Một buổi chiều nhạt nắng trên con đường quê heo hút. Tiếng lộc cộc của chiếc gậy vẫn vang vọng đều đặn, cùng với tiếng dép lẹp xẹp của bà lão đang cố lê từng bước trên con đường mòn. Bà dừng lại trước cổng nhà tôi, và ghé vào trong. Trên tay bà đang xách theo 1 túi nilong.
- Chẳng biết bà có gì cho chúng tôi đây. Tôi nghĩ thầm.
Tôi chào bà và gọi mẹ ra gặp, vì bà tỏ ý muốn gặp mẹ tôi.
Bà nói với mẹ tôi.
- Tôi có ít rau dấp cá, qua nhờ cô mang ra chợ bán dùm cho.
- Vâng bà ạ, bà chờ tí con gửi tiền bà, nói rồi mẹ tôi gửi bà tiền. Và hình như tôi thấy nó nhiều hơn giá trị của túi rau thì phải.
Bà cám ơn và rồi lại lặng lẽ ra về cũng không quên 1 câu :
- Khi nào có tôi mang qua cho cô nữa nhé.
Mẹ nói, "bà lủi thủi ở nhà trồng rau, nên bán giúp bà, và cho bà thêm để bà có tiền uống thuốc".
Tôi nhớ lại, cái ngày tôi còn nhỏ xíu thì mẹ tôi đã gọi bà là bà cô rồi. Năm năy bà đã 85 tuổi. Cái tuổi mà bình thường ra thì đã an hưởng tuổi già với con cháu chứ không vất vả thế này. Bà cũng có con cháu đấy chứ, bây giờ bà đang ở với gia đình cháu nội cũng khá giả, nghe nói cháu bà làm chức gì đó bên uỷ ban cơ mà. Thế nhưng bà vẫn cặm cụi, vẫn khắc khoải và lặng lẽ hiu hắt. Đáng lý ra, với tuổi già thế này, bà không cần phải chắt chiu bán từng mớ rau để có 1 ít tiền. Nhưng có lẽ bà thấy mình lẻ loi, trống trải, cô đơn ngay chính trong nhà của mình. Ngôi nhà mà người bình thường cảm thấy tiện nghi đầy đủ, nhưng đối với bà, nó vẫn trống vắng đầy đủ đối với bà có lẽ là 1 từ xa xỉ.
Từ nhà bà đến nhà tôi chỉ khoảng 100m, Hồi nhỏ tôi vẫn hay qua bên nhà bà chơi, và tôi vẫn thường hay mang củi qua cho bà để bà nhóm bếp. Bà vẫn hằng ngày đi qua ngõ nhà tôi. Nhưng mấy năm nay tôi ít gặp bà, ít thấy bà đi qua. Vì tuổi già, vì chân chậm, tai điếc, mũi tịt, má hóp, lưng gù, đầu bạc, răng long, Bà nói thế.
Mấy năm qua tôi cũng ko gặp để hỏi thăm bà, cũng ko biết bà thế nào, đau yếu ra sao. Hôm nay về nhà, gặp lại bà. Sao thấy hoang vắng quá.
Mọi người khuyên bà ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, nhà cửa con cháu đầy đủ.
Đầy đủ ư ? Nhưng sao tôi thấy tôi và bà hình như vẫn còn thiếu thứ gì đó.






.bà ngoại em cũng mất được mấy năm rồi,dọc entry này nhớ bà quá ấy



Lời bình mới nhất