Sài gòn- những giấc mơ đang thức

  • 7769
  • 7
  • 7

Hình như càng về khuya con người ta càng cảm thấy cô độc. Thế giới này đâu phải chỉ còn mình nó trong màn đêm bao trùm, nhưng cũng chẳng còn ai quan tâm đến sự tồn tại của nó. Ừ, thì nó vô hình. Đã từ lâu nó không biết mình là ai, mình sống vì cái gì. Mười sáu tuổi không một ước mơ, không một đích đến. Biết làm sao đây khi thời gian đã trôi qua không bao giờ dừng lại, còn nó thì đang hờ hẩn bán đi thứ quý đó cho những ngày trời không nắng. Đến khi nào nó mới lớn đây ? Những chuỗi ngày dài đằng đẳng như phím đàn nó lướt qua không một chút cảm xúc. Buồn chán lắm ! Thế giới ngoài kia rộng lớn quá khiến nó lười. Thật ra là nó sợ, nó sợ phải đi một mình, phải tự lo cho bản thân, sợ những đêm mưa lớn không một bằng tay ôm chặt nó.....



Thôi, đóng cửa sổ lại và quay lại với cuộc sống hiện tại. Nói về ước mơ đầu tiên của nó. Khi còn học lớp hai, nó có ước mơ làm nhà thiết kế chỉ đơn giản vì nó muốn may thật nhiều đầm cho búp bê. Lên lớn năm, nó hết thích chơi búp bê và nó cũng không còn hứng thú với ước mơ làm nhà thiết kế nữa. Nó bắt đầu thích vẽ. Đã có lúc, nó từng nghĩ mình chắc chắn phải trở thành họa sĩ nổi tiếng để bức chân dung nó vẽ ba mẹ sẽ được cả thế giới biết đến. Nhưng hình như ước mơ đó không được thực tế nên nó sớm vỡ mộng. Nó còn nhớ rất rõ ràng, đó là năm lớp bảy , nó được đi máy bay và từ đó nó đã ao ước được trở thành một tiếp viên hàng không xinh đẹp được đến bay trên bầu trời rộng lớn như cách chim khát tự do. Giấc mơ ấy, là giấc mơ dài và đẹp nhất với nó. Có những ngày buồn, nó thường treo lên sân thượng ngắm máy bay. Máy bay đã mang theo những niềm tin và động lực cho nó trong suốt thời gian khá dài. Nhưng có lẻ vì nhắm hoài cũng chán nên chẳng biết từ bao giờ nó đã " hạ cánh". Kể từ đó, nó trở thành một cô bé hay suy nghĩ, nhiều nổi buồn, sống nội tâm và quan trọng là không có ước mơ. Nó của hôm nay không giống nó cũng ngày hôm ngày qua vì ai rồi cũng khác. Có lẻ, sự xuất hiện của vài người đã làm xáo trộn cuộc sống của nó. Nhưng thôi không nhắc đến. Tất cả là do bản thân nó. Chưa bao giơ, nó thấy mình vô dụng như lúc này. Nó chưa làm được gì cả hay chẳng làm được gì cả. Nhiều khi nó có nghĩ đến việc sẽ đi du học nhưng ý nghĩ đó thoáng qua. Sớm hay muộn nó cũng sẽ đi nhưng quan trọng là thời điểm và mục đích. Ngay lúc này, nó chỉ muốn đi để chứng tỏ mình không vô dụng. Chỉ vậy thôi chứ nó chẳng biết phải chứng mình bằng cách nào, phải đi tìm ước mơ ở nơi nào cả. Ngoài tương lai nó ra thì mọi thứ trong thế giới của nó vẫn  đang rất tốt đẹp. Nó cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong một gia đình khá dã, được lớn lên từ ban tay chăm sóc của mẹ và được che chở sau tấm lưng rộng lớn của ba. Đó chẳng phải là một điều kì diệu sao ? Nó biết nhưng đôi khi nó quên mất đường về nhà. Mỗi khi buồn nó thường tìm đến những đứa bạn không thân chỉ để bớt cô đơn chứ nó chẳng muốn chia sẻ điều gì. Còn bạn thân à ? Nó không hiểu khái niệm từ thân nên xem như là không có. Với nó, blog là bạn thân nhất, nơi nó có thể kể mọi chuyện mà không sợ ai đánh giá. Và game là đứa bạn thân tốt với nó nhất, chơi mệt rồi nó lăn ra ngủ ngay vì chẳng thức nổi để mà buồn chán nữa. 



Còn lại là những ngày Sài Gòn- và những giấc mơ còn thức. Nó đang chạy, chạy thật nhanh để thoát khỏi chuỗi ngày không có nắng. Ước mơ ? Nó không. À, có nhưng nó chưa biết. Nó còn nhớ đã đọc ở đó câu " Là con người sống phải có ước mơ" Và không có lí do gì để nó là ngoài lệ. Nó không chắc lắm nhưng nó nghĩ mình bắt đầu thích ngôn ngữ, nó muốn đến Amstedam, một chạm tay vào tháp Eiffel hay được đi giữa rừng phong vào những ngày thu. Cảm giác ấy mới nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời. Nhưng đó chỉ là khát vọng được đi, còn ước mơ là thứ mình thật đam mê và quan trọng phải kiếm ra tiền. Nó không biết. Đợi thêm một chút nữa chắc chắn nó sẽ tìm ra đích đến, nó đang chạy theo hướng của kí ức, của những bức tranh nó đã từng vẽ về tương lai, về ngày mai tươi sáng dành riêng  cho nó. 



                                                                             
                                 12/4/2015 SG

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư