[Dramione l Shortfic l Tự sáng tác] Đêm giao thừa: part 2

  • 7093
  • 0
  • 0

Part 2: pháo hoa

Suốt từ sáng đến giờ Hermione cứ như pho tượng, im lìm không nói tiếng nào, không thèm cử động, nhiều khi Ron nghĩ cô còn không chớp mắt nữa cơ. Dù làm đủ mọi cách Harry và Ron cũng đành bó tay chịu trận, không thể nào làm cô nàng hé môi. Đúng là con gái, sáng náng chiều mưa mà, hôm qua còn vui cười đến ngây ngô còn hôm nay thì sầu não đến ngây ngốc, tâm tình đổi thay còn hơn chong chóng. Nhưng hễ ai lỡ nhắc đến buổi pháo hoa khuya nay thì cô nàng liền nổi xung thiên, còn hơn quỷ sứ đến đòi mạng, khiến cho mọi người tránh xa. Ngay cả Ron và Harry chỉ dám nhìn từ bên kia phòng sinh hoạt chung.

Sau cả buổi sáng sầu đau, Hermione quyết định mình không thể cứ như chết rồi được, phải vực dậy tinh thần thôi, còn nửa ngày nửa là sang năm mới rồi. Cô đang lang thang trên hành lang vắng người dẫn đến một tòa tháp cũ ít người tới ở phía Đông, nhưng từ trên đỉnh cao này nhìn ra thì cảnh vật tuyệt đẹp, đẹp đến không ngờ.

Vừa bước vào tòa tháp đã khiến Hermione bất ngờ khi thấy Partrick nhà Ravenclaw đang đứng lầm bầm trước lang can. “Mình sẽ làm được, mình sẽ mời cô ấy, mình làm được mà. Đi thôi!” Anh chàng cao ráo có mái tóc nâu sáng, những lọn tóc uốn lượn lấp lánh dưới ánh nắng, nhìn thoáng qua rất thu hút nổi bật như tóc của người kia. “Á, Her…Hermione! Cậu…cậu làm gì ở đây thế?” Patrick bối rối hỏi, không ngờ người ấy lại xuất hiện sau lưng mình, lúc mình muốn đi tìm. Đây là thần giao cách cảm chăng?

“Patrick? À, mình đi ngắm cảnh ấy mà. Cậu cũng hay đến chỗ này sao?” Granger hỏi thờ ơ, giọng vẫn phảng phất buồn, và đôi mắt nhìn chăm chăm vào mái tóc sáng lấp lánh, gương mặt nào đó thoáng ẩn thoáng hiện trong đầu.

“À, cũng…không thường lắm…haha”. Thật ra thì cậu chàng do thám được rằng vào giờ trưa Hermione thường đến đây hóng gió, lấy hết can đảm mới dám mò lên đây.

“Hmm”

“Hermione à. Mình…tối nay…cậu đi…à…đi xem pháo hoa với mình không? Mình có ch…” Patrick cứ ngập ngà ngập ngừng, đôi mắt dán chặt xuống đất trong khi nói.

Hermione nghĩ thầm trong đầu, cậu bạn này thật dễ thương mà, cái cách mà cậu ấy hẹn mình đi thật dịu dàng, đáng yêu, có lẽ phản ứng như thế thì cậu ấy mới thích mình thật, còn Malfoy, hắn ta lại dùng cái cách chẳng ra làm sao mời, à không, bắt mình đi tới đó. Hắn ta đâu có thích mình, có lẽ hắn ta thấy chọc ghẹo mình như thế thì vui lắm. Chắc chắn đêm nay khi mình đến, mình sẽ là trò cười cho Pankinson – bạn gái hắn. Nếu Patrick thích mình thật, thì mình nên cho cậu ấy cơ hội nhỉ.

“Được thôi”. Nghĩ thế, Hermione trả lời Patrick ngay, khi cậu chàng còn ngập ngừng nói chưa thành câu.

“Hả? Thật … thật sao? Ôi…” Patrick vui sướng quay vòng vòng, thiếu điều nhảy cẫng lên tại chỗ nữa thôi. “Được, vậy tối nay 9 giờ mình sẽ đón cậu dưới chân cầu thang Gryffindor nhé?”

“Ừm…”

Sau khi Patrick đi với niềm vui sướng ngập tràn, Hermione ở lại đó, nhìn ngắm quang cảnh xung quanh Hogwarts, xanh tươi, đẹp đẽ, ẩn chứa nguy hiểm, nhưng, nơi đây vẫn có sức hút khó cưỡng, như…, người nào đó.

 

Draco vừa đến Đại Sảnh Đường ăn trưa thì thấy không khí ồn ào hơn hẳn mọi ngày, nhất là những đứa năm thứ 6, chúng cứ tụm năm tụm ba bàn tán gì đó, thi thoảng quay nhìn ai đó bên bàn Ravenclaw.

“Draco, mày biết tin gì chưa? Học sinh năm thứ 6 sắp có một cặp nữa rồi đấy” Crabble thấy Draco ngồi xuống thì sấn lại thuật lại chuyện mà mình nghe được về người đó, theo ‘lệnh’ của Draco.

“Tao không quan tâm”. Draco thờ ơ uống nước bí ngô.

“Mày không quan tâm ư? Mày bảo tụi tao đi nghe ngóng mà. Cặp này chắn chắn sẽ rất nổi đây”. Goyle nói.

“Ai? Ai mà tao kêu tụi mày đi nghe ngóng”. Draco bắt đầu cảm thấy bực mình khi hai thằng này cứ vòng vo.

“Thì Granger chứ ai. Tụi nó đang đồn rần rần là Granger đã nhận lời thằng Patrick nhà Ravencalw tối nay đi xem pháo hoa rồi. Mày xem, nếu không thích thằng đó sao lại nhận lời”. Goyle nói.

Malfoy phun nước bí ngô trong miệng ra, ho sặc sụa. Granger, cô ấy dám, dám nhận lời thằng Patrick khi đã có hẹn với mình tối nay sao. Cô ấy không cần quyển sách nữa sao? Hay…cổ đã thích thằng đó thật. Draco hằn học nhìn chàng trai tóc nâu sáng đang là tâm điểm hôm nay. Theo lời Crabble thì thằng này cũng được khá nhiều nữ sinh yêu thích. Nhiều cô tỏ ra tiếc nuối khi hắn chọn Hermione, nhiều cô thì cho rằng họ rất xứng đôi.

Vô lý, sao lại thế được, rõ ràng Granger, Granger có gì đó với mình mà. Mẹ kiếp, thằng này chán sống rồi sao? Không được, phải hỏi cho ra lẽ.

“Crabble, Goyle. Cho thằng Patrick này một trận. Nó nghĩ, nó nổi tiếng cỡ nào chứ”. Ra lệnh xong Draco chạy như bay về phía tháp Đông, anh biết, Hermione đang ở đó.

“Granger! Cô…tối nay cô đi với thằng Patrick kia sao? Cô không cần cuốn sách của mình nữa à?” Malfoy giận dữ kéo mạnh tay Hermione quay lại đối mặt với mình.

Cô nhăn mặt đau đớn. “Bỏ ra, cậu làm tôi đau đó Malfoy. Và, đúng, tối nay tôi sẽ đi với Patrick. Còn cuốn sách…”. Hermione đau khổ tư lự. “Cậu muốn làm gì thì làm, tôi…tôi không cần nữa”. Như cậu vậy. Hermione thầm thêm vào.

“Granger, cô… Được, tôi sẽ đem nó chùi nhà vệ sinh. Hừ!” Malfoy tức giận bỏ đi. Anh giận tới sôi máu, giận tới không thở được, giận tới…tim co thắt từng cơn nhức nhối.

Hermione đứng trên tháp Đông nhìn theo bóng Draco, lặng lẽ khóc. Đúng là cậu ta không thích mình, nếu thích, cậu ta sẽ không đem thứ mình yêu quý chà đạp như vậy, nếu thích cậu ta sẽ bảo mình đừng đi với Patrick nữa, nếu thích, cậu ta sẽ không làm đau mình.

Cứ thế, một người thì tức giận phừng phừng đến đỏ cả mặt, một điều hiếm thấy, một người thì ôm mặt khóc rấm rứt. Tưởng như là của nhau, nhưng thật ra chưa phải.

 

Như đã hẹn, đúng 9 giờ Hermione xuất hiện dưới chân cầu thang Gryffindor để gặp Patrick. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh của mây trời, tươi trẻ và dịu dàng. Patrick nhìn đến ngẩn ngơ, cứ ngỡ cô là thiên sứ giáng trần.

“Hermione, cậu cậu đẹp quá”. Patrick thốt lên.

“Patrick, cậu bị làm sao vậy. Sáng nay vẫn còn bình thường mà”.

Trái với vẻ đẹp thiên thần của Hermione thì Patrick một bên má bầm tím và có vết rách nhỏ trên trán. Nhìn chúng vẫn có vẻ rất nặng dù đã được pháp thuật can thiệp và xử lý.

“À, không, không có gì. Hồi trưa, bọn mình tập đấu tay đôi thôi. Mình đi chứ Hermione”. Patrick bối rối dùng tay che đi vết bầm, ánh mắt có vẻ dấu diếm.

“Ừm”.

Hogsmeade hôm nay chật cứng người, những cặp tình nhân tay trong tay cười đùa vui vẻ bên nhau. Hàng quán trang trí lộng lẫy, có một số cửa hàng còn bán quả cầu có đợt pháo hoa hình trái tim của năm rồi kèm theo là tiếng nhạc réo rắt vui tươi.

Hermione theo Patrick đi dạo khắp Hogsmeade, hết ra rồi vào hàng này, quán nọ. Không khí ấm áp vui tươi nhưng không thể nào làm cô cười nổi. Trong vô thức, cô cứ đưa mắt tìm mái tóc vàng, xem cậu ấy đi với Pankinson hay với cô gái nào khác, nhưng, hoàn toàn không thấy.

Còn một tiếng nửa là đến thời khắc quan trọng, được chờ mong nhất trong đêm. Hermione và Patrick ghé vào một quán nước có tên Clover, quán nước này có điều đặc biệt là xung quanh những chiếc bàn có những nhành cỏ bốn lá mọc nối đuôi nhau rồi chụm lại tạo thành một vòng cung trên cao, đủ cho người ta bước vào. Khi vào rồi thì phía ngoài chỉ thấy lấp lánh bóng người phía trong, hoàn toàn không nhìn ra được họ làm gì trong đó. Còn khách sau khi bước vào, thì sẽ nhìn rõ quang cảnh bên ngoài quán, như thế khi pháo hoa bắn lên, họ có thể nhìn thấy rõ mồn một, có thể trao nhau nụ hôn thề ước mà không bị ai làm phiền.

Thời khắc đợt pháo hoa hình trái tim đầu tiên được bắn lên, Patrick mở lời tỏ tình.

“Hermione, mình, mình thích cậu. Mình thích sự thông minh, uyên bác của cậu. Mình cũng thích…ừm…mọi thứ thuộc về cậu”.

Hermione ngồi im chẳng nói gì. Giờ phút này, cô chỉ muốn ra khỏi đây, đi tìm Draco. Và cảm thấy có lỗi với Patrick khi khiến cậu ấy hiểu lầm và cho cậu ấy hy vọng. Cô sẽ làm cậu ấy tổn thương mất thôi. Hemione định lên tiếng xin lỗi thì Patrick nghiêng người qua muốn hôn Hermione. Cô giật mình đẩy Patrick ra, rồi tán cậu một cái, xong cô ngỡ ngàng, càng cảm thấy có lỗi hơn. Cô cuối đầu thật thấp.

“Xin lỗi Patrick. Mình không cố ý. Đáng lẽ mình không nên nhận lời cậu, thật ra mình đã thích một người. Mình xin lỗi cậu, thật nhiều. Xin lỗi”. Nói rồi cô chạy ra ngoài, lòng cô hoản loạn, cô muốn tìm Draco, cô muốn nói lời thật lòng với cậu ấy, dù cậu ấy có từ chối hay dè bỉu thì cô vẫn chấp nhận, ít nhất, cô cũng có cam đảm nói ra, đúng như tính cách của một Gry-er. Hermione vừa đi vừa nhìn ngó loanh quanh, nhưng cô không hề thấy cậu ấy đâu. Cô va phải rất nhiều người, nhưng cô không màng quan tâm, không màng xin lỗi. Hermione chỉ muốn tìm ra Draco. Vô vọng, Granger ngồi thụp bên vệ đường, nhưng, như nhớ ra điều gì đó, cô đứng phắt dậy chạy như bay.

 

Cả buổi chiều hôm nay, Draco gắt gỏng và khó chịu hơn thường lệ, cứ nhốt mình trong phòng. Anh không muốn đi đâu cả, anh không muốn ra ngoài, rồi tận mắt nhìn thấy người con gái mình thích tay trong tay với kẻ khác. Anh đã nhừ thằng Patrick tả tơi, nhưng kể cả vậy nó nhìn vẫn không tồi chút nào, càng khiến anh điên tiết hơn, đấm nó một phát, gãy cả xương ngón tay. Nhưng bây giờ ngồi đây, trên tháp Đông, nhìn ánh đèn sáng lóa dưới kia càng khiến anh khó chịu. Còn một tiếng nữa là đến giao thừa, Draco đứng phắt dậy đi như bay xuống Hogsmeade. Dù cô ấy có quên lời hẹn, dù cô ấy không tới, thì anh cũng phải thực hiện lời mình nói. Anh sẽ đến Hogsmeade, chờ cô phía sau quán Ba cây chổi.

Draco đứng đó, nghe bài tình ca vang ra từ quán, ngắm nhìn pháo hoa hình trái tim bùng cháy trên bầu trời đêm, từng đợt rồi từng đợt cho đến khi không còn thấy bắn nữa. Giờ này chắc Hermione và Patrick đang hôn nhau. Nghĩ đến đó anh như muốn nổ tung rồi cười buồn bã, dợm bước ra về thì một cô gái mặc chiếc váy màu của mây trời, thở hồng hộc đứng trước mặt anh. Nhìn anh chăm chú.

“Granger. Không phải cô đang ở cùng Patrick sao? Sao lại đến đây?” Malfoy hỏi, lòng khấp khởi lo lắng, lẫn hân hoan.

“Tôi, tôi đã từ chối Patrick. Tôi có chuyện muốn nói với cậu. Thật ra, tôi đã thích cậu, thích cậu rồi”. Granger nói một hơi rồi nhào đến hôn Draco. Bỗng nhiên bùm một tiếng, pháo hoa hình trái tim lại cháy sáng trên nền trời.

“Không phải pháo hoa đã bắn xong rồi sao?” Hermione buông Draco ra.

“Chắc là còn sót một đợt chưa bắn. Có một điều em cũng nên biết, đó là tôi cũng thích em, từ rất lâu rồi”. Nói rồi anh kéo Hermione lại gần, hôn cô lần nữa. Cô mỉm cười trong nụ hôn rồi bắt đầu hôn lại.

Đợt pháo hoa cuối cùng còn sót lại cháy sáng rực rõ hơn những đợt trước, đẹp đẽ lung linh, nhuốm tia sáng màu nhiệm vào nụ hôn đó. Bây giờ họ thực sự thuộc về nhau.

-end part 2-

-THE END-

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư