Anh là ai trên con đường em đã chọn???

  • 2324
  • 2
  • 0

                                       “Anh là ai giữa bề bộn đời em?

                                       Là nỗi nhớ của miền sâu thăm thẳm?

                                       Là yêu thương của ngày sau gửi gắm?

                                       Hay chỉ là … một thoáng đến xôn xao?”

             Bề bộn ư ??? Phải rồi, “bề bộn” – đó chính xác là cái từ dùng để miêu tả cuộc sống cũng như tâm trạng của em lúc này đấy. Ai đó có thể viện cớ rằng công việc lu bù, bận rộn quá mức. Ai đó có thể đổ tại áp lực  khiến đầu óc quay cuồng và căng thẳng như một sợi dây đàn. Không, không phải đâu, đó không phải là lý do quan trọng nhất. Thực ra chỉ là … em cứ tự làm mọi thứ rối tung lên đấy thôi.

                                                                                   Ngổn ngang … và rời rạc …


             Cuộc đời này chắc phải gồm nhiều mảnh ghép lắm, phải không anh ???

             Sự yêu thương có lẽ cũng được tạo nên từ vô vàn rung động ???

                                                         Bởi thế … mọi thứ với em mới bộn bề thế này.

              Ngày xưa … trò chơi xếp hình chưa bao giờ làm khó em đến vậy. 500 mảnh, 1000 mảnh, 2000 mảnh… thậm chí là 5000 mảnh em cũng đã từng ghép qua rồi. Đôi khi mất nhiều thời gian thật đấy, nhưng cuối cùng em vẫn hoàn thành mà không cần ai giúp cơ mà. Vậy mà sao … những mảnh ghép cuộc đời lại làm khó em đến thế … ???

             Thế giới của em phức tạp quá ư ? Cảm xúc của em có lẽ nào … chính em lại không hiểu rõ ? Phải chăng sự kiên trì và … không bao giờ biết từ bỏ trong em ngày bé đã không còn nữa ? Hay là … khi con người ta lớn lên … một số khả năng bỗng nhiên … biến mất hoàn toàn? Người lớn cứ luôn tự cho mình là giỏi, cơ mà … đôi khi vẫn thất bại thảm hại trước 1 đứa trẻ đây thôi :) Không biết được và cũng chẳng có cách nào làm rõ …

                                                           Có lẽ bởi vì … cuộc sống đâu phải một trò chơi 

 

             Khi yêu con người ta vẫn cứ hay than phiền, vẫn cứ hay giận dỗi, thậm chí là … đi đến kết thúc chỉ bởi vì sự quan tâm chẳng bao giờ là đủ với ai kia. Một đứa con gái làm sao có thể chấp nhận được nếu phải xếp sau … bóng đá và game, làm sao có thể vẫn tươi cười khi phải bạn dành quá nhiều thời gian vào những cuộc nhậu nhẹt triền miên, với những thằng bạn thân giời ơi đất hỡi. Một đứa con trai liệu có khi nào không phát điên nếu đôi khi thấy mình còn chẳng được nâng niu bằng một con mèo con, hay chẳng thu hút bằng một đôi giầy búp bê lung linh trong shop. Vì thế nên … với sự kiêu hãnh và một chút ích kỉ của bản thân, không có gì lạ khi con người ta lúc nào cũng muốn mình là số 1, cộng thêm sự khó chịu và ghen ghét với số 2, 3, 4, 5 …n … cùng tồn tại song song.

     Và hình như giữa cuộc đời nhiều quá đỗi mối bận tâm, có đôi khi bạn lại tự hỏi rằng … với ai kia, liệu có phải mình luôn là người quan trọng nhất ???

             Thế đấy … chỉ vì con người ta dành quá nhiều thời gian cho việc gì đó “không tên”, chỉ vì cuộc sống mỗi người có nhiều hơn một mối bận tâm thường trực … chỉ thế thôi mà nhiều khi 1 người đã bị kết tội “vô tâm” và “ích kỉ”. Vậy thì em quá ư là đáng trách… và hình như em thật sự quá lạnh lùng và vô cảm mất rồi. Trong khi ở ngoài kia, con người ta … cứ vội vã yêu, còn em … thì lại cứ đủng đỉnh, cứ thờ ơ, cứ chậm chạp từng bước, từng bước một … như sợ mình vấp té

 

             Em ngang bướng nên cứ chần chừ không chịu bước, đừng vì thế mà dừng lại chờ em. Không nên đâu, sẽ muộn đấy, anh ạ. Có ai đó đã nói : “Cuộc đời thì dài … nhưng yêu thương nếu không biết níu giữ thì sẽ chẳng nán lại bên ta mãi. Và 1 con người liệu có bao nhiêu cơ hội để đón nhận yêu thương ?”. Thế nên … đừng bỏ lỡ cơ hội của mình vì một cái gì đấy quá chông chênh, quá mơ hồ … như tình yêu của em, anh nhé.

 

                                            “Anh là ai trên con đường em đã chọn ?”

                 Biết nói thế nào đây … khi mà thực sự chính bản thân em cũng chưa bao giờ hiểu rõ?  Giá như em có thể tìm ra câu trả lời cho anh và cũng là … câu trả lời cho chính anh nữa. Là nỗi nhớ ? Là yêu thương ? Hay đơn giản chỉ còn là … một thoáng xôn xao, vô tình lướt qua, chạm khẽ cho tâm hồn em rung động. Chỉ là gió thôi … thoáng qua rồi … bỏ lại em chông chênh giữa 2 đầu quên - nhớ. Em thấy mình cứ chơi vơi mà chẳng thể nào tìm ra cho mình một là điểm tựa. Trước mắt em là cả một khoảng trống rỗng vô hình … Những lúc như thế … dường như em đã quên mất anh… và quên mất rằng … mình vẫn có một ai đó để yêu thương.

              Nếu thời gian có dài rộng lên đến gấp đôi, nếu 1 ngày có nhiều thêm 24 giờ để yêu thương và mong nhớ… thì em cũng không bao giờ dám hứa … rằng mình sẽ giành nhiều hơn 1 phút để … nhớ anh.

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư