NHẬT KÝ ĐỜI SINH VIÊN

  • 2401
  • 0
  • 0

Thời gian cứ thế trôi, không ồn ào mà nhanh chóng, chớp mắt đã bốn năm, mấy lần chớp mắt là ta đã chống gậy ngẫm về cuộc đời.

Thời gian là thứ để người ta chạy đua nhưng kẻ khôn ngoan là kẻ không chạy đua với nó mà chậm rãi hưởng thụ những khoảnh khắc đang sống.

Ngày nào đó ta còn ngây ngô bước vào mái trường to lớn, to lớn hơn ngôi trường cấp ba của ta rất nhiều. Trường cấp ba của ta chỉ có chưa tới ba mươi phòng học, một dãy hiệu bộ, một hội trường, không thư viện hay nhà thi đấu. Trường mới khang trang, có cả thang máy, cái thứ quá lạ lẫm, ta làm thủ tục nhập học mà leo cầu thang bộ lên tận lầu nảy, rồi lại leo xuống, ngồi sảnh ngắm vu vơ Sài Gòn xa lạ, trường nằm lọt thỏm giữa cánh đồng, sau lưng một cây xăng cũ kĩ, cổng trường bé tẹo không tương xứng với dãy nhà tám lầu sơn trắng, kính xanh mà cô độc giữa cỏ xanh và cây non nớt.

Mỗi học kỳ cứ lặng lẽ qua, bắt đầu làm quen với thầy cô giáo mới, mua sách mua giáo trình, thi giữa kỳ thoải mái bằng mấy cái tiểu luận hay thuyết trình, một chút căng thẳng ở kỳ thi cuối kỳ, đề mở, kể cũng nhẹ, kỳ thi qua, nghỉ hè hoặc ăn Tết, rồi lại vòng quay ấy, tám vòng là hết bốn năm đại học.

Những lần thi đầu, lo lắng ôn tập, tháng sau là thi rồi mà mình còn lan man quá, rồi tới tuần sau thi rồi mà mình chưa có gì trong đầu cả, rồi thôi tiêu mai thi á, rồi thôi sáng mai in tài liệu cũng được.

Kể ra cũng lạ, bốn năm không phải ngắn, giờ ra trường rồi nhưng sao không có nhiều điều để nhớ, dăm ba thằng bạn có thể coi là thân, ấn tượng một hai thầy chứ không có cô. Không hội họp, không hoạt động, không nhớ lớp, không nhớ trường, không buồn không sợ xa nó.

Có chăng ta tiếc rằng không được đến thư viện nữa, không còn được ngồi ở đó ôm sách ngắm mưa, không còn những giấc ngủ ngắn mà êm đềm, sách làm gối, bàn thay giường, cái êm ái qua thật nhanh khi có tiếng ai đó cất lên “Hết giờ ngủ rồi bạn”. Ra trường, không còn được mượn sách về nhà, những cuốn sách có khi được giữ cả tháng, một năm có mỗi mười hai tháng mà giữ tới một tháng hỏi còn ai mượn được, thật tham lam.

Rồi đấy, ra trường giờ làm gì đây, cảm thấy lạc lối, mọi thứ quá xa lạ.

Sinh viên cũng đi làm thêm đó chứ, mà kể cũng lạ, lúc đó khoái mấy công việc không liên quan gì, năm nhất làm bồi bàn, tiếp thực rồi phụ bếp, cứ chạy lăng xăng mấy công việc ở một quán ăn thế mà cũng hết một năm ngây ngô. Nhìn lại thấy mình lớn, dạn dĩ, ra dáng một thằng con trai trưởng thành. Còn nhớ cái lần mà nó cầm một triệu hai, tiền lương tháng đầu tiên ngồi khóc rưng rức, do sinh cuối năm mà tháng mười một ấy nó vẫn chưa tròn mười tám, thật quá trẻ. Còn nhớ cái đêm Noel làm đến ba giờ sáng, Sài Gòn cũng lạnh, người vào ra lườm lượp, cặp đôi hay gia đình ai cũng cười tươi, nó bận bịu rồi giận dỗi không thèm ăn bữa cơm của ông chủ chiêu đãi, nó tủi thân đạp xe đạp lọc cọc về phòng trọ, nước mắt dàn dụa, mũi nghẹt đi và nấc những tiếng thật to, một tay cầm lái một tay lau nước mắt rồi ôm cái bụng đói meo, nó nhớ nhà, nhớ cái đầm ấm. Rồi qua năm, làm ăn thua lỗ, cái ngày làm cuối, nhìn bà chủ buồn thiu nó cũng chán chường, cuộc đời thật lạ, người rõ hiền lành vậy mà, nó than trách ông trời, trách số phận, nó muốn là điều kỳ diệu thay đổi cuộc đời họ, nhưng rồi không nghĩ ra cách nào, nó dáo dác nhìn khắp nơi lần cuối rồi lóc cóc ra về lòng nặng trĩu.

Năm hai, năm ba thì lại theo làm thợ điện nước, cái công việc lắp hệ thống điện nước cho công trình dân dụng, kể cũng lắm điều hay điều thú, gặp lắp phận người, lắm câu chuyện nhỏ.

“Giấc mơ trưa,
Một môi trường lạ, một công việc mới, một cảm giác không có trong từ điển cảm xúc. Một buổi sáng thú vị kết thúc, mấy ngón tay nó co quắp như vẫn đang cầm cán búa, phải cố gắng nó mới duỗi được ngón tay thẳng ra, nó lê từng bước chân ra quán cơm, cánh tay mỏi nhừ, cảm giác cái thìa phải nặng cả tấn nhưng bữa cơm thì rất ngon, cơm ngọt, canh ngọt đến lạ.
- Thành quả rất ngọt đúng không. Tiếng nói nghe rất nhẹ, nhưng lại thấm rất sâu. Nhìn qua, nó thấy anh vẫn đưa những thìa cơm lên miệng nhưng mắt thì nhìn ra phía con đường tấp nập người người xe xe. Nó nghĩ cái gì đó rất sâu rồi thở hắt, nó chậm chạp đưa những thìa cơm cuối cùng lên miệng. 
Trở lại với "công trường", nó và anh đi lần lượt qua các lầu, qua các phòng kiếm một chỗ ngủ.
- Khi sáng em có thấy cái giường hay cái võng nào đâu anh.
Anh nhìn nó với ánh mắt tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng có gì đó của sự thông cảm. Nó không hiểu lắm ánh mắt đó, phải chăng nó quá ngây thơ. Hết lượt lên tới lượt xuống, "công trường' vắng lặng, mọi người chắc đã có giấc ngủ trưa ở đâu đó. Đi ngang qua lầu hai, nó thấy cậu trai khi nãy đang ngủ trên một tấm ván bản rộng bám đầy những vữa khô, cậu ta kê tay làm gối, hẳn là đã say sưa, có lẽ nào cậu ta đang mơ mình có một cái gối hay mơ về cái vỗ về của mẹ ở những ngày xưa. Hết một vòng trọn vẹn ngôi nhà, bây giờ ngay cả tấm ván nó cũng không có, nó thấy mình nghèo hơn cả cậu trai kia, cậu ta ít ra cũng có tấm ván và giấc mơ. 
- Thằng em thấy cái bạt xanh kia không, xuống lấy nó lên đây ngủ. Theo cái hất hàm của anh, nó thấy một tấm bạt được gấp cẩu thả đặt trên đống xi măng. Cái bạt đó và việc ngủ, có liên quan sao, nó cảm thấy khó chịu ở tận đâu trong lòng. 
Chiếc bạt được trải ra ở sàn lầu một sau khi đã lựa chọn mặt sạch, đúng hơn là chọn mặt ít bẩn hơn. Chiếc bạt được trải ra trên sàn, đầy những chỗ cộm lên bởi xà bần, một cạnh bạt được phủ lên hai thanh gỗ vuông vắn. 
Nó vẫn đứng chôn chân, mắt liên tục nhìn anh rồi nhìn cái bạt. Anh không nói gì mà đặt lưng xuống, đầu đặt lên chỗ hai thanh gỗ. Anh trở mình qua lại rồi nằm ngửa, đặt chiếc mũ lưỡi trai lên che mặt. Nó cũng nằm xuống, nghiêng mặt ra phía mặt tiền, đặt đầu lên tay, giờ thì nó đã giàu ngang cậu trai kia. 
Ngoài kia không nắng, ánh sáng nhạt nhòa, những chiếc lá khẽ rung, có lẽ trời sắp mưa.”

“Mưa ở ngoài kia,
Chiều mát, những cơn gió nhẹ ngang qua chỗ nó làm, những cơn gió thoáng đãng, mùi hương của cỏ cây hoa lá, nhìn ra qua cái mặt tiền trống trải, những hạt mưa đã khẽ rơi từ bao giờ, những hạt mưa nghiêng nghiêng. Trời đã tối hơn, không gian u ám phía đó, phía ngoài đó vẫn ở ngoài đó ngoại trừ cơn gió có lần đi ngang chỗ nó, chỗ cậu trai, qua cái cầu thang với hai người phụ nữ. 
Ở một lầu khác cao hơn chỗ nó đang tập tành búa đục, đã có nhiều ánh sáng hơn, ánh sáng từ cái đèn típ dài di động. Dưới nền, tiếng đầm vẫn vang lên liên hồi, những tiếng nghe thình thịch như nhịp tim ai đó đang đập mạnh, phải trăng ông già đang đầm theo nhịp tim của chính mình. Cạnh nó, tiếng máy cắt rè rè, bụi ở những đường cắt trên gạch tuôn xuống dưới mù mịt, đó là công việc tiếp theo của nó với búa và đục. Không còn nghe tiếng cậu trai hát mà chỉ còn những tiếng thở nghe hồng hộc, những tiếng chửi thề đầy giận dữ, những câu đáp trả với giọng lanh lảnh, giữa cậu trai và bác thợ tô đang có chút gì đó về công việc. Cái cầu thang vẫn rung lên đều đều theo nhịp chân hai người phụ nữ và nhu cầu của thợ hồ với thợ xây ở đâu đó trên kia.
Có ai thấy hôm nay Sài Gòn có mưa ngâu không ?
Chắc chỉ có nó, vì nó chưa bước vào dòng chảy của lợi danh của bạc tiền,hay chỉ là dòng chảy của miếng cơm manh áo.”

“Tôi sẽ làm được, sau lần đầu tiên, Tôi đã làm được
Vẫn là quá trình tập tành cái nghề điện nước đầy thú vị, sáng sớm chạy xe cả tiếng đồng hồ để đến chỗ làm, từ lúc nắng ấm, nhạt tới khi nắng đã làm lưng dần nóng lên, chiều về trời râm mát, về tới nhà bóng tối đã bao trùm, những ánh đèn được dọi chiếu hình ảnh mệt lử. Buổi chiều có mưa ở ngoài kia, ở "công trường" mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, đôi khi là gấp gáp hơn, những mảng tường được tô phẳng lì, những đường điện đường nước được ẩn trong những hàng gạch còn tươi màu.
- Thằng em dùng máy cắt được chứ hả ? Nó đang lúi húi xem mấy cái co, cái lơi, cái T, anh hỏi có từ lọt tai nó có từ không, nhưng hai từ "máy cắt" thì lọt vào rất sâu, vào tới nơi chứa đựng nỗi sợ hãi, lòng can đảm của nó.
- Máy cắt ạ.
- Uh, cắt cho anh đoạn ống 90 khoảng 6 tấc.
Nó nhìn anh, rồi nhìn cái ống, liếc qua cái máy cắt rồi lại nhìn anh. Nó định nói không nhưng có gì đó lại dâng trào làm nghẹn họng nó, biến âm không đó thành âm khác trái ngược.
- Dạ được.
Nó lấy cái thước đo màu vàng bị xước đầy xung quanh, đo đo gạch gạch làm dấu. Cái công tắc của máy cũ xì bám đầy bụi, cạch, tiếng máy kêu nghe rè rè, máy rung lên rần rật khiến tay nó cũng rung theo, màn khiêu vũ đó diễn ra trước mắt nó trong khoảnh khắc như vô tận, hít một hơi thở thật sâu, mắt chăm chú, nó lấy tay trái nắm chặt lấy bàn tay phải vẫn đang rung, khi mà lưỡi cắt đã không còn run rẩy, trái tim nó đập dồn dập, có vẻ như bàn tay trái đã truyền sức mạnh tinh thần gì đó cho tay phải, lưỡi cắt đã tạo thành một vòng xoáy yên vị trước mắt, tay trái nó lần lần đưa cái ống lại gần, lưỡi cắt được di chuyển sát lại, nó căng thẳng, mồ hôi rớt xuống lớp bụi rồi biến mất, một tiếng nghe xẹt xẹt, lưỡi cắt dần ăn vào ống nhựa, những phôi nhựa bây đầy lên tay nó rồi bám chặt. Xoay dần chiếc ống theo một đường tròn, lưỡi cắt thì vẫn tạo âm thanh nghe xèn xẹt. Cái ống đã được cắt làm hai, bề mặt là đường lồi lõm như một nét bút nguệch ngoạc, đường cắt đầu đời của nó là như thế, không đẹp nhưng đầy ý nghĩa. Nó thấy vui, cảm giác đó khiến nó nghĩ rằng mình có thể nắm cả thế giới, chỉ cần nó dám can đảm nói một tiếng "được" hay "có thể", sau cái lần đầu tiên đó, những đường cắt dần thẳng và nhanh nhẹn. 
Một cơn gió thoáng qua, những lọn tóc bết mồ hôi của nó khẽ bay, những phôi nhựa cũng bay lên, nền trời ngoài kia xám xịt nhưng vẫn còn ánh sáng chiều nhạt nhòa.”

Thế đây, qua ba năm, đến cái năm cuối nó lại bị cái món triết học, xã hội học rủ rê, chẳng còn thú với thành tích học tập nữa, mà cái quan điểm điểm số quan trọng gì càng làm nó thảnh thơi truy tầm kiến thức, năm tư qua đi với những biến đổi về nhân sinh quan của nó, nó thấy mình già, nhìn đời mà cứ quan hệ nọ, quy luật kia.

Quãng đời sinh viên của nó thế là kết thúc, kết thúc với liên tục những buổi cà phê để chia tay, ngồi uống với nhau, nói cười thấy vui vẻ mà mắt ai cũng đượm buồn, thấy nhớ mấy thằng bạn này ngay lúc đó.

Dòng đời rồi sẽ đẩy đưa bạn tôi và tôi, thường thì sẽ là ra xa nhau, rồi lập gia đình, bao lo toan, lo lắng, trách nhiệm này kia sẽ dồn về, bao lấy rồi chiếm đoạt tâm hồn những đứa bạn tôi, những đứa bạn mà những ngày qua đã cùng tôi thư thái dong duổi, vã mồ hôi với những trận banh, trầm buồn với mấy câu tâm sự.

Biết là kết thúc này là sự mở đầu cho quãng đời mới, chắc cũng có nhiều niềm vui mà sao vẫn cứ thấy buồn, thấy tiếc. Cứ mỗi quãng qua dần, đến rồi lại qua, cuộc đời có bao nhiêu quãng, vui buồn ra sao chưa đi chưa biết, đi rồi thì không thể quay lại. Đời thật chán.

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư