MƯA ĐẦU MÙA VÀ MÓN QUÀ CỦA MÙA MƯA

  • 1715
  • 0
  • 0

MƯA ĐẦU MÙA

"Bố mẹ đi làm, ở nhà thấy cơn mưa thì thu dọn quần áo, rồi ở hết trong nhà nghe chưa."
Đó là câu nói mà mẹ luôn nói những ngày đầu tháng sáu này.
Cao nguyên vào mùa mưa, bắt đầu bằng những cơn mưa nhỏ, thưa thớt, đó chưa phải mưa đầu mùa. 
Mưa đầu mùa sẽ là những cơn mưa với hạt mưa to, rơi xuống người cảm thấy rát như bị cái vật gì đó quất vào da, sẽ có gió giật đùng đùng, cây ổi sẽ rung lắc, lá lật ngược lật úp liên hồi, rồi cây vải sẽ quật phần phật vào mái tôn chuồng heo bỏ trống, lá rụng đầy sân bếp. Nó đứng nhà trên, hé cửa sau chứng kiến tất cả những điều đó.
Rồi mưa mạnh bạo trút xuống mái ngói đã hơn mười năm tuổi, nước hắt qua hai cánh cửa gỗ ở cửa chính, cả căn nhà hai gian dần dần ướt mem, ba anh em cuộn hết chăn chiếu, để hết trong mấy mảnh nilon của mấy bao phân sau khi bón xong mẹ nó lấy rồi rạch đôi. 
Ba anh em ngồi chúm chụm trên đầu giường bố mẹ, anh cả ngồi giữa, nó một bên, em gái một bên, dưới tấm nilon sạch nhất. Chân bắt đầu lạnh, nước đã lênh láng khắp nhà, gió luồn qua khe cửa, làm bay bay cả tấm nilon.
Cái lạnh giăng kín, ẩm ướt, cái mùi ẩm mốc của mái ngói, của đất bên ngoài ngai ngái.
Cứ thế, mưa cứ trút, ba anh em cứ ướt rồi ướt hết.
"Con ơi !".
Bố mẹ về, mỗi người một tấm nilon quấn quanh, cũng ướt hết từ đầu đến chân, cả mặt và tay tím ngắt. Rồi ba đứa được xuống bếp, nhóm lửa, ngọn lửa lì lợm chống đối, một lúc mới chịu bắt vào mấy cây củi hơi ẩm. 
Cái ấm áp của lửa sưởi ấm năm con người, cái tình gia đình sưởi ấm năm con người, sưởi ấm cả người chị khuyết tật nằm ở gian phòng cạnh bếp với đàn chó con.
Mưa đầu mùa đến như thế đấy ....

MÓN QUÀ CỦA MÙA MƯA,
Sau cơn mưa chiều, có chút gió lạnh thảng thốt bay qua những con đường và dòng người chật chội, ánh đèn mới sáng lên với vẻ u uất và cô tịch, phong phanh nó lướt đi trong dòng người xa lạ, lòng nhớ về cái món ăn mà mỗi mùa mưa ở quê nhà nó vẫn thèm thuồng.
Nó thấy mũi mình khẽ hít hít cái mùi tỏi nồng nồng, vị mặn mặn của nước mắm với chút mùi cá, vị cay thơm của ớt đỏ, nó thấy cái chén mắm ớt cay thật cay, ít tỏi nhiều ớt, nó ghét tỏi nhưng mẹ nói phải cho tỏi mới đủ vì, nó chấp nhận nhưng cũng chẳng thấy đủ vị là cái gì, nó chỉ thích ớt, nó đâm nát mấy trái ớt thóc bé xíu đỏ mọng vào chén mắm, có một dòng đỏ thẫm lan dần dần rồi hòa vào nước mắm. Bạn thấy mặn mặn và cay chứ, nó thích điều đó đó.
Măng non, những búp măng mới nhú lên khỏi mặt đất với chiếc áo giáp cứng, màu nâu xám với lớp lông nhọn và ngứa, măng tự bảo vệ mình trước ánh mắt thèm muốn của nó chăng. Dưới đất, măng vẫn mặc cái áo khoác màu trắng mềm mại của mình, nó vẫn thích vuốt ve cái lớp vỏ ấy, nhưng muốn ăn thì phải hy sinh thôi, nó chấp nhận.
Măng non, vị ngọt ngào của đất, của mưa rừng, của mảnh đất đỏ trơn trượt khi mưa về, nhưng không phải măng sinh ra đã ngọt, phải qua luộc đi măng mới ngọt, vị đắng mới ban đầu của nó khiến ai cũng muốn tránh xa, nó cũng vậy, đắng và hăng hăng. Nhưng cũng như con người luôn biến đổi từ xa cách sang gần gũi, từ khó chịu chống đối sang hòa đồng và thân thiện, từ cái đắng ấy, nó dần sang ngọt, không phải ngọt lịm mà vị ngọt hơi đượm, thanh thanh, thật khó miêu tả cho bạn hiểu cái vị mà nó vẫn thích, thêm vị cay của ớt nữa, thêm cái lạnh mà nó vẫn mang về sau chuyến đi vào những "thung lũng nhỏ" (cách mà nó gọi mấy khe nước nơi có măng) ẩm ướt, thêm cơn mưa rả rích ngoài trời nữa thì tuyệt, mà phải với cơm nóng cơ, hơi nóng vẫn bốc lên rồi bay vu vơ trong không gian, hòa vào hơi nóng của món măng luộc, đôi khi nó vẫn hít hà cái khí nóng đó, để ấm lấy mình.
Sao mà nó nhớ đến thế cái mùa mưa cao nguyên, nó muốn về, ...

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư