Mưa

  • 7680
  • 5
  • 6

Tôi đã từng yêu những cơn mưa hạ. Yêu cái lạnh run khi những hạt mưa trút xuống người. Yêu cái mát mẻ trong lành sau những cơn mưa dù đôi lúc chỉ là thoáng qua.

Tôi cũng đã từng yêu anh. yêu cái ấm áp khi anh ôm lấy tôi thật chặt. Yêu cái tính cụ non hay lo xa của anh dù chúng nhiều khi thực sự khiến tôi thấy rất buồn cười.

Nơi tôi sống, qua một mùa nắng sẽ là một mùa mưa. Nơi anh sống, bốn mùa luân phiên nhau qua năm tháng.

Mùa mưa đến, cũng là khoảng thời gian duy nhất chung tôi có thể ở cạnh nhau, cùng nhau làm những gì chúng tôi muốn, hưởng thụ những gì chúng tôi thích thú. Mưa chính là cây cầu Thất Tịch của cúng tôi. Mưa chính là thần tình yêu mang lại nhiều niềm hạnh phúc cho chúng tôi. Tôi yêu mưa vì vậy và luôn nói với anh rằng tôi yêu anh cũng như yêu chính những cơn mưa mùa hạ.

"Liệu em có thể yêu anh được nhiều bao nhiêu khi nơi em sau mùa mưa lại là mùa nắng!"

Những vết thương đần nứt ra, những tổn thương dần chồng chất, những cái cớ để xa nhau ngày càng nhiều, những lo ấu về một điều gì đó gần lắm ngày càng rõ ràng hơn.

Mùa nắng thật sự đã đến ư khi những cơn mưa dần thưa thớt rồi dứt hẳn. Tôi nuối tiếc mùa mưa tươi đẹp, nuối tiếc với những gì tôi nhận được và cho đi.

Cơn mưa cuối cùng đã đến, một vòng tay hờ hững, một cái nắm tay lạnh lùng, một chiếc hôn vội vàng. Và cơn mưa cuối cùng đã kết thúc. Nó mang theo một mối tình đã từng tươi đẹp, đã từng hạnh phúc.

Anh bảo vì tình yêu của tôi không đủ nhiệt, anh bảo tôi yêu anh không nhiều như anh yêu tôi, anh bảo tôi cũng như nơi tôi ở nắng mưa luôn nhanh chóng thay đổi.

Tôi không thể khóc, cũng chẳng biết phải cười như thế nào.

Anh tự gọi mình là Nắng, Đó chũng chính là sự trừng phạt của anh dành cho tôi. Mỗi khi đổi thay _ mỗi khi mùa nắng tới _ tôi buộc phải nhớ đến anh, nhớ đến những sai lầm đã khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên lạnh lẽo.

Lại một mùa mưa nữa đến, những cơn mưa rả rích, những hạt mưa lạnh. Chúng lại bao bọc lấy cơ thể tôi, ban cho tôi thêm một chút những ấm áp từ những kí ức về anh.

Xa anh, tôi dần sợ những cơn mưa. Tôi sợ những kí ức về anh lại chợt bật tung khỏi ngăn tủ sâu thẳm trong tim tôi, xé toạc trái tim nhỏ bé của tôi thành từng mảnh đau thương. 

Mưa với tôi giờ là một thứ chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể chạm đến.

Mưa về, tôi lại buộc mình trốn tránh. Mưa làm tôi nhớ đến anh, nhớ kinh khủng dù chỉ nhe những hạt mưa tí tách.

Mưa giờ là nỗi ấm ảnh đầy đau đớn.

Tôi không ghét mưa nhưng vẫn phải trốn tránh nó.

.........................

Chợt nhoi lòng khi lại nhớ về mưa.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư