Một mình một Hà Nội!

  • 4747
  • 1
  • 7

Hà Nội trở lạnh khô, xào xạc, cây bàng dưới chân nhà thả lá già đỏ tím góc ngã tư đường nhựa, vẽ những vệt cành đen mốc thếch lên bầu trời mùa đông.

Chúng ta thường bị ám ảnh bởi những điều giống nhau. Cây bàng khô đen sần sùi in lá loang lổ đỏ vàng lên nền trời trắng đục, những ban công cũ nhỏ khuất cánh cửa chớp bạc màu xanh, lớp vôi vàng bong tróc bám rêu, những thanh sắt uốn cong đã rộp lên, những giàn dây leo tấm tấm hoa sâm sẫm. Thi thoảng, giống như lắc đầu giũ đi những hạt nước bám ướt đẫm trên tóc, tôi nhận ra mình đã đi qua một cơn bão dài, dài lắm. Đêm, bản thân nó cũng là một cơn bão rất dài.




Trong giấc mơ của tôi, bầy sẻ ngô không còn xao xác bay lên khỏi những cánh đồng hiu quạnh. Trong giấc mơ của tôi, những bông cúc gầy guộc không còn run run trên thửa ruộng cuối năm, phố phường không còn ồn ã âm thanh của cuộc sống. Trong giấc mơ không có những cây cỏ đuôi chồn trông như những cây dừa, không những bông hướng dương trên đồng cỏ ràn rạt gió dưới chân, không hồ nước xanh biếc, không những con vật kỳ lạ biết bay trắng muốt. Trong giấc mơ, tôi chết, tôi biết mình sẽ chết. Tôi đi trong sân chùa sẩm tối, những viên gạch bám rêu buồn bã. Tôi len lỏi giữa những căn nhà ghép bằng ván gỗ, tìm mãi những người quen không thấy. Tôi đi trên con đê tối tăm, những quán hàng nhập nhoạng, bóng người hồ hởi vụt qua. Trong giấc mơ, khu nhà hoang vắng sáng xanh nhàn nhạt lút giữa đám cỏ cao, triền dốc ven bờ biển mênh mông cát đá. Trong giấc mơ, tôi sống lại một lần nữa những tháng ngày mà tôi muốn quên nhất trong cuộc đời, nhưng tôi chỉ biết lặng ngắt thay vì làm mọi cách để thay đổi số phận. Tôi không thay đổi được, tôi biết mình không làm được.

Ký ức của tôi thường không lời. Yukie Nishimura không lời. Thời gian không lời.




Những giấc mơ của tôi viết mãi, viết mãi vào tâm hồn trở thành hồi tưởng. Con ngõ nhỏ quen thuộc, cây bằng lăng trơ trụi lá, thẫm đen lại những quả nở xoè như bàn tay, con ngõ nhiều cửa hàng khiêm tốn và xinh đẹp, đôi lúc vang lên tiếng chuông trầm vang của nhà thờ. Căn nhà và ban công cũ kỹ khuất sau tán cây, chậu hoa đá in hằn lên tường rêu như một hoá thạch nằm bất động, vài chiếc lồng chim nhỏ, vài đốm hoa rụng xuống như những đốm sao. Quá khứ như những trang sách ố vàng cũ mọt, có những lần dịch chuyển, những lần bỏ lại phía sau cả một biển ký ức, mà giờ có tìm lại thì mọi điều cũng đã đổi thay.





“Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ…
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về… 

Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô…

Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ…
Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ
cô gái mặc áo đỏ venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm – 

Em ơi! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá… 

Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua…
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu… 

Em ơi! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy…
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên… 

Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ…
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ… 

Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường. 

Ta còn em những giọt sương,
Nhoè nhoè bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…”

(Trích “Hà Nội-Phố” – Phan Vũ)

Đ.P

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư