Gửi thu những hanh hao chưa vàng !

  • 4675
  • 5
  • 9

       Ngày thu, gió heo may còn chưa đủ se sắt cõi lòng, những hanh hao chưa kịp ủ men lên màu trên phố thấy lòng nhàn nhạt, không rõ rệt thứ cảm xúc lang thang. Vừa muốn cơn mưa đổ ào ạt trên phố rửa trôi những nét mi cong vênh, mửa nuốn màu vàng rực của thu buông thả. Có lẽ bởi thu vẫn chưa đủ vàng làm xao động bước chân trở lại khiến mọi vật như chìm vào sắc không thu.

 

        Ta có thể ngồi yên nơi phố vắng đợi thu vàng lá mà lòng không chơi vơi, cứ thả muôn nghìn vụn vỡ lên bờ của mong manh. Ta có thể giấu run rẩy vào thu và mang hết nỗi niềm gói nhẹm vào gió thả trôi về vạn trùng khơi. Có những lúc ta muốn bỏ mặc tất cả. Mặc cho mùa thu úa tàn, mặc cho hơi may se sắt cả cõi lòng, mặc đôi vai gầy hứng trọn những bộn bề, lo toan mà an nhiên đi cùng thu đón hương thơm nồng bay theo gió.

      Có bao nhiêu sắc màu của thu lướt qua nhung nhớ khi những ẩm mốc đang dần loang lổ. Ta chạnh lòng để làm gì khi thu còn hanh hao chưa vàng, nỗi buồn cũng chẳng gọi thành tên. Mà thu thì vẫn thế, vẫn mải miết, lâng lâng mà say tỉnh. Đã lâu lắm ta quên mất hoa cúc vàng của thu hay chiếc lá phong đã từng rơi nghiêng trên phố. Bởi ta chưa đếm được từng dịu dàng trong khoảnh khắc thu rơi hay thu còn dài dặc trong xa vắng, chờ mong nên ta còn đợi ngày tắt nắng.

 

 

 

     Nếm chút vị mặn ngọt xen lẫn vị cay nồng của thu mà cứ trăn trở gió, để rồi thầm trách vị cay đắng nhiều hơn vị mặn ngọt mà thấm ướt khiến tâm hồn rụng rơi. Vậy mà cứ mỗi lần thu gõ cửa, những hanh hao chưa kịp vàng cho tiềm thức thôi xoa như một điều gì cứ cám dỗ ta lạc vào thu như si mê, thả rơi mình trong ảo giác mà xoay từng vòng tơ rối khiến ta muốn vo nát những trăn trở. Ta muốn tìm về bến bình yên, đậu trong lòng thu, nghe bình yên về cùng gió.

    Dù lá vẫn chưa rụng, mùa vẫn chưa vàng mà nỗi buồn ấy cứ vương trong đôi mắt, thì ta vẫn muốn giữ sự điềm nhiên như sắc thu đang bão hòa nỗi buồn trong lòng để đùa dại với hương cúc bay đi khắp chốn. Nơi cơn gió của mùa thu sẽ cuốn đi, vụt khỏi giới hạn rồi đáp xuống một nơi vô hạn định chẳng có thứ tàn úa nào xác định được.

 






 

     Như một giọt lặng còn sót lại nơi đáy tâm hồn để băng qua lối, thu xoa dịu đi chút ảm đạm của mùa. Trong chiếc nôi của cảm xúc ta ru lại nhịp điệu tâm hồn, tìm thêm mùi thơm hương hoa trong ngày thu rộng dài. Hương ấy ngọt nồng như hơi thở có trong chút sương mai, dù ta đã lỡ quên đi một hẹn ước cho mùa sau ai về, đã lãng quên trong miền sâu thẳm. Dù hanh hao cũng đã theo men lối tìm lại, cội rễ cũng nhuộm vàng như màu lá.

    Thì thôi... ta sẽ lặng im để thời gian trôi trong khoảng cách không đo bằng thương nhớ. Sẽ gửi lại thu những hanh hao chưa vàng !

 

    Blog: Linh

 

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Futari-No-Kimochi-Nhac-Khong-Loi/ZWZDZ0U7.html

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư