Anh Xa Theo Bình Yên

  • 1768
  • 0
  • 0



Tặng Vũ Đức Lập (Lập Cif) 

Chàng trai đồng hành cùng những câu chuyện của em- người tinh tế, nhạy cảm và không biết điều. 
Anh ạ, sáng nay lúc ra khỏi nhà, em mới kịp tiêu hóa mẩu tin tức vừa nghe được. Chà! Valentine 
hà hà thì sao nhỉ? Ờ thôi thì cũng chẳng sao cả, mẹ em đã tặng quà single valentine cho con gái rồi. Em thích. Lắm. 
Single thì sao? Có sao. Nó ở trên trời í. 
Vẫn biết là tất thảy, chúng ta tồn tại vì một người nhưng người đó là ai mới được chứ 
anh nhỉ?Không phải anh cũng chẳng phải em. Vậy là ai? 
Em vẫn đang nghĩ cái cơ duyên chết tiệt chết toi để gặp anh ta bao giờ mới đến đấy? 
Thôi, chấm dứt cái chuyện suy tư của con bé 16 tuổi lần 2 ở đây vậy. 
Em kể về hồi ức. 
Những tháng ngày chảy ngược trong hồi ức. 
Thực ra ai cũng có một người bạn cực kì đặc biệt để trân trọng, không là tình yêu mà cũng chẳng phải tình thân. 
Là không gì cả, một mối quan hệ mà chỉ đôi ba câu từ dung dị khó có thể đóng gộp thành tên. 

Hồi ức có lần  hai đứa đánh nhau, mà tay mình bị ghim lại, lúc vùng ra gắng sức thì vô tình bị móng tay anh cào vào tay bươm máu. Nước mắt ứa ra, gân cổ khóc. Kì thực vết xước thì chỉ xót, mà xót cũng chẳng đến mức nước mắt dẫm đạp lên nhau hối hả lăn ra. KHÓC vì tức và ăn vạ. Hồn nhiên nữ sinh bù lu bù loa ăn vạ. Anh thì chỉ nói: 
"Em mà còn khóc nữa là anh đem quẳng xuống sông cho cá rỉa bây giờ" 
Thật là thiên hạ đệ nhất bạo lực. Mà sau hồi ấy, em bắt anh phải cắt móng tay và khó ưa con trai nuôi móng tay dài ( chả biết để ngoáy tai, móc mũi hay để làm gì nữa)... Xuân gần về khiến ta nhớ những người bạn hóm hỉnh lạc quan, mỗi lần chạm mặt chưa nói lời nào mà đã lao vào nhau giằng xé... Hoạt náo. Tăng động. Và bất bình thường. 
Qua tết năm ngoái, cái lạnh tê tái đổ tràn xứ sở. Khi cái lạnh đạp xe đi một mình gió ngược giữa buổi trưa khiến bản thân cảm thấy nhẹ bẫng và cô đơn. Là cãi nhau... Khác hẳn kiểu đấu khẩu. Anh lặng đi với duy chỉ hai từ 
GIỎI THẬT. 
Chỉ vì em không trả lời tin nhắn, Nhiều ngày liền. Thế nhưng hầu như đoạn thời gian ấy anh vẫn kiên trì nhắn những mẩu chuyện cười động viên em qua nỗi u uất lềnh đềnh giữa những biến cố gia đình, song lại chẳng có tin nhắn trả về. Sau này em biết, cảm giác khi nhắn đi tin nhắn trong nhiều ngày liền, là khô khốc, là cái ngây người nhìn màn hình hiển thị "Đã gửi", "gửi xong"... Em cái gì cũng biết, mỗi tội chẳng biết điều. Và biết cả, từ lúc quen anh đến lúc không còn là gì nữa, anh khiến em thôi ảo tưởng mình mạnh mẽ khi thực chất em lại là đồ dễ vỡ. 
Ai cũng nói( hoặc để thăm dò em, hoặc chỉ tò mò) trong tình bạn giữa một chàng trai và một cô gái, sẽ có tao đoạn người này phải lòng người kia. Có khi là phải lòng nhau. Dạo ấy em không chắc nên mới đặt anh vào mối quan hệ nhập nhằng. Sau này, câu trả lời vô tình được bật ra rõ ràng, anh chỉ là fall for me chứ không là fall in love. là si mê, Si mê những câu chuyện, si mê cảm giác được trân trọng chia sẻ. Si mê những đồng vọng tâm hồn. Si mê như một cơn say nắng choáng váng mãi rồi cũng sẽ trôi tuột đi. 
EM... 
EM NGHĨ THẾ. 
Vì trước đây, em thường mặc định rằng chỉ có anh mới là người kiên tâm nhất lắng nghe đủ thứ chuyện rắc rối mà đứa con gái ẩm ương như em luôn sẵn có cả núi, từ việc ghét người này người kia đến chuyện không ra gì hay có ra gì. Cả những chuyện học hành đôi khi cũng đem ra quấy rối. Thành thử ra anh trong em là một bản thể toàn vẹn những mẩu chuyện đậm màu khó phai, Anh đặc biệt, không giống là người yêu mà cũng chẳng giống người thân. Nên mới đặt cả hai vào một mối quan hệ lưng chừng. Lưng chừng yêu... Lưng chừng bạn... Và lưng chừng tuổi trẻ. Nó nằm ở lưng chừng, lưng chừng sống, và cả lưng chừng cô đơn. Nhưng cuộc đời là như vậy, đâu gì toàn vẹn đâu người. Em đang cố gắng cười. Cười thật nhiều...nhưng hình như em lại không vui.Em đúng là một con hâm...đến bao giờ em mới thôi ngớ ngẩn đây? Chẳng có gì là trọn vẹn cả... Thật sự... 
Chẳng có gì! 

Mà anh ạ... Một năm không phải quãng thời gian quá dài, 
Nhưng vừa vặn để chỉ ra những tình cảm trân quý, chỉ ra thế giới còn trao cho em người bạn tốt là anh. Tiếc, thời gian trôi, biến cố khiến ta thay đổi về hai phía tích cực NGƯỢC CHIỀU. Càng đi, càng xa... Và anh là người luôn nhìn thấy sự bất ổn trong tâm trạng, buồn nhẹ thì im lặng mà nặng thì cười. Em đọc báo thấy người ta viết: "Không phải ai cứ có thính giác bình thường, đủ hai cái tai và một cái miệng có nghĩa là biết nói và biết nge." Phải, và cả không phải ai cũng nói được câu "Anh ở đây và lắng nghe" khiến em phải tự mình kể ra nhiều điều. Thành thật. 
Anh có nhiều tài và....dĩ nhiên...tật xấu nhiều hơn... Trộm nghĩ xem có nên bêu rếu vụ việc chế nước rửa bát của anh không nhỉ? Sợ lỡ về sau không cô nào dám mon men lại gần anh nữa thì phải làm sao đây. Em lại chỉ nghĩ vậy thôi, vì anh, năm nay cũng có người con gái khác em để tặng quà rồi. Chuyện chúng ta thành con số ba. 
Một ngày: 
Em và anh 
Anh và cô ấy. 
Chợt một ngày: 
EM. 
ANH VÀ CÔ ẤY. 
Vậy kết thúc là chuyện của 2 người. 
=]]]] 
Mừng rơn vì em sợ mình làm anh thương tổn. Ai kêu anh lỡ say một con quái vật bị ngâm trong hũ giấm 500 năm rồi mới được đầu thai là em làm gì.Dám cá anh bị Drunk in situational love nhé. Dịch sang Tiếng Việt là gì nhỉ? Say trong tình yêu do hoàn cảnh à? Có nghĩa là cơn say của anh phát sinh trong bối cảnh ấy, môi trường ấy nên 
phải vậy. Tháng ngày lại bắt đầu chảy xuôi. Anh có tin là bây giờ em vẫn còn chưa sẵn sàng chết chìm trong một mối quan hệ phức tạp không? Em sợ yêu, mà cũng muốn can đảm để yêu. Thế mà ngặt nỗi, sợ át can đảm, bởi vì những gì em chứng kiến từ bọn bạn em... 
Mà em kể anh nghe, 
Trưa qua biết được, chỗ huyện em có chị hơn em 1 tuổi tự tử mà nghe đâu thiên hạ bảo vì tình, vào tường facebook chị thấy nhiều bài đăng rằng chị ta ngốc. Hồi đầu em cũng nghĩ người ta ngốc thật, nhưng rồi nhìn bạn em nó điên đảo khóc lóc thảm hại mỗi lần chia tay, còn có đứa từng bị trầm cảm, thì cái chết, nó là hệ lụy tất yếu của sự suy sụp_Cái thứ tình yêu đổ vỡ dư sức nặn ra. Mà không thể quy về một từ NGỐC. Những ai không trải qua cảm giác đó, dĩ nhiên là nói ngốc rồi. Thế thôi chứ ý em chẳng phải bảo vệ hay cổ xúy cách chọn lệch hướng của chị ta đâu. Nỗi sợ yêu, thôi rồi, nó có đà lấn tới. Nghĩ lại cái lần em nghỉ chơi với anh, có đến nỗi nào đâu nhỉ, thật sự là em còn chẳng khóc nữa, chỉ đi một mình nhiều hơn. Vẫn cười vẫn điên rồ. Lần duy nhất em bật khóc vì điều đó, rất tự nhiên là ở lớp học thêm Anh. Ngay trước mặt cái Trang-đứa mà đôi lần em kể với anh rồi í. Mà khóc xong thì cũng xong luôn. Có điều, hề, mọi người ở đấy nghĩ là cái Trang nó trêu em khóc. =]]] Hờ hờ Em vẫn điên và lắm nước mắt tới nỗi có dạo nhìn cái dây thừng mà cười dặt dẹo rồi tu khóc. Nói chẳng biết tại sao mình khóc là em nói dối. Vì uất nghẹn. Thế mà anh biết bạn nó dỗ em như nào không? 
-" dồi ôi con điên này, ngoan đừng khóc nào, để tao về tìm hiểu cách buộc dây để thắt cổ như nào rồi dạy mày nhá." 
CHẤM HẾT. 
Em kể thế thôi. 
Thế thôi 
Thế thôi 
Anh nhé. 
Anh nghe chuyện của em đầy ắp rồi. Chặng đường mới, Anh được kể câu chuyện mới của người mới, Chị ấy sẽ cùng anh viết tiếp cuộc đời nhau. 

Không phải em nữa rồi. 
Em. 
Như đã nói 
Sẽ can đảm 
Chỉ là... 
Chưa phải người. 
Chỉ là... 
CHƯA PHẢI LÚC. 

14-02-2015

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư