Cái kén bướm!!!

  • 2605
  • 1
  • 0



            “Chúng ta sẽ ổn thôi mà !!!”

            Đây là tựa đề của một quyển sách self-development từ xửa từ xưa. Đó cũng là một câu dạo gần đây tôi hay nói với một vài người bạn của mình. Như một thói quen… Như một câu nói cửa miệng… Nhưng liệu mọi thứ rồi có thể ổn được không, tôi cũng không biết nữa…

            Hôm nay, một lần nữa tôi lại nói câu nói đó với bạn, bạn của tôi ạ. Nói như vậy vì… thực ra, tôi cũng chẳng có lời khuyên nào dành cho bạn cả. Bạn biết đấy, tôi chưa bao giờ là người giỏi đưa ra những lời khuyên, tôi cũng không phải là người có khả năng phân tích hay giảng giải 1 vấn đề nào đó cho người khác mà. Tôi lại càng không phải là người khéo léo trong việc dỗ dành, an ủi hay động viên người khác. Thường thì tôi chỉ có thể nghe, nhiều hơn chút nữa là xiết tay hoặc ôm lấy bạn mà thôi. Có thể tôi lạnh lùng và vô tâm… Nhưng thế giới cô độc từ bé đã dạy cho tôi biết sự thiêng liêng của im lặng, của những cái chạm tay và thở dài... Gần đây thì có thêm câu nói ấy nữa. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho bạn lúc này. Chỉ vậy thôi :)

            Bạn của tớ, bạn không cần xin lỗi vì hôm qua bạn không nhận ra là tớ đang có chuyện không vui đâu. Bởi vì … nhiều khi chính bản thân tớ còn không cảm nhận được nỗi buồn của mình, thế thì… làm sao mà bạn có thể nhận ra điều đó được. Đừng có tự trách mình vì những chuyện vu vơ như thế. Càng không nên buồn thay tớ hay bất kỳ ai khác, bạn của tớ ạ. Cuộc đời này nỗi buồn thì rất dài và nhiều vô kể, khả năng lan rộng và lây nhiễm từ người này sang người khác thì gia tăng với tốc độ chóng mặt. Thế nên … bạn với nỗi buồn của riêng bạn thôi đã là rất nhiều rồi, không cần phải buồn thêm cả phân tớ nữa đâu. Rồi tớ sẽ ổn thôi mà :)

            Bạn yêu, chúng ta chẳng bao giờ ngừng lớn lên. Từng giây, từng phút, từng khoảnh khắc và từng nhịp đập của tâm hồn… Chúng ta đang lớn lên từ những va vấp và rạn nứt trong chính con người ta hay từ những sóng gió và thách thức của cuộc sống bên ngoài. Mỗi người đều có những va vấp riêng, vì thế … chẳng ai lớn lên giống nhau cả. Khái niệm "hiểu nhau" vì thế cũng chỉ là tương đối, vì có ai thực sự "hiểu" người khác lớn lên thế nào? Để hiểu một người nào đó cần gì và thế nào mới là tốt nhất cho người đó thật sự là một điều khó khăn, dù đôi khi ta đã cố gắng và thực sự yêu thương người ấy hơn cả bản thân mình. 

            Cũng giống như ... câu chuyện con nhộng cố sức vươn mình ra khói kén để trở thành bướm. Nếu chính lúc đó chúng ta xé bỏ cái kén giúp nhộng thì cả đời nó sẽ chỉ là một con nhộng tàn tật, không bao giờ bay lên được. Thế nên… hãy cứ để tớ một mình với cái kén của riêng tớ đi. Vì dù có thế nào, cuối cùng … chính tớ vẫn phải tự mình vượt qua những vấn đề của tớ, từng chút, từng chút một, không ai thay thế và không cách nào thay đổi được, đúng không ?

            Đừng có hiểu lầm rằng … tớ không cần bạn nữa nhé. Đừng có … xé cái kén hộ tớ (nên nhớ: tò mò là 1 tính xấu và nghịch dại thì chẳng bao giờ là tốt cả), mà bạn hãy sưởi ấm nó (vừa đủ thôi chứ đừng biến tớ thành món nướng @@) để tớ không chết cóng trước khi ngoi ngóp bò ra khỏi đấy, thế là tốt lắm rồi. Và hơn nữa … khi tớ chui ra khỏi cái kén tối om đó, tớ muốn nhìn thấy ánh mặt trời và … tớ muốn nhìn thấy bạn, để tớ biết rằng tớ không cô độc (xinh đẹp mà trong cô độc, chẳng có ai để khoe thì … cũng vô ích thôi =)) ). Thế nên ... hãy mau mau chui ra khỏi cái kén của mình đi nhé, tốt nhất là … sớm hơn tớ. Bởi vì … nếu tớ chui ra trước, thấy bạn loay hoay một cách ... ấu trĩ trong đó, tớ e là .. tớ sẽ xé cái kén của bạn mất >:) Hãy can đảm đối mặt với vấn đề của mình, và hãy tin rằng … không có vấn đề nào là không thể giải quyết cả, chỉ là … chính ta đã không tin vào bản thân mình và chưa từng nghĩ rằng ta có thể làm được mà thôi.

            "Không cần hiểu, chỉ cần cảm thông thôi". Nghe thật là khó, đúng không ??? Nhưng đúng là nhiều lúc tôi không mong chờ những lời khuyên hay đạo lý cao xa gì hết, chỉ cần bạn xiết chặt tay tôi. Tôi sẽ nghe được sự cảm thông ấy trong sự im lặng và hơi ấm nơi bàn tay bạn. Và hãy mỉm cười với tôi, tôi sẽ thấy cuộc sống này vẫn thật là ấm áp. Và để tôi biết rằng mình đang lớn lên … như thế ...

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư