Lỡ Lầm

  • 6120
  • 5
  • 3

                                                                 Lỡ lầm

Một chiều Pais đầy ắp nỗi buồn và thương nhớ, từ tốn đặt thân người cao gầy xuống một băng ghế bên dưới những tán hạt dẻ. Anh mông lung nhìn ngắm giáo đường Notre Dame với một tâm trạng hết sức nặng trĩu. Hôm qua, chính nơi đây anh thoáng thấp thấy một bóng hình người phụ nữ_mảnh mai, dịu nhẹ và mỏng mảnh, người phụ nữ dường như sẽ tan vỡ khi bị một vật thể nặng nào đó chạm mạnh vào. Và lạ thay, người phụ nữ đó làm anh cảm thấy xao xuyến_cô ấy mang một mái tóc đầy màu của nắng, khuôn mặt tuy xinh đẹp nhưng thoang thoảng nỗi buồn,và điều làm anh cảm thấy ngạc nhiên nhất là người phụ nữ luôn mang trên tay một đóa hồng. Anh cảm thấy nhớ nhớ cái hình bóng lạ kỳ đó, anh cảm thấy mình chính là người mà người phụ nữ ấy cần! Nhưng, anh đã có vợ và hai đứa con kháu khỉnh, vậy tại sao anh lại tương tư người phụ nữ ấy?! Dụi dụi đôi mắt, anh vội xách túi trở về nhà!!

Em thấy anh và cảm thấy mến mộ anh từ cái lúc anh chắp tay,nghiềm ngẫm và suy niệm, từ cái lúc anh mân mê chuỗi hạt chau chuốt, từ cái lúc anh gục đầu chợp mắt trên kệ ngồi. Em thốt nhiên cảm thấy mọi cảm xúc cũ kỹ,mọi sự vận động vận đọng mềm mại của cơ thể trở lại, cảm thấy vị ngọt dịu, cảm thấy sự mong muốn đặt một nụ hôn nhỏ lên anh. Từ khi thấy anh, em tìm mọi cách tìm hiểu về cuộc sống, thói quen và con người của anh. Và em đã biết_anh có đạo, anh siêng năng nhìn ngắm cái giáo đường đầy trịch truyện này. Và em đã tìm cách để anh chú ý tới em_ với một mái tóc dài, một bộ đồ nhã nhặn tất-cả-đều-bình-thường_ nhưng em luôn cầm trên tay một nhánh hồng, em-không-hiểu-tại-sao? Em cảm thấy nhớ nhớ cái hình bóng suy tư ấy, em cảm thấy mình chính là người mà anh cần! Nhưng em đã có chồng và hai đứa con kháu khỉnh, vậy tại sao em lại tương tư anh?! Vút vút sống mũi, em đặt nhánh hồng ngay băng ghế rồi trở về!!

   Kéo chiếc ghế nằm ra sát cửa anh nằm đấy rồi lại suy tư, anh nhìn những tán lá héo úa từ đâu tới rơi vào sân mình, anh nhìn những vệt nắng đang cố gắng rướn mình bám theo đám lá. Nó đâu có biết, rồi những đám lá đó sẽ lại rơi xuống đất và sẽ mãi tan biến_ít nhất là giờ này. Thở dài một hơi, chợt anh nghe thấy tiếng động sau nhà_”Marie! Em về rồi à?”_ anh gọi, không có tiếng trả lời. Tò mò, anh từ từ bước xuống gian bếp và…anh đã thấy một gương mặt khá quen, một dáng người khá quen, và một màu tóc cũng quen nốt_ “Anh Duy”_ dáng người đó khẽ quay lại và…hơn ai hết chính là người phụ nữ anh gặp ở giáo đường Notre Dame_”Em…’’_ anh cảm thấy tay chân mình bủn rủn ra từng khúc, anh cảm thấy mình như muốn bay tới ôm lấy con người đó. Nhưng… sao em lại ở đây?! Chưa kịp hỏi những suy nghĩ muốn nói, em nhẹ nhàng bước tới bên em như một cơn gió, và… em đã đặt lên đôi môi từ lâu đã mất đi cảm giác nồng nàn của anh một nụ hôn, một nụ hôn đầy mãnh liệt và say đắm, một nụ hôn đầy quyền lực và mê hoặc. trong cái khoảnh khắc hai đôi môi cuốn lấy nhau, anh từ từ chạm đến cái gò má thanh mảnh rồi luông xuống cổ em. Anh say đắm và mê mệt trong nụ hôn mãnh liệt của em, anh muốn chạm đến cái thân hình trắng nõn của em và anh muốn có nó cho riêng mình. Chợt, anh cảm thấy một vật thể nằng nặng đè lên ngực mình, giật bắn người tỉnh giấc sau “một giấc mơ kỳ lạ”_ “Marie! You came back?!”_ anh nhìn xuống và thấy cô đang nằm sấp lên người anh_ “yes, anh đang làm gì?”_cái chất giọng đơ đớ và trầm đặc khiến anh muốn nhéo nựng cô_ “Anh đang ngủ. Where’re Paul and Annie??”_ “We are here!!”_hai đứa nhỏ tay cầm ly sữa chạy lại chỗ anh. Anh nhìn chúng mỉm cười_Paul đứa con cả đầy sự vui tính, nó có khuôn mặt từa tựa cô, còn Annie anh không biết nó giống ai cả?! Khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt lúc nào cũng mở to trong sáng và đôi môi luôn luôn mím lại. Sao anh thấy yêu cái gia đình này thế, sao anh thấy cái gia đình này như một phần sự sống của mình! Anh quay lại và ôm lấy cô vào lòng, anh hôn lên cái vầng trán cao cao của cô trìu mến_ “ Em là người Pháp sao lại nói tiếng Anh nhỉ?”_ “Because of you!!”_anh cười, nhưng rồi cái nụ cười lại lặn đi. Anh yêu cô,anh yêu những đứa con do anh tạo ra.Vậy, tại sao lại muốn người phụ nữ đó, tại sao anh lại muốn hòa hợp cùng con người đó.Sao anh lại không kể cho cô nghe,tại sao anh lại cảm thấy tội lỗi,tại sao…

 Lại một buổi chiều đầy ngập những suy nghĩ,anh tiếp tục ngồi ngay cái băng ghế ấy mà ngắm chờ.Anh thở dài khi những đợt gió phũ phàng thổi qua, anh đưa đôi mát chăm chăm đợi chờ em_ “Em đâu rồi?!”_với bầu không khí ngồm ngộp đậm chất mệt mỏi,anh gục đầu xuống nhắm nghiền mặt. Với một sự tự nhiên hay cố tình anh thoáng thấp ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào_không đậm cũng không qua nhạt nhẽo, nó thi thoảng cao ngút, thi thoảng tắt lịm, nó mang mùi của những thớ gỗ thơm tho, của những vườn hoa cỏ nội. Nó rất tuyệt_ “Anh không sao chứ? Tôi có thể…”_ một bàn tay,một giọng nói khẽ chạm đến, giật mình anh khẽ ngước nhìn người ấy_ “ Em..à! cô ngồi…ồi đi” anh không tin vào mắt mình_em đang ở đây, em đang ngồi cạnh anh_môi anh lắp bắp không lên thành tiếng, tay chân anh, đầu óc anh đang rối mù những cử chỉ. Sao anh cảm thấy thật hạnh phúc, sao anh thấy mình thật may mắn và sao anh thấy nhớ cái nụ hôn man mác hôm qua_” anh đang mệt à?”_ “ Ô, không sao. Tôi chỉ suy nghĩ..ĩ thôi!”_” Sao anh cứ lắp bắp thế nhỉ?”_ em cười ngất khi thấy những điệu bộ vụng về của anh, sao mà anh cứ run lên thế này_ “ Anh hay ngồi đây?”_ “Vâng tôi thích nhìn cái Giáo Đường này!_” Ưm… Notre Dame, nơi mà tác phẩm nổi tiếng sinh ra.”_ “Hình như đó là tác phẩm Thằng gù nhà thờ Đức Bà?”_ “ Vâng”_ anh nhìn em rồi nhìn nền trời vàng dịu này, nếu đúng có thể em là người say mê những tác phẩm kinh điển này. Anh có thể thấy được sự đam mê mãnh liệt cái thành phố đậm lãng mạng này trong đôi mắt nâu sậm của em. “ Anh có thể…À không, anh định cư ở đây à?!”_ “À..ừ! còn em…à không còn cô?”_ “Em sang đây cùng gia đình, lâu rồi. À, mà anh làm gì?”_ “ Tôi là Duy, tôi là nhà văn…đúng hơn là nhà soạn kịch!”_ “Vâng, còn em là Đan Nhiên_Trần Đan Nhiên, em là một kỹ sư”_ Anh nhìn em, là một kỹ sư?! Một nghề nhiệp đòi hỏi sự rắn rỏi và chắc chắn,còn em_ với một con người nhỏ bé, nhẹ nhàng sao em có thể mạnh mẽ đến thế?! Anh nhìn em với đôi mắt đầy ngưỡng mộ. với một đôi mắt hết sức trìu mến_ “Chào anh! Trễ rồi em về đây. Khi nào rảnh em sẽ lại gặp anh ở đây!”_ “À, chào em!”_ em đứng dậy phủi phủi lại cái váy vấn nhiều nếp nhăn rồi từ từ biến mất. Thêm một lần nữa, anh thẫn thờ vụt mất em…

  Những cuộc nói chuyện giữa anh và gia dình ngày càng thưa dần, những lần chơi đùa và xem phim cùng con dần thay thế sang việc anh ra khỏi nhà. Cô không nói, cô chỉ nhìn ngắm mọi việc trong đôi mắt rỗng không, càng ngày sắc mặt cô nhợt nhạt đi và cô cũng không biết tại sao?! Còn anh, anh vẫn tiếp tục tìm đến em, anh vẫn không thể nào ngừng chạm đến em. Anh như bị một thế lực tuyệt ngọt nào đó lôi kéo, anh như đầu hàng tất cả để được ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của em_ anh đã quá si mê con người này rồi!! Vào một buổi tối se lạnh, cô vội vã nhấc điện thoại khi có người gọi đến_ “Alô!”_ “ Chào chị! Chị có phải vợ anh Duy!?”_ “ Vâng, có gì không ạ?”_ “ Không có gì quan trọng. Nhưng chị sẽ nghĩ sao khi anh Duy ở cạnh tôi_ một nữ bán hoa, đầy mê hoặc??” _ Cô lạnh khắp người, tay chân cô như muốn thụp xuống rồi tắt thở_ “Tôi chỉ nói thế thôi. Nếu chị muốn lấy lại được anh, sao chị không thử nhỉ. Một cá cược với tôi. Ổn chứ??”_ Cô không nói, cô chỉ gật đầu. Một cái gật mà chỉ cô với người phụ nữ kia mới hiểu. Cô nhìn anh, cô vươn đôi tay chạm vào anh_ không một cảm giác nào là yêu thương, không một cảm giác nào là che chở. Chẳng lẽ anh đang đi lạc vào con đường khác? Chẳng lẽ cô ngồi đây nhìn anh mỗi ngày xa cô để đến bên người phụ nữ xinh đẹp ấy? Chẳng lẽ anh nỡ ruồng bỏ vợ con để đi theo nhân tình ấy? Chẳng phải anh là chồng cô? Bao nhiêu câu hỏi ùa về trong cô chốc lát, cô bất giác cảm thấy mình bất lực.

  Anh thường xuyên gặp em ở cái Giáo Đường đó, anh đã quên hết cái cản giác ngại ngùng khi ở cạnh em, anh như tìm được cái bản chất người đàn ông trong máu thịt mình. Và em, em như những mảnh lụa mềm mại trườn bám theo những đường sóng của thân thể, em luôn biết cách để người đàn ông tìm đến, và em như một lực hút vô tận khiến anh không thể giứt khỏi. Một đợt gió khẽ luồn và rít lên lọt vào khe cửa, anh với tay kéo tấm chăn che đôi vai nhỏ gầy của em_trông em như một cô gái 17 còn sức sống, còn nũng nịu, còn một chút gì đó tuyệt đẹp. Anh khoác đại lên một cái áo mỏng rồi chậm rãi xuống bếp pha một tách Cafe, hít hà cái không khí nóng ẩy xung quanh mình, chợt… anh cảm thấy có một mùi hương nhẹ lan tỏa quanh anh. Nó rất quen_một mùi hương đầy sự buồn thảm, và đợi chờ_ tay anh run lên lạnh lùng_ “Của Marie”_ sao anh cảm thấy tim mình thắt lên đau buốt, sao anh cảm thấy như cô đang than thở, đang vặn từng sợi cảm xúc trong anh, sao anh cảm thấy mình đang bước theo một lối khác_khác hẳn những gì anh đã hứa với cô! Anh đang thực sự dằn xé với chính bản thân mình, anh không biết con tim này thuộc về ai_không, anh chắc chắn phải là của cô, nhưng tại sao anh vẫn bên em, tại sao anh vẫn muốn hòa hợp cùng em? Với một chút bất an kỳ lạ, anh vội mặc đồ rồi lấy xe quay về nhà. Sau cánh cửa vừa khép, người đàn bà lạnh lùng cầm lọ nước hoa thi thoảng đặt trong bếp ném xuống mặt đất.

  Cô ngã bệnh vào cái đêm anh quay về, anh cảm thấy mình thật có lỗi khi lại bỏ mặc cô một mình trong đau khổ. Mỗi lần cô ho lớn anh lại chạy tới ôm lấy cô mà khóc, anh siết chặt lấy cái thân người nóng rực và mềm nhũn của cô, anh hôn lên cổ cô với hy vọng một phép màu như cổ tích. Cô không nói gì, cô chỉ nhìn anh ôm mình mà lòng lại trống rỗng và u uất, cô như một con người không hồn sống vật vờ. Vào một buổi chiều buổi chiều đầy rẫy những ánh sáng kỳ lạ, cô được anh dắt ra ngoài dạo mát_ “Marie! Em khỏe chứ?”_ anh vòng tay ôm lấy cô vào lòng, những đợt khí lạnh từ đôi môi tê tái của cô vô nhẫn dập tắt những làn hơi nóng rực của ly Cafe đặc_ “Vâng!”_ “Marie! Anh cảm thấy mình thật có lỗi khi đã lừa dối em. Anh đã cảm thấy mình rũ bỏ em để đi theo một con người khác. Anh xin lỗi em, Marie ạ!”_ anh nói, đôi tay run rẩy ôm lấy cô hối lỗi, cô chợt cảm thấy tim mình nhẹ bẫng và vui sướng, cô chợt cảm thấy một giọt nước mặn nóng rớt lạc vào cổ và vai cô.

 

 

 

                                                                                                                                            MiSoi

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư