QUA RỒI MỘT THUỞ MƠ HOANG

  • 1823
  • 0
  • 0




Hắn bảo mình buông, buông nhiều thứ, những điều cần để cuộc sống thay đổi, thay đổi để tốt hơn, vì sự nắm níu chẳng đem lại được gì ngoài nhói đau, và hụt hẫng. 

Lần đầu tiên trong đời hắn chẳng còn lấy một người bạn bên cạnh, dù ở thì trước đó bạn bè là vô số kể, thân tình có, gắn bó có, hay xã giao thì đầy. Cô bạn thân nhất gần chục năm qua, người từng tuyên bố trước tất cả rằng dù thế nào cũng không bỏ hắn, dù mọi người có quay lưng, hay ghét bỏ, nhưng đó chỉ là tuyên ngôn lúc mối thân tình của cả hai vẫn còn đầy, còn bây giờ thì chấm hết, một cái chào âu cũng là điều khó khăn rất đổi rồi. Hắn lặng thinh không nói gì, chẳng giải thích, cũng không biện minh, bởi hắn dường như chai sạn và vô cảm với mọi thứ sau bao điều, thôi cứ thương thì thương, ghét thì ghét, vì hắn biết nêu thật sư hiểu và thật sự tin nhau thì lòng vị tha, thương yêu luôn đầy để sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm của nhau.

Lần đầu tiên trong đời hắn thấy e dè khi nói đến hai chữ "tình bạn", thứ tình cảm mà hắn luôn để ở vế thứ hai sau gia đình, nhưng cuối cùng chẳng một người bạn nào thật sự thương hắn như điều mà họ đã từng nói. Những điều hắn làm, là đẹp đẽ, là tuyệt vời đến thế nào đến hiện tại đã bị che phủ và vùi lắp tất cả bởi lỗi lầm hiện tại, dẫu cho đó là lỗi lầm gián tiếp. Cái tính nhiệt tình thừa, luôn sẵn sàng lao đi vì bạn bây giờ bỗng dưng làm hắn phải nhọc nhằn bao ý nghĩ. Người ta bảo làm gì đừng kể công, tính nghĩa, vì làm thế có khác nào mua rau, mua thịt ở hàng chợ, nên cứ lặng cười mà bảo mình chấp nhận. Hắn biết sẽ có người cười khi hắn trơ trọi, sẽ có người bảo rằng gieo gì gặt nấy khi hăn chấp nhận buông bỏ nhiều thứ để đổi lấy hạnh phúc ảo, phù phiếm.




Hắn bây giờ quanh quẩn ở nhà, như con ốc sên thu mình đúng nghĩa, hay nói đúng hơn bên ngoài chẳng còn ai đủ tin hắn nữa, bạn bè không ít người cười nhạu báng, thậm chí là mong mỏi ngày hắn gục ngã, khóc than để bảo rằng hắn đã sai. Mỗi người một lí lẽ, cũng như một cách sống, nên thôi đừng trách, đừng hờn, còn tin, còn quí thì bên cạnh nhau, hết tin, hết mến thì mỗi người một hướng đi, cứ suy nghĩ nhẹ nhàng để lòng không phải nhọc nhằn, và trĩu nặng đi vậy.

Cảm ơn tất cả, cảm ơn những gì đã qua để hắn nhận ra rằng hắn đang ở đâu trên cõi đời này sau bao tháng ngày sống, cho đi và nhận lại. Một thời mơ hoang, một thời ngộ nhận, một thời sống bằng lí tưởng ảo để biết rằng mình đã sai.

Ba mươi mới nhận ra thật nhiều điều, có lẽ là hơi muộn, nhưng nhận ra vẫn hơn, vẫn còn khả dĩ vô cùng thay vì một đời u mê.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư