dinhhieuminh

dinhhieuminh

Danh hiệu Blogger

Bài viết 58

Được dõi theo 8

Bài văn tả ngôi nhà.

14/01/2009| 18619 Xem| 1 Bình luận| 0 Thích

 

Một ngày mùa đông tháng chạp, mở mắt ra là thấy nhớ nhà, những nỗi nhớ cứ miên man gõ vào da thịt. Ngày cuối năm không tránh khỏi những xô bồ vội vã, thèm bước về cái ngôi nhà bình yên ở phía chân đồi, chỉ thế thôi.

Ngôi nhà bên đồi thấp lè tè giấu mình sau những tàn cây xùm xoà, những mùa cây thay lá bố hay đứng trầm ngâm. Chẳng đi đâu lại thấy có nguời thích trồng cây như bố. Bố thích trồng tất cả các loại cây, miễn là nó xanh tươi dù có hoa hay quả gì cũng được. Mẹ hay nhắc " bố mày tham trồng cây, tao chẳng còn khoảng đất nào trồng rau xanh, cây gì ông ấy cũng trồng". Mẹ sống đơn giản, mẹ bảo không cần vườn cây gì hết, "tao chỉ cần có toàn bộ là vườn rau, bố mày thích trồng cây cho kín vườn, kệ bố mày nhưng nhất định phải có một khoảng đất cho tao trồng rau." Mẹ cứ thế, nhưng đến mùa hè về, khi hoa quả trĩu cành, ra vườn mà không biết chọn quả nào ăn trước cho không bị mất vị thì mới là lạ. Mẹ cuời hì, khoe với mấy bà hàng xóm ông chồng tôi thích trồng cây, cây nào qua tay cũng sống rồi xanh tươi. Có cả mấy lần ông ấy nhặt cây bỏ đi về trồng, rồi cũng đơm hoa kết trái. Mấy bà thím hàng xóm cũng cuời hì. Ngôi nhà bên đồi vì thế cứ xanh mãi, ngút ngát. Mình cũng không hiểu bố lắm, bố chỉ nói rằng cây xanh là ngọn nguồn của sự sống, nhìn thấy màu xanh cây lá thì thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn.

Ngôi nhà bên đồi vào mùa đông có những buối sáng hơi lành tràn cả vào giường ngủ, chỉ lúc ấy là thấy ánh lửa sáng lên rộn ràng dưới bếp. Mẹ bao giờ cũng dậy sớm nhất nhà, nấu nồi cám to tổ bố cho bọn lợn suốt ngày gác mõm. Cái bếp lửa nồng đượm nấu từ những cành củi khô mẹ nhặt nhạnh trong vườn hay những cây gỗ to trên đồi đổ ụp trong mùa mưa bão. Ánh lửa bập bùng nhảy nhót xua tan đi hơi lạnh. Mẹ ngồi bên bếp khuôn mặt hồng hào, ấm áp thiêu rụi cả buổi sáng gió mùa Đông Bắc tràn về. Mình bén hơi cái bếp ấy lâu lắm, cứ mẹ lục đục dậy là thấy thằng con lò dò theo sau, chỉ nhanh sao cho lửa cháy lên, ngồi riết cho đến lúc sáng rõ mới lếch thếch đi rửa mặt. Mặt mũi mình ngày đấy nẻ toe toét vì ngồi hơi nóng của bếp nhiều. Nhưng thú vị nhất vẫn là những củ khoai, củ sắn mẹ “vô tình” để quên trong đống than, như thành lệ kiểu gì mình cũng hì hục bới tung cái bếp ra mà tìm cho bằng được. Có khi mẹ còn phải khổ sở nướng từ hôm trước để thằng con đỡ hành hạ cái bếp than. Mẹ ngồi bên bếp lửa gạt những mẩu củi khô nho nhỏ, ngọn lửa dịu dàng, thế mà giờ chẳng còn thấy nữa, mùa đông từ đó cũng lạnh hơn, nhất là vào buổi sáng sớm.

Ngôi nhà bên đồi có những buổi chiểu khói sương bảng lảng, khói từ nóc bếp theo sương chiều lan ra khu đồng rộng mênh mông, trắng mờ một khoảng, cứ như là bầu trời xuống gần hơn rồi sụp xuống, tối dần. Chiều nào cũng trắng mờ, nhớ cái mùi khói nồng nồng rơm rạ, nhiều khi cũng làm khoé mắt cay xè.

Ngôi nhà bên đồi những ngày tết ấm cúng như một bếp than hồng. Mẹ chọn lá dong, ngâm gạo từ sớm, bố ngồi chẻ nắm lạt giang mới vớt lên tối qua. Hai anh em hì hục dọn dẹp nhà cửa, quýet đám lá sau vườn, thỉnh thoảng đâu đó trong làng vọng ra một tiếng pháo đanh thét, cây đào bố trồng trước cổng nở hoa như một niềm vui thầm lặng. Mùa xuân cứ nhè nhẹ giăng mắc trên những cành cây giọt sương mai óng ánh, thổi vào trong làn gió buối sớm mùi huơng của hoa chanh vừa nở đêm qua, mùi của lá dong ngai ngái, mùi của hương trầm mới đốt. Chẳng cần nói một lời nào khi nắng xuân chảy tràn trên thềm nhà, mùa xuân ung dung đưa bước chân vào khu vườn đã ngủ lặng suốt mùa đông, thấy trên mi mắt mẹ có những vết chân chim…

 

 

Cùng chuyên mục

Bình luận (1)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top