Hương ấm

  • 4065
  • 0
  • 1

- Thầy, thầy cho em hỏi thầy quản lí đội hình đồng diễn võ đúng không ạ?!

Minh gật đầu, đột ngột có cảm giác mềm mềm, mát mát chạm vào bàn tay. Chưa kịp định thần, cô bé đã liến thoắng lắc tay, xoa xoa rồi líu ríu:       

  - Thầy, thầy ơi, thầy đẹp trai, thầy cá tính. Em để ý thầy từ hôm tập trung nhận trung đội cơ kìa. Thầy múa quyền thật là đẹp í. Em ngưỡng mộ thầy lắm lắm. Em từng học taekwondo này. có tố chất lắm, thầy cho em vào đội hình đồng diễn nhé nhé! Thầy nhé nhé….

Minh nhìn từ đầu tới chân cô sinh viên. Cô bé mũm mĩm, xinh xắn, đôi mắt sáng, dáng vóc khá mập mạp mặc bộ đồ quân đội nhìn lại càng đáng yêu. Khuôn miệng xinh xinh đang dẩu lên để nịnh nọt “ông thầy” trước mặt là mình đây. Minh cười thầm. Cô bé chắc sốt ruột, tiếp tục lải nhải thêm 1 tràng nữa.            

Minh đi học thêm bằng về giáo dục quản lí quốc phòng theo phân công, được quản lí đội đồng diễn võ thuật cho đợt quân sự này. Hôm trước tập trung chia trung đội bất ngờ được giới thiệu lên múa quyền để chào mừng sinh viên. Chắc cô bé thấy hôm đó. 

Minh nghiêm mặt nhìn cô nhóc đang thể hiện muôn vàn nét đáng yêu, giọng lạnh lùng:- Thứ nhất, tôi không phải thầy đẹp trai hay cá tính blab la.. gì đó của bạn, nên chắc kiếm tôi là hơi bị nhầm lẫn rồi. Thứ hai, tiết mục được giao đội hình chỉ có sinh viên nam, bạn lại không phải sinh viên trường tôi, lại không nhận sinh viên nữ nên bạn có tố chất hay không tôi cũng không thể quyết định được. Thứ ba, tay người khác không nên nắm tự do, bất chợt vậy, dễ làm người khác đau tim nhé! 

Cô nhóc bối rối ngay từ khi Minh mở miệng, đỏ bừng mặt thả tay.

Minh quay bước định về phòng nhưng cô nhóc đã lại thật nhanh kéo tay lại:

- Cô, cô ơi, cô cá tính ơi, em xin lỗi vì đã nhầm lẫn chút xíu. Nhưng tại cô đăc biệt quá đi à. Cô như thế em lại càng muốn được vào đội í. Cô ơi cô ơi.

- Việc nhận nhầm không sao. Nhưng còn việc cho em vào đội thì tôi không quyết định được. Đạo diễn đã dựng rồi, tôi chỉ có trách nhiệm luyện tập thôi.

Hôm sau

- Em chào cô ạ. Em đến ghi danh vào đội hình đồng diễn võ ạ.

         Minh nhìn người trước mặt. Đây là cô bé sinh viên hôm qua mà. Nhưng mái tóc dài mượt hôm qua còn buộc đuôi ngựa lí lắc đâu?! Không nghĩ ra được cô giáo tương lai lại thế này.

- Em cắt ngắn như này đã giống con trai chưa ạ? Mặc quần áo võ phục không phát hiện được đâu cô ạ. Em được nhận vào đội chứ ạ? - Cô bé cười. Trái tim Minh cũng như đang cười.

An được nhận vào đội diễn võ như vậy. Chuyện đó cũng làm cho các bạn ngạc nhiên quá. Sinh viên các trường học quân sự trên trung tâm này nhiều, nhưng khi quản lí đều quản lí riêng. Vậy mà An lại xin được sang đội trường khác. Lại thêm từ cô nàng tóc dài nhí nhảnh, giờ chẳng khác gì 1 nam sinh viên, sinh viên sư phạm mà lại thế.

Bọn bạn thắc mắc, An cười lớn đùa cợt “ Vì tình chứ vì gì?! Hehe”.

“Mày thích thằng nào bên trường đó à?! Cũng nhiều thằng đẹp trai mà! Sang đó nhớ làm quen mai mối cho hội này a”

“Nhớ cho, không có hứng thú với trai đẹp à.” An tủm tỉm quay ngoắt, để lại cho tụi bạn cả mớ câu hỏi.

***

Lần nói chuyện đầu tiên đó làm cho Minh và An lúc nào nhớ cũng không khỏi bật cười. 1 tháng học quân sự qua nhanh lúc nào không hay. Sinh viên các trường lại lục đục dọn đồ kéo nhau về. Sau khóa huấn luyện này, Minh cũng được nhận bằng về trường dạy lại. Dọn đồ mà thấy ngổn ngang. 1 tháng lúc nào cũng có 1 cái đuôi đi cùng. Khắp con đường trong trung tâm đều có in dấu chân bóng dáng 2 con người tóc tém, hết cười đùa chạy đuổi rồi lại thong dong.

Thấy nhớ cô nhóc, Minh với điện thoại. Cả ngày hôm nay dọn đồ chưa xong, nhưng điện thoại cứ thấp thỏm ngóng trông. Ngày hôm nay An không liên lạc gì, không biết có chuyện gì không. Minh lo lắng.

***

An bần thần ôm điện thoại. Cô bạn phòng bên sang từ lúc nào không hay.

- An sao thế?! Mấy nay cứ như mất hồn à.

- An không sao đâu.

- Dạo này thấy An khác quá đi. Buồn vui bất chợt. Tớ nhớ bé An lém lỉnh, hay cười nói kìa.

- An vẫn thế mà.  

- An chỉ thế khi bên chị Minh thôi. Còn về phòng là An lại đóng của im im, chẳng đùa cho bọn tớ cười nữa, chẳng còn quan tâm bọn tớ. An với chị Minh là sao?

- Không là sao hết. Kệ tớ được không? – An mệt mỏi gắt.

- Tớ biết mà. Mai chị Minh về rồi đó nhé...

- ….

Âm báo sms. Là chị.
         M: Cô gái của chị ơi… Hôm nay sao không phiền chị nữa vậy? Chị nhớ nỗi phiền của chị quá đi.
        A: Vậy là em làm phiền chị đúng không? Mai là hết phiền rồi. Sẽ không phiền chị gì nữa đâu. Xóa hết nhé, mọi nỗi phiền…

M: Cứ muốn bị phiền, cứ nhớ nỗi phiền thì sao?! Chị bị hâm rồi….

Heart beats fast 
Colors and promises 
How to be brave 
How can I love when I'm afraid to fall 
But watching you stand alone 
All of my doubt suddenly goes away somehow 
One step closer …

Nhạc chuông điện thoại vang lên.
         - Chị đang ở cổng. Xuống mở cửa chị muốn gặp em…

- Muộn rồi. Chị vào mọi người thức giấc.

- Mai chị về rồi. Ra gặp chị được không?!

Ngồi sau xe, An hít hà mùi hương ngòn ngọt từ người chị. Vậy là mai xa mùi hương này rồi, xa cái vóc dáng đã nhỏ bé mà lại hay lầm lũi nữa – cái dáng vẻ đặc biệt làm ngay từ lúc nhìn thấy đã luôn mắt kiếm tìm trong những con người cao lớn xung quanh.

Minh thở dài. Cảm nhận được hơi ấm từ phía sau.

Lặng yên, lặng yên. Hàng cây ven đường chầm chậm qua. Hai dòng suy nghĩ trôi mãi, trôi mãi.

Minh dừng xe. Minh định châm 1 điếu thuốc rồi lại thôi.

- Chị mệt thì cứ hút đi. Em không sao mà.

- Hôm nay, phố thơm mùi ngọc lan. Mùi hương em thích, để nó trọn vẹn đi.

- Sẽ không còn những lúc gần chị thế này đúng không?

Ánh mắt Minh bỗng nhìn sâu vào đôi mắt sáng mà đượm buồn ấy.

- Chỉ cần em muốn, đều được.

 

À, ừ, cuộc sống chẳng mấy chốc...Đều được... Chỉ cần em muốn!
Con phố dài hơn và rộng hơn trong những dòng suy nghĩ lo âu. Mùi hương ngọc lan vẫn nồng ấm quấn quýt lấy 2 dáng hình bé nhỏ... 



Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư