Mưa và em.

  • 4371
  • 2
  • 7

 

 

Và cuối cùng mùa mưa cũng đã trở về sau nữa cái nắng gay gắt của mùa nắng. Lúc nào cũng mưa suốt ngày, đang đi trên đường cũng gặp những cơn mưa bất chợt, mưa từ sáng đến chiều, mưa qua đêm tới sáng... Nhưng quan trọng nó cũng mang theo nỗi buồn bất tận, nó mang theo những kỉ niệm thuở ban đầu của chúng ta. Nhớ đâu những cơn mưa đầu mùa cách đây vài năm về trước, lúc còn là một đứa bắt đầu cuộc sống sinh viên. Xa nhà buồn lắm chứ, trước giờ có bao giờ đi xa nhà thế đâu. Cứ mưa là ngồi nhìn qua khung cửa sổ của kí túc xá, mà trời ơi ở đến tận tầng 2 ngồi nhìn xa xăm mà lòng buồn thê thảm, đôi khi buồn mà cũng chẳng biết nói cùng ai để cho vơi đi.

Rồi một năm sau cũng lại mùa mưa, nhưng đó khác rồi, một năm kí túc xá quá nhiều chuyện xảy ra nào là vui buồn. Nhưng quan trọng là có được những tình bạn nói chuyện, vui chơi cũng đỡ buồn. Còn này chuyển ra trọ ở, chẳng quen ai hết. Ở chung với một thằng bạn mà hai đứa cứ tưởng như người xa lạ, suốt ngày chẳng nói một câu nào. Ai nấy sống, cứ mưa đến là buồn thê thảm, ra ngoài của nhìn trời mưa bên mái hiên phía sau nhà trọ. Những hàng dừa ẩn hiện sau màn mưa, cái ao thì dần đầy nước sau những cơn mưa. Những bức ảnh về mùa mưa thật là đẹp nhưng nó buồn làm sau nhỉ. Cũng mùa mưa đó, tôi gặp anh sau nhiều lần nói chuyện. Hai đứa cùng nhau dạo phố, nắm tay nhau. Thật là ông trời cũng không tha cho vài tiếng yên bình, bỗng trời chuyển mưa dữ dội, hai đứa lếch đích về khách sạn chỗ đoàn anh đi tour. Sang hôm sau, tôi tạm biệt anh cũng trong cơn mưa lất phất. Tôi ngồi trên chiếc xe toyota nhỏ nhỏ, xe chạy dần dần xa anh. Mưa lất phất bay hắt vào mặt tôi, nước mắt tôi cũng rơi rơi. Lúc đó lòng tôi bối rối lắm, một người lần đâu biết yêu thì làm sao mà không bối rối trước một tình yêu thật sự như mình mong đợi từ lúc còn học cấp 2 đến giờ chứ.

Rồi hơn tuần sau, anh nói anh sẽ xuống thăm tôi tại. Thật vậy, anh xuống thăm tôi, anh nói nhớ tôi. Thật khó xử khi phòng trọ hai người mà giờ anh lại xuống, tôi cũng không biết nói sao cứ nói là bạn thôi. Cũng may mắn là tôi và bạn tôi ngủ riêng mới còn chỗ cho anh ngủ... Rồi cứ thế anh xuống thăm tôi được một tuần nhỉ, hai đứa cũng không hiếm những lần gặp những cơn mưa bất chợt, quần áo ướt nhem. Hai đứa đèo nhau trên chiếc xe " xu xì po" của con bạn học cùng phổ thông, chèn ơi lúc đi không mưa, về mưa tầm tã chẳng thế nào chạy được. Nước ngập phố lênh láng, hai đứa luồng lách đi trong hẻm chứ đâu dám ra trục đường chình. Rồi dắt trên lề cho đến nơi nào hết ngập mới dám chạy, mình mẩy đứa nào cũng như con chuột lột, lạnh run cằm cặp nhưng vẫn vui. Rồi anh cũng quay trở về Sài Gòn, hai đứa cũng gây nhau đều đều, anh xuống thăm tôi vài lần rồi thôi. Này tôi và anh quen nhau là một ngày mưa, và ngày chúng tôi chia tay nhau cũng là một ngày mưa. Lúc trước đây khi trời mưa tôi lại nhớ đến anh và khóc. Nỗi nhớ anh kéo dài da diết trong tim tôi, có lẽ tôi và anh đã có quá nhiều kỉ niệm bên nhau cùng những cơn mưa rồi. Nước mưa chắc cũng thắm ướt con tim tôi rồi để rồi khi mưa đến tôi lại nhớ tới anh nhiều lắm. Nhưng đó chỉ là lúc trước thôi, còn hơn một năm trở lại đây tôi ít khi nhớ tới anh, vì tôi đã có một người yêu mới rồi. Tuy hai đứa không gặp nhiều như anh, nhưng tôi cũng vẫn thấy thương anh ấy. Mặc dù đôi khi tôi thấy cô đơn lắm, nhìn người ta có nhau mà tôi thấy lòng mình thắt lại. Tôi cứ cho mình là cô đơn giữa dòng người qua lại trên phố kia. Anh là người thế nào, tôi cũng chẳng biết, quá khứ anh thế nào tôi cũng chẳng biết. Nói đúng hơn thì yêu là yêu vậy thôi, chứ tôi chẳng biết gì về anh ngoài tên tuổi, ngày sinh, gường mặt chỉ thế thôi. Nhưng tôi đã yêu anh rất nhiều, còn nhiều hơn anh của những ngày mưa mà tôi đã từng yêu. Vì ít khi anh ấy là tôi tổn thương thật sự, vì hai đứa có bao giờ gần nhau đâu mà biết về cuộc sống anh chứ. Anh cũng những ngày mưa chỉ là kí ức mà thôi, nó cũng đã mờ dần trong tôi rồi. Anh cũng như một cơn mưa rào đến rồi đi vội vã. Tôi cũng không còn giữ liên lạc với anh, theo thời gian tôi mới nhận ra rằng, yêu một người thật lòng thật sự không khó nhưng cái khó là làm cho người ta yêu mình thật lòng thật sự rất rất khó, vì họ cứ mang cái quá khứ hay gia đình... Đôi khi cũng muốn bỏ cuộc, nhưng tại vì yêu nên cố gắng đấy thôi, cố gắng hơn năm rồi sao mà bỏ buộc dễ dàng được... Tình yêu là thế đó thật nhiệm màu, nó lặng lẽ đến và đi lúc nào không biết. Nên cố nắm bắt thật chặt, không bao giờ buông ra khi tình yêu đến...

 

Lavender Hill                 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư