THÔI KIẾM TÌM

  • 2132
  • 0
  • 1

Liệu rằng những cơn gió có thể cuốn trôi đi những nỗi buồn chất chứa trong lòng??? Những bản nhạc có thể xua tan bao phiền muộn??? trằn trọc thao thức trong đêm có thể giúp ta tìm ra cách giải quyết vấn đề???

Đáp án là không gì cả, hãy nhắm mắt lại ngủ 1 giấc, để mọi thứ thuận theo tự nhiên đi, đừng gượng ép mình quá, khi mà đã cố gắng hết sức mà vẫn không tìm ra lối thoát….Trong tình yêu cũng vậy ép buộc nhau quá để làm gì, không đến được với nhau thì hãy vui vẻ để mọi thứ tiếp diễn theo tự nhiên, nếu có tình cảm với nhau tự khắc sẽ ở bên nhau…cần gì để tâm quá nhiều miễn cưỡng quá nhiều để tự làm đau bản thân, biết đâu người ta chẳng nhớ nhung hay để tâm đến bạn…thôi ảo tưởng và bắt đầu làm những việc có ích thì hơn…






………………………

Em là người con gái khá đặc biệt, đem đến cho tôi những cảm giác khác lạ, có lẽ em chính là người tôi luôn kiếm tìm bấy lâu nay… Sở dĩ không dừng bước, khi vấp ngã rồi cũng phải bò dậy tiếp tục tiến về phía trước, không phải vì nghĩ thoáng, cũng không do can đảm, mà vì sợ phải nhìn lại cái nơi đã khiến mình ngã đau, Sau mối tình đau đớn trãi qua, tôi vẫn không thôi kiếm tìm, tìm cho mình một người con gái có thể nói là sinh ra là dành cho mình….có lẽ đó là em, 1cô gái có trai tim thuần khiết, 1 người con gái dạy tôi rất nhiều thứ, 1 người con gái khiến tôi không thể rời mắt ngay lần gặp đầu tiên, trong mắt tôi em là cô gái mạnh mẽ thẳng thắng thích tự sức mình vượt qua khó khăn, không thích dựa dẫm vào ai khác, nhưng thật tâm tôi biết em rất sợ cô đơn, sợ bị bỏ rơi, bỏ lại một mình, cảm giác bên em thực sự rất lạ, lâu lắm rồi tôi mới có được cảm giác bình yên đến lạ như thế này, thoải mái lắm, không chút áp lực….Có lẽ em sinh ra là để tôi yêu, nhưng còn em yêu tôi hay không thì chắc đó là một vấn đề hoàn toàn khác…






………..

Thời gian trôi qua, quên dần khuôn mặt tôi , quên mất những cuộc nói chuyện khi dài khi ngắn của chúng tôi, quên mất vị trí của mình trong lòng đối phương, quên đi rất nhiều thứ, rất nhiều thứ đã không thể quay lại như trước nữa….

Thực ra, ai thích bạn, bạn đều có thể cảm giác được, bạn thích ai, người đó có yêu bạn không, có nghĩ đến bạn hay không, bạn cũng có thể cảm nhận được. em cũng không phải ngốc đến nỗi không nhận ra tình cảm của tôi, đôi khi, em thông minh như thế, nhưng lại ngốc ở chỗ quen lừa dối chính bản thân em, vờ như không hay không biết, không cần thương cũng chẳng cần nhớ. Tôi ngu ngốc hứa hẹn điều không nên hứa hẹn, kiên trì thứ không đáng giá kiên trì. Tình yêu không thể miễn cưỡng, người không thể tiến vào lòng em thì hãy để họ đi, thế giới tôi không thể bước chân vào tôi cũng nên sớm quay đầu.

Khoảng cách giữa hai trái tim là thứ khoảng cách không thể nào cố gắng vượt qua bằng mọi giá. Em biết không, con người ta không khóc vì người khác, nếu như nỗi đau đó không chạm đến trái tim của họ. 1 người khóc vì ai đó, cũng chỉ là nước mắt dành cho họ sau hết thảy mọi chuyện đã diễn ra. Nhiều người chưa từng nói lời chia tay. Họ chỉ im lặng. Đó là sự im lặng độc ác, dằn vặt, ích kỷ. Nhưng nếu hẹn một cuộc hẹn, nhìn thẳng vào mắt đối phương, liệu có thể nói gì? Ngôn ngữ cũng hèn nhát. Vì ngôn ngữ ko chỉ làm đau đối phương mà còn có thể làm đau chính mình... Huống gì tôi và em chẳng là gì cũng chẳng thuộc về nhau, vậy tôi quyết định rời xa em như  thế này liệu có nhất thiết phải nói với em lời từ biệt hay không?

Duyên phận ý trời…gặp nhau ngày hôm đó có thể là có duyên, bên nhau trong khoảng thời gian vừa qua chắc cũng là duyên, nhưng để cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất thì phải xem số phận của 2 chúng ta rồi, tình cảm là một chuyện, quan trọng là cách người đó đáp trả lại tình cảm của mình như thế nào nữa kìa, đừng quá ngu ngốc cố chấp dành tất cả cho ai đó để rồi tự ảo tưởng tình cảm họ dành cho mình là có thật…Do trãi qua nhiều tổn thương nên khi gặp em tôi đã không dám hi vong nhiều quá vào những thứ xa vời, chọn cách bên cạnh em, làm người bạn sau lưng em, chia sẽ từng chuyện vui nỗi buồn mà em trãi qua....Bên cạnh em tôi như quên tất cả, cảm thấy thanh thản lạ thường, cảm thấy yêu đời hơn, qua những câu chuyện em kể thâu đêm với tôi, đó có thể coi là những tâm sự thầm kín là có thể bây giờ em mới dám nói với một người….bạn thân….là con trai như tôi…có thể tôi chỉ có thể lắng nghe em, vì những người chất chứa nhiều tâm sự thì cần lắm những con người chịu lắng nghe họ nói…

Con người là vậy….khi đứng trước nhiều sự lựa chọn buộc họ chọn 1 thứ, họ phải suy nghĩ, thì có lẽ cách tốt nhất là nên rút lui chọn con đường khác, con đường mà không bắt buộc họ phải suy nghĩ quá nhiều, tìm được em quả là khó khăn nhưng liệu tôi có thể bên cạnh em mãi mãi được không??? Khi 2 chúng ta ai cũng có cuộc sống của riêng mình, em còn bạn của em, tôi có bạn của tôi, không lẽ chỉ vì những thứ không chắc mà lựa chọn đánh đổi bạn bè của mình?? Liệu rằng sau này sẽ có người đặc biệt hơn em đến bên tôi không, tôi nghĩ chắc là sẽ khó có thể tìm được ai như em, em tốt, không xa lánh khi cảm nhận được tình cảm của tôi, nhưng không xa lánh và cũng không đón nhận, điều đó khiến tôi mệt mỏi, cứ âm thầm bên em thế này có lẽ chỉ làm trái tim tôi thêm nhức nhói…

Khi đứng trước những sự lựa chọn, hãy chọn can đảm. Can đảm dấn thân, hoặc can đảm từ bỏ. Can đảm đương đầu hoặc can đảm chấp nhận. Can đảm chọn thứ mình yêu hoặc can đảm yêu thứ mình chọn. Chỉ cần can đảm, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi….Can đảm xa em.!

Có câu:”Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm”….Tôi chưa từng nghĩ yêu em là sai lầm, đó là con đường tôi cam tâm lựa chọn sánh bước bên em, một con đường không sai nhưng vẫn đau….

Tất cả chúng ta đều bị tổn thương theo cách này hay cách khác. Nhưng điều tốt nhất nên làm là phải tiếp tục sống như không hề có chuyện gì xảy ra ra." Không có những kẻ cố chấp thì trên đời này đâu còn người thuỷ chung, tôi không dám nói là tôi chung thủy nhưng tôi chọn rời xa em là vì tôi không muốn em vướn bận vì tôi, không muốn em nghĩ ngời về 1 con người mà vĩnh viễn em mãi mãi không thể yêu được… Tôi không sợ đi trên những con đường quen, không sợ xao động bởi những kỉ niệm xưa cũ, chỉ là nếu tâm hồn quá trống rỗng... mọi thứ quá dửng dưng, điều đó mới thật đáng sợ…em có biết rằng tôi sợ nhất chính là thái độ dững dưng của người tôi yêu, cảm giác như bị cô lập, một cảm giác khó chịu đến khôn tả…. Chắc có lẽ con người cô đơn không phải từ khi sinh ra mà là từ khi bắt đầu yêu một người..

Giây phút mà phải thuyết phục một ai đó ở lại bên mình, thì họ thật ra đã đi từ lâu rồi. Do đó tôi chưa 1 lần cầu xin em hãy bên cạnh tôi, âm thầm yêu em, bên cạnh che chở em trong suốt thời gian qua không chút miễn cưỡng tất cả điều do tôi tự nguyện cả mà thôi…Bởi vì cho dù chúng ta có quay lưng lại với nhau bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cũng vẫn không tránh khỏi xót xa mỗi khi nghĩ về em. Trên đời này, có những người chỉ có thể là như vậy thôi, trong tầm với, nhưng lại không có cách nào đưa tay ra với...!!!!!

Có những nỗi đau không thể nói thành lời, chỉ có thể im lặng chờ nó phai nhạt dần, rút lui sớm chắc có lẽ là để bảo vệ con tim tôi không phải chịu nhiều đau thương nhất, trãi qua nhiều chuyện tôi biết mình lúc nào là nên dừng lại, dấng thân tiếp tục thì người chịu đau thương sẽ chỉ là tôi mà thôi.

……………




Đừng nhớ nữa, được không? Nếu khóc được thì cứ khóc. Vì ít ra nỗi đau cũng có chỗ nương nhờ rồi rơi xuống đất vỡ tan, hơn là phải chất chứa trong lòng... Nếu thấy nhớ, thì cứ nhớ cho bằng hết. Vì lúc tìm quên là lòng lại càng nhớ nhung da diết, nên thôi đành dặn lòng cứ cố nhớ để tìm quên...cứ nhớ hết sức mình đy, nhớ mệt rồi sẽ quên….chắc là sẽ như vậy…

Con người nên tự học cách yêu thương bản thân mình trước tôn  trọng bản thân mình trước, quan tâm hơn tới gia đình, những người luôn yêu thương che chở đón nhận chúng ta trở về hơn là đi quan tâm, dành thời gian quá nhiều cho những người chưa chắc sẽ bên mình suốt đời, vì bản thân mình trước đã …

 

Nếu có một ngày nào đó em chợt nhận ra em mất tôi... Thì em phải hiểu, đó không phải là vì tôi rời bỏ em ra đi. Mà là do em đánh mất.

Yêu cũng tốt, không yêu cũng tốt. Chỉ có yêu rồi mà lại bỗng dưng không yêu nữa là không tốt…Chắc có lẽ tôi là người không tốt………Sau này và mãi về sau tôi sẽ thôi kiếm tìm…!!!

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư