Tình đầu mong manh

  • 4708
  • 4
  • 2

                 Tháng 8…  bước vào thu ...

                                             còn em bước vào nỗi nhớ

                           "Ai giữ nắng cho mùa thu chợt đến

                                           Để em đi xao xác gió sang mùa ..."

              Ngày chớm thu chẳng bao giờ thiếu nắng. Màu nắng cứ trải dài khắp con đường em đi, con đường ấy bây giờ đã trở nên quen thuộc và gần gũi với em lắm rồi. Cũng phải thôi… khi cuộc đời đã cố ý sắp đặt cho hai thứ vốn dĩ là xa lạ xích lại gần nhau thì có thể… đó là dụng ý của cuộc sống… Thế rồi, nếu một ngày nào đấy ta phải chia xa nhau thì cũng có thể... định mệnh đã chọn cho ta 2 ngã rẽ khác nhau ...

               Mấy ngày nay tâm trạng thật sự rất bất ổn, mọi thứ cảm xúc cứ đan xen, hỗn độn trong đầu ... thế nhưng không hiểu sao vẫn cứ giữ cái vẻ ngoài bình lặng đến ... vô cảm. Không muốn nói gì, cũng không muốn viết ra những cảm xúc trong lòng nữa ... Nói đúng hơn thì là ... sợ, sợ viết ra rồi lại khiến ai kia tổn thương, sợ ai đó đọc được lại tiếp tục nuôi hi vọng, sợ vì những dòng vu vơ ấy mà nhiều người lại lo nghĩ, lại bận tâm cho mình ... Vì thế ... thôi, không viết nữa. Giữ lại trong lòng chút yêu thương còn vương vấn, khép lại trong tim chút yếu đuối chưa kịp ngủ say và nuôi dưỡng cho mình chút bình yên còn sót lại... Có lẽ ... từ bây giờ em nên học cách "bỏ qua" những cảm xúc của mình, cứ để nó trôi đi... trôi đi... rồi biến mất.

              Từ bỏ một thói quen với một người có lẽ là rất khó, nhưng dẫu khó đến mấy thì thời gian và những áp lực công việc cũng có thể giúp bạn, không phải là quên … mà là tạm gác những thói quen của mình lại… vô thời hạn … Gần đây phần vì mệt mỏi, phần vì lười biếng nên em bắt đầu học cách buông trôi và thờ ơ với nhiều việc xung quanh mình. Ngại đủ thứ. Ngại làm quen với bạn mới, ngại tụ tập với bạn cũ, ngại cả những cuộc vui chơi. Và tất nhiên ... cũng ngại cả viết blog nữa. Nhưng hôm nay em muốn viết, viết một cái gì đó cho riêng anh, bạn của em ạ…. Dạo này em lại bắt đầu hình thành một thói quen mới, thói quen … “co cụm yêu thương”. Một thói quen … có lẽ là không tốt một chút nào, nhưng đôi khi … tất yếu phải thế. Đừng có lo lắng gì cả, chỉ là … mệt mỏi rồi, muốn nghỉ chút thôi …

               Mà anh phải vui mới phải chứ, bởi vì anh biết anh quan trọng với em thế nào mà. Dẫu trong em yêu thương chỉ còn là cái gì đó mong manh và dễ vỡ nhất … thì anh vẫn sẽ ở đấy, phải không?

 

          Tháng 8 ...

                          tình yêu bắt đầu vào một ngày nắng ấm…

                Và rồi cũng là một ngày tháng 8 … mọi thứ đã rời xa, đã khép lại trong một chiều đầy gió.

                Vì lẽ gì mà nó bắt đầu và rồi kết thúc ...chính em cũng không biết nữa ... Có thể ngay từ ban đầu em đã nhầm tưởng về tình cảm của chính mình. Có lẽ nó chưa phải là tình yêu … Nếu có thể quay lại, em sẽ không bao giờ để nó bắt đầu, và … sẽ không bao giờ làm anh tổn thương đến vậy. Dường như anh… giống hệt như một tia nắng mặt trời chói chang và rực rỡ. Còn em ại vốn không thích nắng và cũng không đủ sức đuổi theo cái gì đó quá ồn ào…

          Có lẽ chỉ là ... trong một giây phút nào đó ... ta cần có nhau.

                Nắng cần mưa để xua tan cái không khí oi ả, chói chang... Nắng cần mưa để làm dịu đi cái rực lửa của mặt trời. Và ngược lại, mưa cần có nắng để đổi màu sắc mây u ám, xám xịt. Mưa cần có nắng bởi ... chẳng có phép mầu nào có thể tạo nên cầu vồng ngoài ánh nắng sau cơn mưa. Thế đấy, sự gặp gỡ tình cờ bao giờ cũng tạo nên những điều kì diệu :) Vậy nhưng ... nắng và mưa chẳng thể nào tồn tại đồng thời được, dẫu có chăng ... chỉ là trong một khoảnh khắc thoáng qua của một cơn mưa bóng mây mà thôi. Khi tất cả trôi qua ... mọi thứ sẽ quay trở về đúng chỗ của nó, cả tình yêu cũng vậy. Để rồi ... nắng vẫn cứ là nắng, mưa vẫn cứ là mưa, và ... chúng ta chẳng thể bước cùng nhau mãi...

           Nhưng dẫu có thế nào thì em vẫn muốn anh biết rằng em thực sự cảm thấy may mắn vì có tình yêu của anh,

                   Nhờ có tình yêu ấy mà mọi thứ xung quanh em không còn buồn tẻ và nhàn nhạt một màu nữa …Nhờ có anh mà thế giới của em đã trở nên ấm áp hơn, nhiều tiếng cười hơn. Chính anh đã giúp em có cái nhìn rộng mở hơn với cuộc sống, chính anh đã dạy em cái cách tạo ra những điều đặc biệt cho riêng mình và cho những người xung quanh, chính anh đã dạy em biết từ bỏ những suy nghĩ gò bó trong khuôn khổ cứng nhắc … biết sống đúng với cảm xúc của mình. Chính anh… đã thay đổi một phần con người em. Và … em cũng muốn anh biết rằng … anh là người bạn đầu tiên mà em thực sự cảm thấy tin tưởng, thực sự cảm thấy yêu quí, mà cho đến tận bây giờ số người như thế với em vẫn là rất ít :)

    Cám ơn anh vì đã luôn ở bên cạnh em như một người bạn thân và … hơn thế

 

  Tháng 8… rộn rạo những gió và nắng

                                                  Thênh thang con đường ...

                                                                       thênh thang nỗi nhớ …

              Thu về rồi, gió sẽ mạnh hơn, có thể sẽ lạnh đấy anh ạ. Gom những tia nắng hạ cuối cùng ủ vào trong áo để giữ cho tim ấm, giống như anh đã làm trong biết bao nhiêu ngày gió lạnh đã qua.

              Xin lỗi vì em đã không thể ở bên cạnh anh, không thể sưởi ấm tâm hồn anh, không thể ủ ấm trái tim anh… mà ngược lại, chỉ làm cho nó giá lạnh thêm. Vậy mà sao anh vẫn cứ ở bên cạnh em, vẫn cứ quan tâm đến em nhiều như thế, vẫn cứ lo lắng cho em mãi thế… Đã bao lâu rồi…  mà anh vẫn cứ dõi theo em, vẫn cảm thấy đau mỗi lần em vấp ngã, vẫn cảm thấy buồn mỗi khi em chơi vơi trong cuộc sống mới của mình. Không đáng đâu ...

                                    Anh dừng lại quá lâu rồi , anh của em ạ ...

                                                                       đến lúc anh phải bước đi thôi


Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư