Cho ngày không xa

  • 33138
  • 12
  • 20

Tháng 6 về, những bông bằng lăng tím mộng mơ nở và lại tàn nhanh. Nắng đổ xuống, gay gắt tưởng như thiêu đốt mọi thứ tồn tại trên thế gian này. Trời xanh không một gợn mây trắng. Mãi mới có một cơn gió nhẹ lùa vào cửa sổ, rung rinh chiếc chuông gió nhỏ trong phòng. Tôi ngồi cùng J, mở lời kể một câu chuyện cũ. Hôm nay lại là một ngày chán nản. Nghĩ về quá khứ sao thấy nôn nao trong lòng. Mỗi đêm nằm ngủ lại mơ thấy giọng nói của bạn nhưng tỉnh lại là quên mất âm thanh ấy. Nhưng tôi, cũng đủ biết có một cái gì đó thuộc về quá khứ đã bị bới móc lên.  Thật sự mình quên nhanh vậy sao ?

***

 

Mình vẫn nhớ rất rõ về Mèo con ,một cô nàng nhỏ nhắn nhưng luôn vui vẻ và hòa đồng. Mèo con bắt chuyện với mình rất thân thiện. Mèo học rất giỏi, đứng đầu lớp. Mình cứ nghĩ tình bạn này sẽ kéo dài suốt mùa hè năm cuối cấp, hẳn thế.

Cô nàng Mèo này rất tinh nghịch và không kém phần  ” ma ranh “. Có hôm, cậu ấy mua con chuột giả bỏ vào hộc bàn mình và thế là xyz, cậu từng thấy đấy. Mình đã hét toáng lên, đập bàn liên tục. Mèo chẳng những không xin lỗi mà còn cười lại trêu mình : ” Hihi, đồ chuột con nhút nhát. Đã sợ tớ chưa nào” Rồi cả bọn cùng cười khúc khích như chưa từng một có trò đùa vừa mới diễn ra ( ! ). Tuổi học trò hồn nhiên và vui tươi thật.

Mèo con thích mưa. Cậu ấy hay kể cho mình nghe những câu chuyện tự chế chưa có “giấy phép” lưu truyền trong lớp và thích đọc cho mình những bài thơ con cóc do cả hai tự sáng tác. Chí ít đó cũng không hẳn là một sở thích quái đản cho lắm trong những ngày mưa ẩm ướt như thế. Đó là mảng kí ức xám xịt của mình. 

Rồi chuỗi ngày đau khổ đã đến với mình, nhanh như một cái chớp mắt. Không bao trước, mẹ quyết định cho mình chuyển trường. Lí do là bọn mình nghỉ học ca chiều không xin phép để ra công viên tổ chức sinh nhật cho Hoài và bị kỉ luật. Mẹ biết, nên bà nói cho cô chủ nhiệm của bọn mình. Mẹ đã không hiểu. Rõ ràng bọn mình có viết đơn, còn nhờ Uyên đưa cho cô chủ nhiệm những cậu ta đã giấu chúng. Uyên ghét bọn mình, đó là chuyện ai cũng biết. Thế mà Hoài lại nhờ cậu ta. Hôm nghe tin ấy, mình đã gào lên. Ba mình không ngăn mẹ lại. Đến bây giờ nó vẫn còn là một vết nứt trong mối quan hệ lửng lơ giữa mình và mẹ.

Mình từng nghĩ c huyển trường tức là sẽ phải chia tay bạn bè, thầy cô và cả Mèo nữa. Mình thử lơ đi việc đó suốt cả tuần. Cố gắng tập trung học nhưng 2 chữ “ chuyển trường “ cứ lởn vởn trong đầu mình mãi. Mình không thể nào tống chúng ra khỏi đầu được. Cảm giác đó thật kinh khủng, nếu có lần nữa thì chắc mình sẽ không thể lành lặn về tinh thần đâu.

Mèo như đã biết được chuyện đó. Một chiều tháng Ba, cậu ấy hẹn mình ra bờ sông.

Mình đạp xe thong dong đến bờ sông. Gió lùa vào mái tóc, gió ru một khúc hát. Bầu trời xanh lồng lộng, ánh nắng chiếu xuyên qua những kẽ lá. Hàng cây ven đường rung động tạo ra một âm thanh xào xạc của lá. Mình đã không biết có chuyện gì xảy ra với Mèo và mọi người, nhưng cậu ấy nói chuyện này rất nghiêm trọng.

–   Cậu đừng bận tâm đến bọn tớ, hãy yên tâm chuyển trường đi  – Mèo nói một cách lạnh lùng vô tình với mình. Mình đã không thể làm gì được khi đứng trước mặt Mèo.

–    Tớ không thể, tớ vẫn muốn được ở cạnh các cậu cơ. Tớ sẽ cố thuyết phục mẹ thay đổi quyết định !

Mình như muốn khóc thét lên giữa nơi chốn vắng vẻ ấy. Đầu óc mình quay cuồng, cứ như là một con thú dữ vô lương tâm cậu à. Lúc đó mình đã khóc

–   Sao cậu cứng đầu thế ! Tớ nói thế này mà cậu vẫn không chịu hiểu ra sao ? Cậu thấy cái tình bạn này có mang lại lợi ích gì không? Cho cả cậu và tớ - Cậu ấy hét lên, chẳng vì cớ gì cả. Thật đau khổ

–       Tớ xin lỗi – Mình chỉ biết lí nhí đáp lại sự bực tức trong người cậu ấy. Lúc đó mình vẫn còn thút thít khóc 

–       Đừng xin lỗi tôi, cậu về đi. Ngày mai đi rồi thì đừng có mà gọi điện hay nhắn tin cho tôi nữa. Chẳng ai trông ngóng cậu đâu. Đồ phiền phức, cậu nhìn xem cậu đã ngay ra cho chúng tôi một đống rắc rối đây này. Nào là hạ bậc hạnh kiểm vì cúp học và nói dối, phạt những ai có liên quan,...Là do cậu, cậu đã nói cho mẹ cậu biết chuyện đó. Cậu đã không giữ đúng lời hứa – Mèo như là một con người khác, thật sự cậu ấy đã thay đổi rồi sao ? 

–        Tùy cậu, tớ thích thế – Mình đáp lại, cố tỏ ra bản thân vẫn không sao. Không hề bị tổn thương hay tiếc nuối một chút nào.

–         Chúc cậu quen được nhiều bạn mới. Hãy sống cho bản thân mình đi, đừng nhúng mũi vào chuyện của người khác. Và cuối cùng, đừng nghĩ về quá khứ nữa, nó đã qua rồi - Cậu ấy quay mặt bước đi. Để lại bao hồi ức đẹp đẽ.

Cơn mưa ấy vẫn mang bao hoài niệm một thời. Mặt nước mênh mông phẳng lặng bị phá vỡ bởi những giọt mưa tí tách rơi chầm chậm…nhẹ nhàng và sâu lắng.

 

Bước khỏi ngôi trường cũ vắng vẻ. Một chút lưu luyến cố níu giữ mình lại. Mèo con không có mặt, cậu ấy xin nghỉ học cả ngày. Trong mưa, Vân chạy theo nói với mình rằng đêm qua Mèo điện vừa nói vừa khóc trong nước mắt. Thật sự Mèo không muốn mình ra đi một chút nào. Cậu ấy đau khổ hơn mình gấp trăm lần…

Mèo đang khóc chăng ? Hay là mưa buồn thay cho cậu ấy ?

***

Tôi chỉ biết ngồi thẩn thờ như một con người chưa biết đau khổ là gì sau khi kể hết câu chuyện. Tôi lén nhìn J, và bị cậu phát hiện. J vỗ vai tôi. Cậu không nói gì, gương mặt vẫn vậy. Lạnh. Nhưng chính cái nắm tay ấm sực của cậu ấy đã giúp tôi vượt qua cơn mưa. 

Sau này, mỗi khi hỏi tôi về Mèo. Anh đều bảo : " Nếu như anh gặp em sớm hơn, thì có lẽ em sẽ không dễ từ bỏ như vậy đâu, nhỉ ? "

 

                         

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư