Cuối năm nghe lòng đìu hiu

  • 914
  • 1
  • 0

Trời lạnh nhưng bật sưởi thì khó thở, tôi đốt nến để bên bậu cửa sổ. Nến thơm mùi quế và táo, một chút nhiệt nho nhỏ của nó có thể làm ấm hơn luồng khí len vào qua đường cửa sổ.

Trời đã khuya lắm rồi, trong cái tĩnh mịch của đêm đen, ngoài kia có vài vì sao le lói sang. Ánh đèn cao áp ru con đường vàng yên giấc. Chẳng có chiếc xe nào vụt qua đêm nay, chắc vì trời khuya lắm rồi…

Đã đến cuối năm, một năm tưởng dài mà ngắn, tưởng ngắn mà dài, trôi qua trong vô thức. Hồi tết Âm, chúng tôi chẳng nhớ ra năm nay là năm con gì. Đến giờ, sau Noel, tôi để đầu óc lãng đãng trong những điều mơ hồ. Chẳng biết rồi năm mới sẽ thế nào, một năm nữa đến sẽ thế nào. Năm 2015 là một ngọn nến âm ỉ cháy đang hồi sắp tàn. Một ngọn nến, không đủ làm hại ai, không đủ làm căn phòng vốn lạnh lại trở nên ngột ngạt, mà cũng không đủ làm ấm khoảng không trống vắng này.




Tôi viết trong vô thức, lâu lắm rồi tôi không muốn viết, cũng chẳng buồn suy nghĩ điều gì quá lâu. Nhiều đêm qua, tôi ngủ chẳng yên, vì có nhiều giấc mơ đẹp. Tôi sợ những giấc mơ đẹp rực rỡ đó, vì chúng không thật, không chắc chắn. Trong những điều tưởng tượng mơ hồ ấy, tôi thà để mình không hi vọng còn hơn là dựng xây thêm ảo vọng. Những bản nhạc phim hoạt hình Ghibli do Cello độc tấu buồn thê lương. Giữa đêm thế này, giữa cái tiết chuyển giao năm cũ năm mới này, tiếng nhạc dễ khiến long người bải hoải. Há đâu có những lúc đời ta đen hơn cả đêm đen, buồn hơn cả người buồn. Nước mắt hòa theo làn khói nhỏ của những ngọn nến, tan vào trong âm điệu vang lên từ đàn Cello kia.

Cuối năm, cũng rốn rang tổng kết vài điều vui, cũng cố gắng đánh dấu vài cột mốc. Cũng cố gắng tấp nập như ai, đon đả như ai. Cũng ráng nhớ về gia đình, ráng thăm hỏi lẫn nhau, ráng chúc mừng và chia nhỏ câu hờn dỗi. Cuối năm ấn cho người ta những cái danh sách dài những điều phải làm, những điều phải trút bỏ và những điều phải chuẩn bị cho thời khắc cái mới đến. Nhớ lại, giờ này năm ngoái, ta cũng đang băn khoăn những điều tương tự, không biết là trong cùng một tâm trạng hay có gì háo hức hơn?




Cuối năm rồi, còn nói được lời nào lành lặn thì ráng nói, còn ráng kiếm được chút yên an nào thì ráng kiếm, còn nhớ được ai thì ráng nhớ, còn cố gắng được điều chi thì cố gắng cho khỏi nuối tiếc. Cuối năm rồi, mọi điều cần được hàn gắn, sửa chữa trước khi tân niên về. Bởi mùa xuân khiến vạn vật sinh sôi, nảy mầm. Không diệt được cái ác, cái bản ngã thù hận thì vì đến trong vô thức, mùa xuân sẽ làm thù hận tiếp tục sinh sôi. Thế nên, dẫu còn nhiều nỗi buồn, dẫu còn nhiều sự thất vọng, dẫu còn dai dẳng những câu hỏi không có lời giải đáp thì cũng phải ngưng thôi. Ngưng để cho niềm vui, cho hi vọng, cho sự minh triết còn có đất nảy mầm.

Ước gì những điều trông mong tự nó muốn đến trong cuộc đời này. Chứ không phải là một khát vọng chẳng dám nắm, chẳng dám giữ từ tâm con người. Ảo tưởng cho những điều chẳng rõ là ảo tưởng hay là viễn cảnh của tương lai. Bao sự cố gắng để rồi chẳng dám nhận đến cả sự tự thưởng chứ nói gì tán thưởng.

Cuối năm, cũng muốn viết cho ai đó, cũng muốn gửi lời thăm hỏi ai đó. Mà nghĩ lại, dòng đời tấp nập, bạn còn đang bận tổng kết năm của bạn, bận chuẩn bị sắm nắm đón Tân niên, nên tôi cũng sợ bạn phiền. Rồi thì, cũng chẳng biết lời tôi có đến tai, hay lại là một cơn gió nào đó chẳng thổi về nguồn, chẳng xuôi đến ngọn. Chúng ta ở xa quá rồi, chúng ta đều lạc lõng và rệu rã cả rồi. Hay ngược lại, là đã vui trong những khoảng trời mới, riêng của mình. Âu đành đợi trời trả lại những cái duyên cũ, thì may ra ta mới được ngồi lại để nói đôi điều. Cái viễn cảnh ngồi lại với nhau nhưng cũng chẳng có điều gì đáng để mà nói nó cũng thật đáng sợ. Hay những mường tượng của ta hóa ra chẳng là gì cả. Thật ê chề!




Thời gian nửa hư nửa thực, trong những năm dài ta từng sống, trôi đi trong cái nhớ nhung hạn hẹp của con người, rồi bỗng chốc ta quên, bỗng chốc ta mường tượng lại. Thời gian sâu thăm thẳm như đáy vực, nhưng cũng chớp nhoáng, ngắn ngủi như đoạn đường giữa hai khe núi. Ta chẳng bay được từ bờ vực này sang bờ vực kia, quãng đường lặn lội của ta mệt nhoài. Thời gian vốn chẳng phải thuốc tiên thuốc thần gì, điều muốn nhớ thì vẫn nhớ, điều không muốn nhớ thì cũng dễ dàng quên nếu tìm được cách. Vốn là chẳng nên ám ảnh điều gì, vốn là chẳng cần bám víu vào mộng tưởng. Thời gian dạy tôi trưởng thành hay dạy tôi trở nên chai đá, tôi cũng chẳng hiểu?

Vốn dĩ chỉ cần nói được những điều thật lòng thì cuộc đời chúng ta đã đẹp hơn đến nhường nào. Tiếc rằng, chẳng phải bạn, mà là tôi quá ưa thích giữ những niềm riêng, để từng lời đâu trở nên nhạt thếch, bạc đắng. Nhưng có lẽ, tôi chưa bao giờ tiếc, vì sẽ còn tiếc hơn khi những lời thật lòng của tôi, nói ra rồi cũng trôi tuột như nước mưa từ trời… phải không?

Thực ra, chúng ta đâu có yêu quý ai, chúng ta chỉ thương mỗi bản thân mình thôi. Năm cũ đi, chẳng thương cho nó, chẳng tiếc cho người, chỉ là những buồn bã những vị kỉ trong tâm. Năm mới đến, đất trời vui mừng, há gì cứ ích kỉ, không chịu hòa trong niềm vui chung ấy?

Chúc lại một cái kết bình an cho năm 2015 này. Gửi bạn, gửi cả tôi.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư