Mùa Gió Lặng !!!!!!.........!>>>>

  • 1312
  • 1
  • 0

Nắng lại lên sau bờ vai phẳng lặng. Chợt nhận ra mình buồn và cô đơn lắm. Chợt nhận ra mình nhớ ai đó da diết nhớ ai đó thật nhiều, nhớ tất cả những thứ mà trong quá khứ đã từng có với nhau. Bao nhiêu kỉ niệm, đẹp có vui cũng có. Tất cả mọi thứ. Cứ tưởng rằng sau từng ấy năm thì mình có thể quên được, cứ ngỡ rằng sau từng ấy năm mọi thứ sẽ dần lãng quên vào kí ức. Nhưng thời gian chỉ làm cho ta thấy mình yêu người đó nhiều như  thế nào và người ấy có vai trò quan trọng trong cuộc sống của ta ra sao thôi. Giá mà cuộc sống luôn tồn tại hai chữ “ CÔNG BẰNG” thì những ai yêu thương thật lòng sẽ được nhận lại hạnh phúc và sự chân thành. Thèm lắm cái cảm giác được ai đó quan tâm, được ai đó vỗ về sau những mệt nhọc căng thẳng. Muốn lắm cái cảm giác được ai đó dang rộng bờ vai  ôm trầm lấy mình rồi thỏ thẻ “ đừng khóc nữa có anh ở đây rồi”. Muốn lắm chứ. Nhưng quá khứ thì mãi là quá khứ thôi, vẫn sẽ mãi là kí ức mà không bao giờ ta lãng quên đi. Yêu một người đâu dễ quên được đâu. Người có biết mỗi đêm khi màn đem tĩnh mịch buông xuống mọi thứ đều chìm sâu vào những giấc ngủ yên ắng thì ta lại cô đơn đến tột cùng, mọi thứ đẹp nhất tuyệt với nhất trong ngần ấy năm nó cứ trực trào lên rồi nước mắt cứ giọt ngắn giọt dài rơi đều trên má. Quá đau.đau hơn cả cái cảm giác hàng trăm ngàn mũi dao đâm vào tim. Người đã đến bên ta và ra đi như trong một giấc mơ. Hạnh phúc này đôi tay yếu ớt ấy làm sao có thể giữ được. Chưa bao giờ ta ngừng yêu người người có hiểu điều đó không. Và rồi cứ thấy đau nhói khi mà nhìn thấy người. Chỉ biết lặng lẽ đi sau người thôi, lặng lẽ nhớ người, lặng lẽ yêu người và lặng lẽ quan tâm người. Quên đi một người đã từng là tất cả với mình sao khó quá. Vì người mà ta không còn là ta. Ta đã cố quên đi người rồi đấy, nhưng mỗi lần ai đó nhắc đến người ta lại nổi khùng lên rồi la mắng họ vô cớ. Ta thật ngớ ngẩn đúng không. Nhưng ta gét, gét ai đó nhắn đến người trước mặt ta. Vì ta không muốn nỗi nhớ mình cứ dày xé tâm can ta như thế. Ta đâu có sai, sao người lại đối xử với ta như thế. Người có hiểu được cái cảm giác mất đi một người nó đau đớn đến mức độ nào không? Giá mà một lần người đặt mình vào vị trí của ta để hiểu tất cả những tổn thương mà ta đã trải qua. Giá mà một lần thôi người nhớ đến ta như  ta nhớ đến người thì vết thương trong ta cũng sẽ bớt đau đi một chút. Nhưng ta biết sau mỗi giọt nước mắt sẽ là một thử thách là một bài học giúp ta quên đi người. Người chỉ cần nhớ rằng ta đã yêu người yêu rất nhiều. Ta luôn muốn người hạnh phúc, dù sẽ đau khi nhìn người vui vẻ bên ai đó nhưng nếu người thấy hạnh phúc ta cũng vui lắm rồi.

Ta sẽ trả người về lại nơi đó cái nơi mà người vốn thuộc về, cái nơi mà ta chưa bao giờ xuất hiện. Nếu còn yêu thì hãy quay về người nhé. Ta sẽ mãi ở đây ngay sau lưng người, dõi theo người và chờ đợi người quay về bên ta dù ta biết là ảo giác. Nhưng ta tin chỉ cần trái tim còn đập yêu thương còn quay lại. Ta sẽ mãi đợi người. Nhớ nhé. Sẽ mãi đợi người. Đợi trong hư vô.

                                 Ta yêu người rất nhiều. Cậu bé song tử ạ!

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư