỏ hay những trận cãi vã thường xuyên là một trái bom nổ chậm sẵn sàng công phá làm vỡ tan tình yêu của hai bạn bất cứ lúc nào. Do đó hãy biết cách loại trừ trái bom đó ra khỏi tọa độ của tình yêu bằng cách tin tưởng hơn ở người ấy.
    Công thức: Tình yêu - Rắc rối = Êm đềm
    3. Phép chia:
    Ôm vào lòng những niềm vui và nỗi buồn một mình, bạn sẽ thấy niềm vui thật sự nhỏ và nỗi buồn ngày càng tăng. Hãy chia sẻ nó với người ấy. Trong tình yêu, sự sẻ chia là cầu nối rút ngắn khoảng cách giữa hai trái tim. Chia đôi niềm vui thì niềm vui sẽ được tăng lên, chia đôi nỗi buồn thì nỗi buồn sẽ hoàn toàn biến mất. Hai bạn lại càng hiểu nhau hơn trước.
    Công thức: (Niềm vui + Nỗi buồn): 2 = Sự thấu hiểu
    4. Phép nhân:
    Khỏi phải nói chắc hẳn các bạn cũng đã đoán ra, điều gì trong tình yêu cần tăng lên theo cấp số nhân. Đó chính là yêu thương. Chỉ khi có yêu thương, bạn mới có được những niềm vui để cộng gộp với nhau, bạn mới có đủ tin tưởng để loại trừ những ghen tuông vô vị và bạn cũng có lòng chân thành để sẵn sàng chia sẻ cùng người ấy. Nhân đôi yêu thương là bạn đang nhân đôi hạnh phúc của chính mình.
    Công thức: Tình yêu x Yêu thương = Hạnh phúc
    [right][size=1][url=http://forum.sonlaol.vn/showthread.php?p=6199]Copyright © Dien Dan Tuoi Tre Son La | Tin Tuc Son La | Rao Vat Son La - Posted by tjt and mjt[/url][/size][/right]
  • tamhonxaodong72
    11:53:18 ngày 18-03-2010
    TÔI ĐANG SỐNG TRONG NHỮNG YÊU THƯƠNG RẤT THẬT
  • KanKa205
    11:38:49 ngày 18-03-2010
    ho`ho`
    một tình yêu rất thật
  • nhotimnho
    08:28:00 ngày 18-03-2010
    anh vẫn thường xuyên ghé thăm nhà em. thấy em vẫn bình yên là tốt rồi, nhà cửa thường xuyên đổi mới và đẹp hơn, chúc mọi việc tốt đẹp nhé
  • stayathome
    23:51:22 ngày 17-03-2010
    Yêu all cả mọi người thế còn iu anh nào riêng ko
  • mrhoang_1978
    22:24:49 ngày 17-03-2010
    khà khà... Bẹo má phát coi xem có đau không? Đấy mới là thật! khà khà...
  • cunnukute
    21:58:02 ngày 17-03-2010
    híc: Tôi đang sống trong những yêu thương rất thật. Yêu tất cả mọi người
  • chebin
    20:12:04 ngày 17-03-2010
    ko đọc thì thui đọc thì phải cm ......èo èo cún con này làm bin ..............
  • joseph_duy
    16:44:59 ngày 17-03-2010
    cảm xúc thật chân thành
  • NguyenMinh84hn
    13:42:12 ngày 17-03-2010
    Đúng vậy, hãy nhớ Cún luôn "có những người hàng xóm ngày ngày ghé nhà đùa vài câu tếu táo nhưng vẫn lắng nghe, vẫn chia sẻ những khi Cún va vấp, vẫn động viên an ủi và đưa bàn tay ra xoa đầu khi Cún lầm lũi trở về với những vết thương bị người đời ném đá…và có những người hàng xóm vẫn ngày ngày đều đặn qua nhà chỉ để biết "thiên thần" vẫn ở đó bình yên.
    Chúc em sớm nhận được bình yên từ những yêu thương em dành tặng cuộc sống.
  • cunnukute
    12:35:53 ngày 17-03-2010
    cảm ơn gì chứ? em phải cảm ơn tất cae mọi người mới phải!
  • moon_moon86
    12:05:43 ngày 17-03-2010


    Cảm xúc thật
  • nhotimnho
    10:12:01 ngày 17-03-2010
    ai cũng cảm nhận được giá trị của cuộc sống quanh ta, nhất là khi mỗi người chúng ta đang được sống trong tình yêu đôi lứa. cảm giác thật lâng lâng khó tả, nhìn mọi cảnh vật xung quanh đều lung linh trìu mến, tình yêu là gì mà làm cho người ta cảm thấy yêu đời hơn lúc nào hết, làm thông suốt sự vận hành của mọi cơ quan nội tạng, mọi viêci làm đều trôi chảy, nhìn thấy ai cũng muốn nở nụ cười thân thiện...vậy có cách nào để kéo dài quãng đường của tình yêu không nhỉ, tình yêu đến rồi lại lẳng lặng ra đi... thế mới biết sự trống vắng của tình yêu làm người ta đau khổ biết chừng nào, Thật đáng trách những ai dã đốt lên ngọn lửa của tình yêu rồi lại chính họ lại dập tắt nó một cách vô cảm
  • Muaxuanmoiden
    09:29:30 ngày 17-03-2010
    Trên cả những điều hạnh phúc...lòng của một người khách lạ cũng thấy ấp áp khi đọc entry của em.
    Hạnh phúc đến từ những tình cảm thường nhật và từ cuộc sống bình dị như thế. E sẽ mãi bình yên trên mảnh đất "kỉ niệm" này.

« Bài trướcBài sau »