Kinh tởm đàn ông vì bị bác họ cưỡng hiếp thời thơ ấu.

  • 1548
  • 0
  • 0

Quá khứ tuổi thơ đen tối

Nguyễn Liên Bảo sinh năm 1990, quê tại xã Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Là một người khá trầm tính, ít nói, có khuôn mặt đáng yêu, xinh xắn cùng nụ cười hồn nhiên, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt người con gái này, vẫn có một khoảng không vô định mà ít người có thể chạm tới được.

Trải lòng về quá khứ đau buồn của mình, những dòng tâm sự của Bảo như cứa vào trái tim cô hàng ngàn nỗi đau. Hồi đấy, Bảo mới học lớp 3, trường Tiểu học X huyện Hưng Nguyên. Vốn là một học sinh chăm chỉ, học giỏi, nên Bảo được rất nhiều thầy yêu bạn mến. Nhà cô ngay sát bên nhà ông chú họ, hai gia đình thường qua lại, giúp đỡ lẫn nhau. Ông có một người con trai tên là N.B.Đăng, học lớp 12, Bảo gọi bằng bác. Hai bác cháu chơi với nhau rất thân. Trưa nào cũng rủ nhau trốn ngủ đi câu cá, chơi ô ăn quan, chơi đánh bi rất vui vẻ. Tuổi thơ của Bảo tưởng chừng cũng hồn nhiên, vui tươi như bao đứa trẻ khác, nếu không có chuyện xảy ra. Mà mãi đến sau này, Bảo vẫn không thể nào tin được. Người Bác mà cô vốn rất yêu quý, lại cưỡng hiếp mình.

Đó là vào một buổi chiều thu mát mẻ, bố mẹ cô đã đi làm đồng, chỉ còn Bảo ở nhà trông nhà. Người Bác họ sang chơi. Như mọi lần, hai người sẽ chơi ô ăn quan, rồi ăn bánh mẹ cô để sẵn trong tủ. Thế nhưng hôm ấy người bác họ lại rủ cô xem phim trên giường, rồi bắt đầu lân la gạ gẫm. Nhấp ngụm nước chè đắng ngắt, Bảo tâm sự: “ Hồi đấy mình ngoan, không biết người ta có ý định gì với mình, ai nói gì cũng nghe, bảo gì cũng theo nên mới xảy ra cơ sự. Thật buồn cười là tại sao một người như hắn ta lại có thể làm những chuyện như vậy với chính người cháu của mình”.

Người bác họ thú tính, gạ gẫm rồi lột phăng đồ của Bảo lúc nào không hay. Hành sự xong, hắn bảo cô đừng nói cho ai biết, rồi bảo sẽ làm cho cô một cái diều bằng giấy thật to để cô chơi. Tâm hồn và trí tuệ non nớt của một đứa trẻ mới học đến lớp 2 không thể nào biết được những việc đó là đáng lên án, là xấu xa. Đến khi lên lớp 5, được học về sức khỏe giới tính, cô mới hiểu những gì tên bác họ kia làm với cô là kinh tởm. Từ khi nhận thức được những gì mình đã trải qua, Bảo khóc và dằn vặt rất nhiều. Đêm nào cô cũng khóc, nước mắt ướt đẫm gối và sáng sớm hôm sau tỉnh dậy với đôi mắt sưng vù. Cô trở nên thù hận người bác họ, nhưng vẫn không dám thể hiện thái độ của mình ra bên ngoài. Cô chỉ còn biết cách tránh xa những nỗi ám ảnh kinh hoàn cùng gương mặt đáng ghét của tên yêu râu xanh bằng cách lao đầu vào học.  

Nỗi ám ảnh mang tên đàn ông

Cho đến tận bây giờ, những việc làm, hành động mà tên yêu râu xanh đã làm, cô còn nhớ rất rõ. Bảo nói rằng, cô nhớ bởi phần vì không thể nào quên được cái quá khứ đen tối, kinh tởm ấy, phần vì cô phải tự nhắc nhở mình, không bao giờ được để con gái cô rơi vào hoàn cảnh tương tự vì thiếu kiến thức giới tính, dù là còn rất nhỏ.

Thấy con gái có nhiều biểu hiện lạ, bố mẹ cô cho rằng vì học hành nhiều quá, nên bị stress về tinh thần. “Đêm nào tôi cũng khóc, mà chẳng hiểu vì sao, có nhiều đêm đi ngủ, nước mắt cứ chảy ra, ướt đẫm gối. Sáng bố mẹ thấy vậy cũng gặng hỏi vì sao như tôi không trả lời. Được một thời gian thì gia đình tôi chuyển đi, vào thành phố sống. Rời xa căn nhà ở quê cùng những nỗi ám ảnh kinh tởm của tôi về người Bác họ”.

Bỏ lại quá khứ đen tối sau lưng khi gia đình cô chuyển đi, Bảo bắt đầu một cuộc sống mới với trường lớp, bạn bè và những mối quan hệ mới. Thế nhưng, nỗi đau ấy vẫn chưa thể nào nguôi ngoai trong tâm trí người con gái trẻ. Để lại cho cô bao nhiêu dằn vặt, nghi ngờ và nỗi đau đến vào những đêm muộn.

Dù đã chuyển nhà lên thành phố, nhưng mỗi lúc đám giỗ, chạp trong dòng họ, cả gia đình cô lại phải về quê. Những lúc như vậy, Bảo thường trốn đi chơi với bạn bè, hoặc anh chị em, để không phải giáp mặt Đăng. Nhưng khi không thể trốn được nữa, mỗi khi giáp mặt, cô thường nhìn Đăng với ánh mắt kinh tởm và khinh thường nhất có thể. Đăng cũng thừa hiểu thái độ của Bảo là thế nào, nhưng hắn vẫn nhơn nhơn tự đắc, mà không có chút nào sám hối. Bởi Bảo không hề nói chuyện đã xảy ra với bố mẹ hay bất cứ người nào khác biết. Cô chỉ im lặng, coi như sự đã rồi, và không muốn đào bới nỗi đau thêm nữa.




Hiện Đăng đã lấy vợ, một người con gái ít hơn hắn 4 tuổi, nhưng ngặt một nỗi, hắn không thể có con. Nói đến chuyện này, Bảo mỉm cười, một nụ cười chất chứa đầy sự khinh bỉ, cô nói: “ Đăng lấy vợ được 1 năm, nhưng không có con, bố mẹ hắn cứ giục đi khám, cuối cùng bác sĩ mới thông báo kết quả là hắn bị yếu sinh lý. Âu cũng là quả báo, chỉ thương hai vợ chồng ông chú, tuổi già, con cháu thì sống ở xa, chỉ còn mỗi Đăng ở gần. Vậy mà cũng không sinh nổi cho cha mẹ một đứa cháu để còn bồng bế”.

Nhưng còn Bảo, nỗi ám ảnh của cô đến giờ vẫn chưa nguôi. Nỗi hận còn theo cô đến tận bây giờ, cô buồn rầu chia sẻ rằng, đến tận năm thứ 3 đại học  mới bắt đầu mở lòng mình để yêu. Anh ấy là một chàng trai rất quan tâm, săn sóc chị, anh ấy còn rất tốt bụng nữa. Nhưng mỗi lần anh ấy nắm tay, hay đụng chạm vào cơ thể là cô lại giật bắn mình, cô vẫn không thể nào quên được những ác cảm năm xưa.

Đến giờ, mặc dù đã 25 tuổi, nhưng Bảo vẫn còn độc thân. Hiện cô mở một quán tạp hóa nhỏ ở nhà. Vì nhà ngay đường quốc lộ 1A nên cô buôn bán rất đắt hàng. Mặc dù đã có nhiều chàng trai đến hỏi thăm nhưng Bảo chưa gật đầu ưng thuận một ai. Cô nói rằng, muốn yêu thì dễ, nhưng để hiểu được đàn ông thì rất khó. Trước khi thực sự muốn lấy một người nào đấy, cô sẽ tìm hiểu thật kĩ, thử thách nhiều lần, thấy thực chất là người tốt, mới nghĩ đến chuyện thành gia thất.

Người trong gia đình chẳng ai biết chuyện đã xảy ra với Bảo và Đăng, chuyện đấy được cô giấu kín cho tới tận bây giờ và mãi về sau này. Rồi thời gian sẽ xóa nhòa những nỗi đau. Thế nhưng những ám ảnh mà người con gái nhỏ ấy đã chịu đựng, cả tuổi thơ đen tối ngập trong nước mắt thì có lẽ chẳng gì có thể xóa bỏ được. Cô luôn cho rằng, đời có nhân có quả, những người làm việc ác, chắc chắn sẽ gặp báo ứng. Đấy cũng là niềm động viên cho Bảo để cô tiếp tục với cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp này. 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư