Trân trọng

  • 2254
  • 0
  • 0

 Hôm nay tôi đọc lại bài thơ của Một Đời Quét Rác. Bài Buông bỏ đi em.

“Em đã đau đủ chưa?

Hay em vẫn có thể chịu đựng nhiều hơn nữa?

Em cứ như con thiêu thân lao đầu vào lửa,

Em sẽ nhận lại điều gì?

Hãy buông bỏ đi em,

Em đừng tự giày vò mình như vậy,

Em sẽ rất đau, rất đau đấy

Nhìn em như vậy có nhiều người xót xa…”

Tôi nhớ từng đọc được chia sẻ của một người anh trên facebook. Anh kể lại hành trình Khóa thiền tu của mình, về những cố gắng của anh trên đường giác ngộ. Thế mà có một người lên sau, đắc thiền chóng vánh, còn lên được mức này mức khác, ví như năng lực thượng thừa. Đó có phải là cái duyên ngộ hạnh trong mọi sự không? Có những điều cố mãi chẳng được, có những điều sẽ được khi ta chẳng cần cố.


Tôi cũng muốn buông bỏ lắm rồi chứ, như tôi từng cự tuyệt với nhiều thứ đến trong cuộc đời mình vậy. Là muốn rồi không, là giữ hờ để cho mọi thứ tự biết đường ra đi. Xưa nay, tôi chẳng giữ điều gì, nhất là giữ người. Nếu họ muốn đi thì tôi sẽ để họ đi. Nếu có trách, thì trách tại sao muốn đi rồi mà không đi luôn cho chóng?

Nỗ lực giữ gìn của tôi là muốn cho một thứ gì đó trọn vẹn. Nỗ lực ấy làm tôi mỏi mệt và chán ngán từng ngày. Nhiều khi, tôi tự hỏi, cái áp lực tâm lí nào đang đè nặng tôi đến mức đấy. Tựa như một con cá cố bơi trên cạn? Nhưng, nỗ lực cũng chính là một thái độ của tôi...

“You don’t have to try so hard.

You don’t have to give it all away.

You just have to get up, get up.

You don’t have to change a single thing.”

Tôi ước, cuộc đời có thể đơn giản như một bài hát. Nhẹ nhàng như một bài hát.

Thái độ của một người khi họ có tất cả và không có gì sẽ là câu trả lời đích xác nhất, giúp bạn nhận ra họ là ai. Ở trên cao, ta muốn ôm trọn cả núi sông, cả bầu trời. Dưới đất thấp, ta muốn đẩy trời đi, đẩy núi đi, cho ta tìm về một ngày không oi nắng, không bí bách…

Gần như hơn một năm trở lại đây, tôi lại muốn nhảy ra một bờ biển khác, bơi một chuyến tàu khác. Tôi mong ngày chỉ có nắng, đời chỉ có niềm vui. Có khi nào, càng vui, người ta càng biết trân trọng giá trị của niềm vui không? Thì chẳng phải buồn nhiều nữa? Ừ thì, cuộc đời buồn. Cuộc đời buồn quá.


“I just have to lay my body down

Go and lay my body down

I pretend to be asleep

But I know you hear me cry.”

Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ mỉm cười được với ngày buồn hôm nay chăng? Tôi vẫn tự nói mình rằng, cuộc đời đẹp quá! Cuộc đời sao đẹp quá! Đẹp trong cả những ngày buồn và tăm tối nhất như thế này.

Tôi không biết mọi điều sẽ thành sự như thế nào. Tôi chẳng còn cảm giác là mình sẽ làm được một điều gì đó nữa. Chân trời cứ xa dần, xa dần với tôi.

“You just have to get up, get up.

I won’t give up on us

Even if the skies get rough

I’m giving you all my love

I’m still looking up...”


Có phải thứ đắt đỏ nhất trong cuộc đời này, chính là sự trân trọng không? Phải rồi, hãy ở lại trong sự trân trọng. Chỉ có trân trọng mới không làm ta căng thẳng, nhọc sức và làm cho mọi điều trở nên đáng giá. Vậy nên, tôi sẽ học cách trân trọng những ngày buồn của mình và tiếp tục nói rằng: Cuộc đời sao mà đẹp quá!

Điều buồn nhất không phải là mất đi tình yêu. Vì tôi nghĩ tình yêu chẳng bao giờ mất, cho con tim còn biết đập nhịp nhàng.

(Bài hát: Try – Colbie Caillat,  Breakaway – Céline Dion, I won’t give up – Jason Mraz)


 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư