Giao lộ của những lời chào

  • 2526
  • 0
  • 1

Lâu lắm rồi tôi chẳng viết gì. Thực sự là không viết gì. Tôi quên mất mình còn ở một thế giới, mà nơi đó tôi là một blogger, tôi có những người bạn mong chờ những suy nghĩ, những viết lách của tôi hằng ngày. Thỉnh thoảng, tôi hay làm thế, vào tumblr hay blog của ai đó và đọc ngấu nghiến vì bất chợt nhớ những câu văn, những dòng chữ của họ. Đừng nói tôi khoa trương, khoe mẽ, liệu bạn có là một người như thế không, một người ngóng chờ những entry của tôi ấy? Do you miss me?

Hôm qua, tôi nói chuyện với một người bạn cũ. Lâu rồi bơ nhau không chừng. Tôi trách bạn, bạn bào chữa bằng cái lí riêng. Những tình bạn lỏng lẻo lúc nào cũng như muốn đứt xiên, vì tôi không chủ động bảo giữ hay vì bạn chỉ cần thế mà thôi? Đôi khi, ở giao lộ, chúng ta phải chào nhau, rồi chúng ta lại đi tiếp. Tôi có gì buồn, mà bạn cũng việc gì phải áy náy khi buông?


Bằng Kiều hát Ô cửa sổ mùa đông rất hay.

“Nghe bâng khuâng mùa đông ô cửa sổ xa vắng

Trong cơn mưa mùa đông, mùa đông

Em là câu hát buồn

Mưa bay đi và câu tình ca mãi chỉ buồn như thế

Tan cơn mơ và em thật xa, không làm sao giữ lại.”

Tôi dành những câu hát này cho mình, cho 2 tháng ròng rã không viết lách. Đương nhiên, ngày buồn thì chẳng tránh được. Nhưng thực tình mà nói, với tôi, đó là một quãng thời gian ngắn cực kì yên bình và nhẹ nhõm. Tôi cảm tưởng mình đã quen với việc chòng chành khi đi trên một sợi dây. Quay ngoắt lại, thấy nhanh mà cũng chậm. Chậm mà cũng nhanh. Lúc nào đấy, tôi chỉ những mong viết nhiều, viết hoài để được yên an, thì nay, tôi không phải viết nữa. Bởi thế, lần này viết trở lại là một tâm tư khác, tôi thực sự viết cho ai đó chứ không phải cho bản thân mình… Khoảng lặng mùa đông lại không phải là một bài hát buồn, dẫu cho lời ca đôi khi nghẹn chát.

“Kìm nén lại trái tim cho ngăn đừng khóc thôi

Với nỗi niềm trào dâng những khoảnh khắc

Bên gia đình ấm êm, trong ngôi nhà sáng thêm

Giờ mọi điều dường như đã lắng sâu.”

Tôi trở về tìm mình, trong tâm trí tôi đinh ninh mãi một câu hỏi: “Thế nào mới là con người tôi?”. Nhưng, buồn cười thay, tôi không đi tìm câu trả lời. Tôi cứ sống thôi, gạn lọc và truy tìm, rạch những dòng chảy vào đời mình để tìm những niềm yêu thực sự. Tối giản đi, tầm thường đi, thinh lặng và nhạt nhẽo đi. Tôi bật cười khi tự đánh giá mình như thế. Tự dưng, tôi lại đề cao sự thờ ơ, sự lãnh đạm và sự yên lặng. Khi tôi nghiệm ra: yêu thương quá nhiều khiến con tim bị bóp nghẹt, loại yêu thương đó cũng là một bóng ma. Nhìn mà không có điểm tập trung khiến mình hoa mắt chóng mặt, kiểu nhìn đó chỉ cho người ta thấy một màn sương phù phiếm. Bản thân sự nhạt nhẽo và tinh ngộ lại cách nhau một khoảng vừa xa vừa gần. Khi bỏ đi những giấc mơ phù hoa để quan tâm những thứ vụn vặt, tôi tầm thường đi, nhạt nhẽo đi, hay thâm trầm hơn? Khi mặt hồ lắng thật lắng, một rung rinh nhỏ như làn gió cũng là sự lay động. Đâu nhất thiết phải ném một hòn đá thật kêu?


Tôi lại dịch một vài câu trong bài hát Starry, starry night của Don Mclean:

Now I understand

What you tried to say to me

The “How you suffered for your sanity”

The “How you tried to set them free”

They did not listen, they did not know how

Perhaps they’ll listen now.

“Giờ thì tôi hiểu, điều mà em vẫn cố nói cho tôi

Phải chịu đựng bao nhiêu cho cái bình yên này

Phải cố gắng bao nhiêu cho cái tự do này

Họ đã chẳng nghe, họ cũng chẳng biết được là thế nào

Nhưng có thể, rồi đây họ sẽ nghe.”

Giống như lội từ biển để trở về một dòng sông nhỏ, tôi thấy rõ từng hòn sỏi dưới bàn chân mình, tôi thấy bước chân mình đi và con đường ẩn mình dưới nước. Tôi thấy tiếng lạo rạo vui tai, tôi thấy gió bình yên và khung thơ nho nhỏ. Không còn một cánh chim báo bão, không còn mỏi mắt dõi ánh đèn hải đăng. Tôi không dệt một thứ mơ mộng kiểu: “I believe I can fly” nữa, tôi biết tôi không bay được. Thế nên, tôi bỏ đi làm một con diều, cho con diều bay. Tôi bỏ đi mua một chiếc vé máy bay, rồi tôi bước lên đó để người ta chở tôi lên bầu trời. Tôi bỏ đi tìm một chú chim non, tôi ngắm nhìn chú chao liệng. Và đó mới là lúc tôi để mình bay lên, dù thật lòng tôi chẳng biết bay. Những bản nhạc đệm ghita tối giản của Don Mclean, những bản piano với kiểu giai điệu thôi miên của Yann Tiersen, của Ludovico Einaudi, hay khúc tình ca mộc mạc của Boyzone… có thể gạn đi những bụi mờ nhỏ nhất trong tâm trí tôi, trong những cảm xúc thường nhật của tôi. Có một khoảng thời gian, cuộc đời là một nỗi buồn trong veo và dễ thương lạ. Êm đềm lắm!

Có hôm, tôi chưa ngủ vì đọc nốt một cuốn truyện viết về tuổi ấu thơ. Có hôm, tôi thắp nến rồi lặng lẽ đọc một vài dòng thơ. Và tôi muốn luyện mình tinh tế từ những điều nhỏ li ti như thế.

“Tôi sẽ học sống trước khi không còn có thể sống

Tôi sẽ học yêu và học cố gắng không từ bỏ mọi điều.”

Tôi dịch hai câu đầu của bài Gave it all away.


Khi tự bắt tay vào thử làm một số thứ, tôi mới thấu hiểu một cách sát ngần rằng: Chẳng có gì dễ, chẳng có gì đơn giản. Khi đặt mình vào vị trí của người khác, tôi mới hình dung ra trình tự những lối cư xử trong lẽ đời. Khi nhìn đời qua ống kính của chiếc máy ảnh, tôi mới thấu được một lẽ hay rằng: ta có thể tập trung vào đối tượng này nhưng cũng có thể chuyển mắt nhìn sang một đối tượng khác, ta có thể gạn lọc ra khỏi tầm mắt chi tiết này hay chi tiết khác. Và nực cười chưa, tôi có tốt đẹp gì cho cam, tôi có lẽ nào mà lí sự cho cam? Và tôi không trách người, trách đời nữa. Thế là tôi im lặng được nhiều hơn và làm được nhiều điều tốt đẹp hơn. Chuyện là, con đường mở cho ta thành một người tốt nó khó đi và nhiêu khê lắm.

Tôi chắc tay hơn, biết nắm biết thả hơn. Đã có những dự định để dành, rồi tôi sẽ làm, làm cho đủ đầy tuổi thanh xuân.

Thôi. Tôi kết nhé, vì chẳng dám lan man quá, kết bằng Như cánh hoa đêm của Uyên Linh và Dũng Dalat đi.

“Này em quay lại nhìn xem hoa nở từng cánh yếu mềm,

Tình ta cũng nở vào lúc nửa đêm.

Này em có về lại trên phố nhỏ đầy ắp nỗi buồn

Để khi thức dậy tình vẫn quặn sâu

Này em gấp vội giọt nước mắt nào vào giấy úa màu

Thuyền kia cứ trôi như đã từng trôi.

Xin cho anh yêu thương em, như mây vẫn bay ngang trời

Xin cho anh yêu thương em, như rừng thông kia mãi xanh

Ôi ngày tháng quá dài, khi lòng em nghi ngại

Như thể ngoài kia là mưa và gió đã bào tình em cánh mỏng,

Dù đã có lần bật khóc nửa đêm vì nghe lời yêu.”


Chỉ là một cánh hoa nở lúc nửa đêm thôi mà. Chỉ là một chút về yêu vô thường và đời vô thường. Nỗi buồn cứ thế trong veo.

Thế đấy, tôi đi qua chỗ Giao lộ của những người chào, mỉm cười tiếc nuối một chút rồi lặng lẽ mải miết tiếp. Chúng ta rồi sẽ bình an.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư