Lịch sử nghề mại dâm

  • 19705
  • 0
  • 11

   Thời Cổ đại
 

Mại dâm - đủ lứa tuổi

Có nghiên cứu nói rằng, mại dâm có từ loài khỉ, nghĩa là con khỉ đực muốn “ẤY” thì phải đưa cho khỉ cái quả chuối hoặc cái gì đó tương tự.

Có lẽ, không có ai là chưa nghe đến từ “mại dâm”. Tuy nhiên, không phải ai cũng có hiểu biết đầy đủ về nguồn gốc cũng như diễn tiến của hiện tượng này.

  hi vọng các blogger sẽ có thêm thông tin về hoạt động “vui chơi giải trí” này.

Lịch sử “Mại dâm”

Mại dâm, hay bán dâm, là hoạt động dùng dịch vụ tình dục ngoài hôn nhân để trao đổi với tiền bạc, vật chất hay quyền lợi. Đây là một hoạt động bất hợp pháp ở rất nhiều địa phận trên thế giới, kể cả Việt Nam.

Tại một số nước theo Hồi giáo, mại dâm có thể là tội tử hình, trong khi tại Hà Lan, Đức, New Zealand và hai tiểu bang tại Hoa Kỳ (NevadaRhode Island) nó hợp pháp (riêng tại Hà Lan các "lầu xanh" còn được phép quảng cáo và những người làm nghề mại dâm có quyền gia nhập công đoàn và trả thuế).

Dĩ nhiên, người theo nghề ở các nước đó phải thỏa mãn một số điều kiện kiểm soát nghiêm ngặt về sức khỏe và bệnh xã hội mà luật pháp quy định. Trong một thời gian dài, mại dâm là hợp pháp ở Thụy Sĩ, nhưng năm 1998 đã bị xét lại, xem là bất hợp pháp.

Image Hosted by ImageShack.us

Ngoan nào, tí nữa anh cho con cá!!!

Mãi dâm hay mại dâm

Rất nhiều người sử dụng lẫn lộn và không thể phân biệt mãi dâm với mại dâm. Trên thực tế, mại dâm là hành động bán dâm còn mãi dâm là hành động mua dâm. Do vậy đôi khi người ta thấy viết gái mãi dâm (một số từ điển chỉ thấy có cụm từ gái mãi dâm mà không thấy cụm từ gái mại dâm). Cụm từ như vậy có thể cho là vô nghĩa, do trên thực tế chỉ có gái mại dâm tức những người phụ nữ làm nghề bán dâm mà thôi, rất ít khi thấy những người phụ nữ làm việc ngược lại.

Thời cổ đại

Ngay từ thời thượng cổ trước đây hơn 3.000 năm, thí dụ như tại Babylon, đã tồn tại cái gọi là mại dâm tôn giáo. Đổi lại quà tặng những người phụ nữ ở đó thực hiện những hành động tình dục. Nhưng điều này có liên quan đến thờ cúng và có nghĩa như là để làm hài lòng các thần thánh. Trong thời Thượng cổ Hy Lạp người phụ nữ mại dâm (hetaera) dưới khái niệm ngày nay đã được chứng thật, tức là không có nguồn gốc tế lễ. Ngoài những người khác ra các cuộc hành quân của Alexander Đại Đế cũng đã được tháp tùng bởi nhiều người mại dâm. Trong Hy Lạp cổ đã được phân biệt rõ giữa những người phụ nữ mại dâm bình thường (porna) và người phụ nữ mại dâm hạng sang (hetaera):

  • Ngược với phụ nữ mại dâm thông thường, người phụ nữ mại dâm hạng sang có học thức, được đào tạo về âm nhạckhiêu vũ và được phép (ngược với người vợ) có mặt trong lúc đàn ông họp mặt và cùng nói chuyện về chính trị. Người phụ nữ này có địa vị rất cao trong xã hội, đến thăm viếng họ không có nghĩa là có tội ngoại tình (xem Geisha).
  • Những người phụ nữ mại dâm bình thường (porna) phần nhiều là nữ nô lệ được trả tự do phải kiếm sống trên đường phố.

Image Hosted by ImageShack.us

Một công đôi việc!

 

Trong Đế chế La Mã làm việc này phần lớn là những nô lệ nam và nữ. Mại dâm trong Roma thời Cổ đại là một ngành kinh doanh lớn. Thời đấy đã có những chuyên môn hóa không phải là không giống như ngày nay: có những người mại dâm thích sử dụng nghĩa địa như là nơi làm việc hay làm cho đau đớn. Tiền trả phụ thuộc nhiều vào vị trí và tầng lớp xã hội, các người mại dâm rẻ tiền nhất (phần lớn là người nô lệ được phóng thích và con của người nô lệ) chỉ có thể đòi hỏi giá trị tương đương không hơn một cái bánh mì là bao nhiêu. Ngoài ra nghề của những người mại dâm không phải là bao giờ cũng được phân biệt rõ ràng với những nghề khác. Thiếu nữ và nam thanh niên của quán nước, diễn viên, ca sĩ hay những người khác làm việc trong lãnh vực biểu diễn và tiêu khiển nói chung cũng là người mại dâm. Thế nhưng không chỉ có phụ nữ bình thường hoạt động như là người mại dâm, ngay cả từ giới hiệp sĩ và cả từ giới nghị sĩ cũng có người mại dâm. Việc này trong đầu Thời kỳ Hoàng đế Roma có quy mô đến mức hoàng đế Augustus đã ban hành luật lệ chống việc mại dâm của phụ nữ có địa vị cao. Luật lệ bất lợi cho người mại dâm ở chỗ là chỉ được phép kết hôn với những người có địa vị dưới họ. Thế nhưng kết hôn phần nhiều là con đường duy nhất thoát khỏi mại dâm và người mại dâm lại đứng phía dưới cùng của bậc thang xã hội nên sự lựa chọn rất là ít. Mặc dầu vậy sự hấp dẫn của mại dâm đối với một số phụ nữ của tầng lớp trên được cho là lớn và ngay cả vợ của hoàng đế La Mã ClaudiusMessalina cũng đã bị đồn đại là đã làm mại dâm.

Thời Trung cổ + Hiện đại

Trung cổ

Trong thế kỷ 12 các nhà chứa tại châu Âu thời Trung cổ được nhắc đến trong văn kiện. Một trong những nhà chứa lâu đời nhất của Đức (vẫn còn hoạt động) ở tại Minden. Một điều mỉa mai là dòng tu hay nhà thờ nhiều lúc lại là người điều hành các hoạt động giống nhà chứa này. Ngoài ra còn có người mại dâm đi khắp nước để kiếm tiền trong các chợ phiên và dịp lễ nhà thờ.

Nguyên nhân là do việc tìm đến tình yêu có thể mua bán này được coi như là một điều xấu miễn cưỡng nhưng cần thiết để bảo vệ người phụ nữ danh giá trước sự quấy rối tình dục và/hay cưỡng hiếp của người lạ. Trong thành phố thời Trung cổ các nhà chứa thường được đặt trước hay ngay sau thành lũy để người qua đường đi qua đó trước khi vào thành phố.

Thời Hiện đại/Bắt đầu công nghiệp hóa

Tại châu Âu con số người mại dâm tăng nhanh đặc biệt là trong thế kỷ 19. Việc di dân vào thành phố ngày càng tăng dẫn đến một phần ngày càng đông của dân cư thành phố không có khả năng có một thu nhập đủ cho cuộc sống, đặc biệt là phụ nữ, là những người mà thông thường chỉ có trình độ thấp và hay nhận được những nghề nghiệp mà họ chỉ nhận được tiền lương thấp.

Việc này dẫn đến ngày càng có nhiều quốc gia chuyển sang quy định pháp luật cho việc mại dâm. Một quy định như thế, được lý giải bằng kiểm soát về xã hội, chính sách sức khỏe hay đạo đức, làm cho người mại dâm thực tế là không thể thoát ra khỏi môi trường của họ. Quy định cũng "đổ bê tông" cho đạo đức đôi về tình dục, khinh rẻ người mại dâm nhưng đồng thời lại nhìn mại dâm như là một sự miễn cưỡng cần thiết cho phái nam hay là nơi để "thử thách".

 

Nhiều phụ nữ giới trung lưu chống lại đạo đức đôi này. Josephine Butler là một người phụ nữ đấu tranh kiên quyết từ Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, dẫn đầu cuộc đấu tranh của Ladies' National Organisation chống lại Contagious Diseases Acts (Luật về các bệnh lây). Cuộc vận động này nhìn người mại dâm không phải là "kẻ có tội" mà là nạn nhân của sự thèm muốn của đàn ông và "đã làm thay đổi [...] quang cảnh chính trị [của Anh Quốc cuối thời nữ hoàng Victoria]. Cùng với cuộc vận động, những tục lệ xã hội và tình dục chưa từng được thảo luận công khai cũng được đặt dấu hỏi. Cuộc vận động này đã cấp tiến hóa nhiều phụ nữ, làm cho họ trở nên cứng rắn hơn đối với những cuộc tấn công và lăng nhục từ công chúng và tạo nên một cơ sở cho việc chống đối về chính trị" (Philipps, trang 86). Cuối cùng cuộc vận động này đã đạt được đến việc hủy bỏ các quy định làm cho người mại dâm trở thành nạn nhân của sự độc đoán quốc gia.

 

Trong nghệ thuật của thế kỷ 19 sắp chấm dứt có thể quan sát thấy một biến đổi rõ rệt trong việc đánh giá người mại dâm: "Đại diện của trường phái tự nhiên như Richard Dehmel, Max Dauthendey, Otto Erich Hartleben, Otto Julius Bierbaum và Karl Bleibtreu đã cống hiến cho việc giải phóng phụ nữ khỏi tục lệ đạo đức, cho tình yêu tự do và nâng người mại dâm lên thành 'venus vulgivaga' theo một cách có thể gọi là ham muốn hơn là chính trị." (Gordon A. Craig).

Thế kỷ 20

Trong Đệ nhị Thế chiến hằng trăm nhà chứa dành cho quân nhân đã được quân đội Đức Quốc Xã (tiếng Đức: Wehrmacht) và lực lượng SS thành lập. Những người phụ nữ nào nhiễm bệnh giới tính trong hình thức lao động cưỡng bức này thường chết trong trại thủ tiêu hay bị giết chết. Thế nhưng ở các phe phái khác của cuộc chiến thành lập nhà chứa là chuyện thông thường. Thí dụ: Nhật. Những người được gọi trại đi là "đàn bà an ủi" (慰安婦 úy an phụ, tiếng Anh: comfort women), phần nhiều là phụ nữ người Trung Quốc hay người Triều Tiên, cũng bị đe dọa tương tự.

 (sưu tầm)

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư