Chào một tháng mới tinh!

  • 5093
  • 5
  • 0

Tôi không thể chạy trốn khỏi lãnh địa của loài người.

Cơn gió lành lạnh dễ chịu thả xuống khoảng sân nhỏ lát gạch lá nem đỏ cam đã cũ lỳ đi, và đôi chỗ rêu mốc ở sát chân tường, nơi có con mèo mũm mĩm màu xám tro đang nhẹ nhàng đi lại. Tôi ngồi sát mái hiên, để những hạt mưa buổi tối thưa thớt thấm trên cánh tay và loang ra như những hạt vừa đáp xuống nền gạch. Những ngôi nhà và khoảnh sân cũ luôn đẹp, nhất là khi nó có hoa, và lại là hoa giấy – thứ hoa giống như một kỷ niệm, cũ kỹ và phong sương. Tôi nhớ như in những ban công tĩnh lặng và đầy hoài niệm ấy, của hoa giấy nhỏ xíu trên phố Khâm Thiên, hay nhạt sắc cam phôi pha trên cổng sắt ngôi nhà ở phố Nguyễn Gia Thiều như một bài thơ khác, rồi hoa giấy đỏ sắt lại trên phố Gia Ngư, hồng rực thân quen tràn ra khuôn cửa phố Phan Huy Ích.




Một buổi chiều tối, cái thời gian quạnh quẽ nhất trong ngày, khi ngồi ở góc quán quen thuộc vẫn mòn mỏi đến và đi bấy lâu, tôi nhìn thấy một nhánh cây vươn lên cạnh khung cửa sổ. Nó vẫn ở đó lặng im từ lần đầu tiên tôi tới, và tôi đã quên mất rằng, tôi yêu mến nơi này cũng vì những điều nhỏ nhoi như thế. Chúng ta đều lãng quên. Mọi thứ vốn chẳng hề thay đổi, chỉ có bản thân mình đã quá vội vàng đi mà không còn để ý đến chúng nữa. Thôi hãy dừng mơ về những điều đã qua hay những điều chưa tới, bởi hiện tại, bản thân nó đã là một thứ rất khó đoán định rồi.

Tôi lại thấy mình chông chênh đâu đó trên những đám mây, với những suy tư nhỏ bé nhưng tròn trịa như hòn bi ve. Đôi khi cảm giác buồn tênh còn dễ chịu hơn những niềm vui ào ạt. Người ta không cần đến những điều quá to tát để thấy yêu nhau đâu, chỉ cần vẫn hồn nhiên như những ngày đầu, vẫn giữ được sự chín chắn của cảm giác cô đơn, sự tươi vui của bình yên, đừng ồn ào quá, nói ít đi và nghĩ nhiều hơn.




Mỗi ngày trôi qua, với tôi là một bài học khác, mới mẻ và đầy thử thách. Có những lúc chỉ cần dừng lại một lát thôi, nghĩ về những gì mình đang làm, bỏ tạm cái tôi sang bên, thả mọi suy nghĩ vẫn bám sâu vào đầu óc cho trôi đi hết, như vậy câu chuyện đã khác đi nhiều lắm. Kết cục của mọi điều, suy cho cùng, để thay đổi cũng không quá khó khăn.




Lúc này ư? Tôi nhớ anh ấy. Một thứ cảm giác mơ hồ giữa hư và thực mà tôi không đoán định được. Nhưng tôi biết chắc là mình nhớ anh...

Chào tuần mới đang đến nhé, và một tháng cũng mới tinh!

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư