Anh

  • 1313
  • 0
  • 0

Anh

Tôi tình cờ gặp anh khi sang chúc tết người thầy cũ, anh đến và đi nhanh chóng, thậm chí chẳng nhìn đến tôi, thế mà sao tôi lại bị dao động, phải chăng thần cupid đã quá nhanh tay hay vì tôi bị tiếng sét? Cuộc gặp gỡ chóng vánh chỉ làm tôi nhớ cặp kính cận và nụ cười ngượng ngùng khi thầy hỏi anh có bạn gái chưa, ai bị hỏi câu đó mà chả ngượng. Chúng tôi đã quen biết nhau như thế.

Anh là em họ của thầy, một giảng viên đại học, thầy đã đứng ra làm mai cho chúng tôi, nghe có vẻ buồn cười nhưng tôi biết thầy nghiêm túc. Tôi chỉ biết được tên anh và số điện thoại, phải vài tuần sau tôi mới có can đảm nhắn tin trước. Tôi và anh nhắn tin vài lần, chat yahoo rồi add facebook nhau. Chúng tôi có nhiều điểm giống nhau đến không ngờ, từ việc nghiện café (mẹ tôi bảo con gái uống café không hay nên tôi chỉ uống café sữa ít sữa, tôi không thích vị ngọt cho lắm) đến những sở thích hay thói quen. Điều đó khiến tôi hi vọng vào một chuyện tình lãng mạn. Cứ tưởng mọi thứ sẽ tốt đẹp nhưng cuộc sống không bao giờ màu hồng, anh quá bận rộn với công việc của mình, tôi cũng chỉ là một cô gái nhút nhát với vẻ ngoài lạnh lùng, tôi không muốn làm phiền anh và càng không muốn anh nghĩ sai về tôi. Rồi mọi thứ dường như trôi vào quên lãng, ít ra là với anh, chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa, thỉnh thoảng tôi chỉ like status của anh và anh chỉ like trả lại và sau đó mọi thứ lại chìm xuống. Tôi biết tôi đã quá mơ mộng và vội vàng, tôi cũng biết sẽ là điều không thể khi mà chúng tôi chỉ gặp nhau một lần. Biết đâu anh đã có người yêu, anh gần như là một người hoàn hảo vậy thì thật vô lí nếu chưa có bạn gái. Không biết đã bao nhiêu lần tôi tự nhủ hãy từ bỏ chuyện này đi, chỉ có tôi nghĩ về nó, nghĩ về anh.

Một thời gian sau chúng tôi cứ như hai người xa lạ tình cờ gặp nhau trên đường trò chuyện cùng nhau rồi trao đổi số diện thoại theo phép lịch sự xã giao rồi sau đó lại trở về cuộc sống riêng, nhanh chóng quên đi cuộc gặp mặt hôm nào. Anh vẫn đi làm, vẫn bận rộn với cuộc sống của mình. Tôi vẫn đi học, sinh hoạt câu lạc bộ. Cả hai như hai đường thẳng vô tình cắt nhau rồi tiếp tục đi về hai hướng khác nhau. Có khác chăng tôi vẫn nghĩ về anh, nhớ về anh, nhớ về lần đầu gặp, về những tin nhắn trò chuyện lúc tối muộn, và mong chờ một sự tình cờ. Cuộc sống bận rộn nơi thành phố luôn khiến người ta bỏ quên nhiều thứ để rồi khi nhìn lại thì nhận ra thời gian đã trôi qua quá nhanh, khiến người ta gặp nhau rồi quên nhau nhanh chóng đến nỗi một chút dao động cũng không kịp nhận ra. Người ta cứ thế trải qua từng ngày giống nhau một cách buồn chán. Thử hỏi có mấy ai có thể tận hưởng cuộc sống khi người ta có quá nhiều thứ để lo nghĩ trong cuộc sống? Có mấy ai nghĩ về một người mình tình cờ gặp mặt khi phải vội vã để kịp giờ làm? Và có mấy ai tìm được cho mình một khoảng  tĩnh lặng khi mà đâu đâu cũng là những dòng xe chen chúc, những con người vội vã?

Tôi quyết định tâm sự với thầy về tình cảm của mình dành cho anh. Tôi nhớ anh. Thầy bảo tôi đừng từ bỏ nhưng tôi đã biết mình sẽ không phải người anh chọn. Ngay từ đầu chỉ có tôi là suy nghĩ về chúng tôi. Thu hết can đảm và tình cảm dành cho anh tôi gửi cho anh một tin nhắn “Em nhớ anh”.

Tôi đã chờ đợi và không có tin nhắn nào trả lời. Tôi biết đã đến lúc tôi thôi làm phiền anh. Dù biết rõ kết quả tôi vẫn cứ cố chấp để tình cảm kia lớn lên mỗi khi nghĩ đến anh. Tôi vẫn muốn gặp lại anh một lần nữa, có thể là lần cuối. Bằng nỗi thất vọng và nỗi buồn của một đứa con gái mơ mộng tôi gửi cho anh tin nhắn mong muốn một cuộc gặp mặt. Không có tin nhắn trả lời…

Sài gòn rộng lớn và ồn ào không phù hợp với người thích sự yên tĩnh như tôi, tôi tự hỏi mình đang làm gì ở đây, tôi có thể sống ở đây 4 năm đại học không và liệu tôi có thể gặp lại anh một cách tình cờ như lần đầu chúng tôi gặp nhau? Không ai chắc chắn điều gì cả. Thành phố đang lúc giao mùa, những cơn mưa bất chợt làm tâm hồn nhạy cảm của tôi chùng xuống. Tôi đã thất tình, một chuyện tình từ đầu đến cuối chỉ có mỗi tôi quan tâm. Rồi đây thành phố sẽ đầy những cơn mưa, tôi không thích mưa, mưa làm tâm trạng tôi tồi tệ vô cùng. Một buổi chiều mát mẻ hiếm hoi tôi dạo bước trên con phố náo nhiệt, cố tìm cho mình một khoảng  yên tĩnh giữa thành phố với ly capuchino ấm nóng ở một tiệm café tôi luôn muốn thử mà chưa có dịp, mùi vị café lại làm tôi nhớ đến anh. Khẽ thở dài tôi lẩm bẩm với cơn gió thoáng qua “Em thích anh. Tạm biệt anh.”

 

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư