Tình bạn là không giới hạn, tiếng nói của Mèo !

  • 1897
  • 1
  • 0

    Một cuộc đời, một chuyến đi với những người bạn, nếu ta không từng đi bên những người bạnmột quãng đời nào đó, thì cuộc đời ta đã bị thiếu đi một thứ thiêng liêng.
   Bạn biết không, với chúng tôi, một đứa bạn mèo làm  tri kỷ điều tuyệt vời, nhưng một người bạn con người, đó thực sự niềm hạnh phúc không bến bờ.

   Nếu một người, bạn buồn họ buồn, bạn vui họ vui, khi bạn vấp ngã, họ đỡ bạn dậy, thật tuyệt vời đúng không, nếu chúng tôi một người bạn như thế, hẳn chúng tôi sẽ luôn nhảy cẫng lên vui sướng khi nghĩ về điều đó.

   Khi tôi buồn, ngồi co ro, ai đó ngồi bên cạnh nói với tôi những điều tôi không hiểu, tôi chỉ biết những cái vuốt ve hay nỗi buồn trong ánh mắt, thật hạnh phúc biết chừng nào, nỗi buồn nào thể tồn tại nữa.

   Khi tôi tung tăng trong đám cỏ, chăm chăm đuổi theo một con bướm vàng hay vồ vập một cái khô, một con người to lớn đang nhìn tôi mỉm cười, tôi hiểu nụ cười ấy, nụ cười hạnh phúc khuyến khích.

   Tôi may mắn một người bạn như thế, cậu vui với tôi, buồn với tôi, quan tâm tôi, từng chút, từng chút, cậu nâng niu tôi, thơm mũi tôi bằng mũi cậu, hay nhìn thẳng vào mắt tôi thật lâu.
    Tôi không chắc mình hiểu hết những tình cảm của cậu dành cho tôi, những ánh mắt thật sự sâu xa tôi luôn tự giải, một ánh mắt xa xăm nào đó, một nghĩ ngợi mông lung, trong tất cả những điều đấy đang hình ảnh tôi, chúng tôi, hay thêm cả những con chó.
    Rồi tôi biết, đó sự thương cảm, thương cho thân phận nhỏ của chúng tôi, thương cho những kết cục bi đát của cuộc đời một chú mèo hay một chú chó khi phải biến thành món ăn ngon cho một vài người. Cậu đã luôn nghĩ về những điều đó.

    Có lẽ cũng vì những ý nghĩ ấy, mà cậu yêu tôi nhiều hơn, để ý tôi hơn, giống như bù đắp cho tôi vậy, bù đắp từ con người, cậu bù đắp những thiệt thòi mà chúng tôi phải chịu từ những người khác cùng giống loài với cậu.

    những đêm khuya, cậu ôm tôi vào lòng thật chặt, như nếu buông ra, tôi sẽ lập tức biến đi mất vậy. Cậu biết rằng, tôi cũng biết, ở mảnh đất chúng tôi đang sống, tôi thể bị biến mất, mãi mãi bất lúc nào, luôn những ánh mắt thèm thuồng nhìn vào tôi khi tôi đang thảnh thơi ngắm nhìn những chiếc đung đưa trên cây xoài, hay chiếc mai rơi trước sân. Điều đó làm tôi lo lắng, sợ hãi, nhưng cậu thì lo lắng buồn phiền, cậu buồn một sự man rợ nào đó vẫn chưa kết thúc.

   Tôi biết, với tính cách của cậu, nỗi buồn này sẽ khiến cậu buồn mãi, sẽ thường xuyên đến, nắm giữ lấy cậu, cậu cho phép điều đó, cậu muốntrong đấy, để xem cái nỗi buồn đó thực sự đến từ đâu, tại sao không phải ai cũng dành tình yêu cho chúng tôi như cậu, những lúc ấy, ánh mắt cậu thường vương thêm nỗi thất vọng, sự thất vọng về những người khác về chính cậu, một con người nhỏ không thể tìm ra thứ mình muốn, một thứ như hồ lại mãnh mẽ.
    Ai cũng thể tìm ra muôn vàn do để ghét bỏ chúng tôi, những do nghe thật hợp biết chừng nào, nhưng lại chỉ ra cái nông cạn của chính họ sự thiếu hụt chất người trong con người to lớn của họ.

   Với chúng tôi, những sinh vật nhỏ bé sống theo bản năng, chúng tôi chỉ có thể làm những điều mà bản năng qui định, dần tiếp nhận thêm những thói quen mới mang tính cá thể, rồi qua nhiều đời đời mèo mới trở thành những bản năng, cũng như con người, chúng tôi sẽ ngoan ngoan hơn khi được đối đãi bằng một sự quan tâm chân thành, tôi biết có nhiều con người sống với nhau như thế nhưng họ lại không làm như thế với chúng tôi, vì sao vậy, vì chúng tôi không xứng đáng ư, hay vì con người sống quá ích kỷ và nông cạn, nếu các bạn hiểu rằng sự phiền nhiễu ấy là bản năng của chúng tôi, và các bạn có thể cảm hóa chúng tối bằng tình thương của các bạn, thật đấy, chúng tôi cũng như các bạn, bản chất là ngoan ngoãn và chân thiện mà, có bao nhiêu câu chuyện cảm động giữa con người với chúng tôi, tình bạn giữa con người và động vật là có thật đó chứ. Tôi cũng rất yêu quý các bạn, nhưng chúng tôi lại không thể là người bắt đầu.

     chúng tôi những sinh vật thấp kém hơn , như cách nói các bạn vẫn hay dùng, Thượng đế tạo ra chúng tôi như thế, tạo ra các bạn cao hơn thế, khi các bạnvị thế cao hơn, biết yêu thương sống hiểu biết hơn, sứ mệnh của con người phải chăng trông coi thế giới này bằng tình yêu, luôn giữ tốt đẹp ai ai cũng hạnh phúc, Thượng đễ phải chăng đã ý như thế khi trao cho các bạn nhiều thứ đại hơn chúng tôi.
  Các bạn thấy sao, các bạn đã sống theo sứ mệnh như thế chưa, chưa đúng không, ngay cả giữa con người với nhau, điều đó cũng thể giải tại sao chúng tôi vẫn bị đối xử tàn bạo như thế.

   

Vòng đời của một chú mèo thực sự ngắn ngủi, nhận cho đi yêu thương không được nhiều, các bạn trong cuộc đời thể trao tình thương cho biết bao thế hệ mèo, với chúng tôi, các bạn đại lắm, nếu như các bạn làm được điều đó, nếu Thượng đế người tạo ra tất cả thì con người chính những vị thánh được Thượng đế trao sứ mệnh chăm coi tất cả chúng tôi.

   Các bạn luôn được học hãy biết cho đi , bài học ấy không chỉ dừng lạigiới hạn giữa con người với con người đúng không.

   Trái tim các bạn bao la như vậy, thể dành một chút cho chúng tôi không, hỡi con người ?

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư