Nghĩ về anh

  • 969
  • 0
  • 0

Em vẫn luôn mơ mộng về một nơi rất xa, nơi mà có một người đang ở đó nhưng người đó thật sự rất bận rộn phải không? Em biết anh tình cờ như cơn mưa ngang qua chiều nắng hạ, người qua đường chợt áo ướt vì mưa. Thật khó để diễn tả cảm xúc đó vì ngay cái nhìn đầu tiên em chả quan tâm gì đến anh. Cứ như vậy mãi đến một thời gian em mới bắt đầu nhận ra thật sự đã nghĩ về anh nhiều như thế sao?

Nhìn cách anh làm việc, dõi theo sự cố gắng của anh từng ngày em mới thấy anh đã vất vả đến như thế nào? Em cảm nhận được những gì anh đang trải qua, anh làm em thấy bản thân mình thật vô dụng đôi khi muốn chạy đến và nói với anh rằng đừng quá vất vả nữa anh nhé nhưng tất cả với em là không thể. 

Khoảng cách của chân trời và biển muôn thuở chẳng có điểm dừng đó là cảm giác của em khi này đó. Em cảm tưởng anh đang ở đây nhưng thực tại không phải thế anh vẫn đang bận rộn ở cái thành phố bên kia, cái thành phố mà nơi đó được tính bằng khoảng cách của đường chim bay, hay đại loại như kiểu phải đi máy bay thì mới tới vậy đó! Nghe nói nơi đó anh vẫn còn độc thân và em cũng thế nhưng em đang ở nơi này. Cái thành phố nơi em sống không rực rỡ như bên anh. Nhưng hàng ngày em vẫn có thể nhìn thấy ánh mặt trời vào buổi sáng và em biết rằng chúng mình vẫn đang sống chung dưới một vòm trời thế thôi. Nơi em sống có mùa hè rất nóng mùa thu hanh hao, mùa xuân rực rở và đông thì không quá lạnh như bên anh. 

Nhìn anh khoác chiếc áo ấm thật dày chắc là mùa đông bên đó lạnh lắm, lạnh như thể muốn xé nát đi làn da của mình. Những ngày đó chắc anh làm việc vất vả lắm, nhiều lúc em thấy thật thương anh thương vô cùng nhưng khoảng cách xa lắm làm sao em có thể chạy đến bên anh bây giờ? Em ngây ngô ước rằng mình được sống cùng một nơi với anh để em có thể cảm nhận được tất cả những gì anh đã trải qua dù có thể mãi mãi anh chẳng bao giờ biết đến em. Đơn phương là vậy cứ gói ghém hi vọng một mình, cứ tự tổn thương một mình. Thật không dễ dàng gì cả cho cái gọi là đơn phương anh nhỉ?

Sau này em sẽ gởi cho anh một lá thư, nó sẽ đi rất xa để đến được nơi anh đang làm việc, em không chắc là nó sẽ được gởi nhưng em sẽ cố gắng,vì vậy anh hãy chờ em nhé. Tương lai nào ai biết nó là một giớ hạn vô cùng mà con người ta chỉ biết mình cần phải đi qua từng ngày, từng ngày,... cho đến lúc nào đó thật sự không thể đi được nữa. Em chả biết tương lai của cả hai nhưng em mong tương lai anh sẽ hạnh phúc, thế nhé vì em cũng sẽ hạnh phúc nên anh cũng như thế đi.

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư