Mạng xã hội Tamtay.vn

Niềm vui trong tầm tay

alpha2000

alpha2000

Danh hiệu Blogger

Bài viết 158

Được dõi theo 1

RPG 7V ( B41 )

03/07/2009| 2917 Xem| 0 Bình luận| 0 Thích

 
 
  Súng phóng lựu chống tăng RPG-7 được biết đến nhiều nhất từ sau cuộc chiến tranh Việt Nam với cái tên phổ biến là súng B-41. Đây là một loại vũ khí chống tăng cá nhân hiệu quả nhất là với điều kiện chiến tranh du kích như ở Việt Nam.

Trong cuộc chiến tranh này, loại súng đơn giản và dễ sử dụng đó đã được bộ đội Bắc Việt hạ nhiều xe tăng của Mỹ, của quân đội Việt Nam cộng hoà cũng như các loại hoả điểm khác. Bài viết này sẽ giới thiệu đôi nét về cấu tạo nguyên lý của súng, cũng như các phiên bản phát triển gần đây của họ súng phóng lựu chống tăng này.






Súng phóng lựu chống tăng RPG-7 là một loại vũ khí rất uy lực, đơn giản và độ sát thương cao, cũng như công phá lớn. Đến nay, súng này vẫn là một loại vũ khí thông dụng, được biết đến rộng rãi. Không chỉ thế, nó còn được cải tiến nhưng có một đặc điểm nổi trội là dù được cải tiến vẫn có tính dùng chung cao, đem đến lợi thế lớn cho các lực lượng vẫn đang sử dụng chúng.

Những nguyên nhân dẫn đến thành công trong sử dụng tác chiến của RPG-7 không phải do khả năng xuyên giáp, độ chính xác hay tầm bắn ưu việt. Đặc tính chiến - kỹ thuật của RPG-7 rất bình thường xét trên tiêu chuẩn vũ khí chống tăng hiện nay, chẳng hạn, không mang đạn lõm kiểu ghép nối tiếp. Tuy nhiên, RPG-7 có những ưu thế mà trước hết phải kể đến là quan điểm thiết kế rất độc đáo, kế thừa mẫu súng chống tăng phản lực trên cỡ nòng Panzerfaust của phát-xít Đức, một vũ khí chống tăng tiêu biểu của chiến tranh thế giới lần thứ II, đó là đơn giản, rẻ tiền, tính năng tương đối và có sức sát thương lớn. Thêm vào đó, có thể sử dụng RPG-7 hiệu quả với thời gian huấn luyện tối thiểu và có thể trang bị gần như cho mọi người lính.







Sự phát triển của súng RPG-7 như trên đã nói, bắt nguồn từ súng Panzerfaust của quân đội Quốc xã, nguyên bản là các mẫu RPG-2, RPG-3… và RPG-7 bắt đầu được Tổ hợp Basalt đưa vào thử nghiệm báo cáo cấp quốc gia vào năm 1961, chính thức được chấp thuận đưa vào sản xuất và trang bị cho quân đội Xô-viết vào năm 1962. Trên thực tế, các mẫu RPG-2, RPG-3 đã không thành công trong “thi cử”, mẫu cải tiến của chúng là RPG-4 thì đạt. Nhưng nó đã không được chấp thuận mà là RPG-7, với một số cải tiến về tầm bắn và khả năng xuyên giáp. Cho đến nay, loại vũ khí này cùng với người đồng hương – AK-47 được sử dụng trong quân đội khoảng 40 nước trên thế giới, đồng thời là vũ khí được ưa chuộng của các lực lượng phiến loạn, du kích quân, các lực lượng tham chiến trong các cuộc nội chiến và cả bọn khủng bố trên khắp thế giới.


Đây là loại vũ khí chống tăng sử dụng nhiều lần, vị trí tác xạ là ở trên vai xạ thủ, nạp đạn phía trước và không giật. Khi bắn, đầu lựu đạn được phóng đi được cân bằng hoá bằng những thanh cân bằng lắp phía sau. Đạn dùng cho nó là đạn trên cỡ nòng có sức công phá lớn (cỡ đạn 85mm với phiên bản PG-7, đạn 70mm với đạn PG-7M). Nòng súng nhẵn có đường kính 40mm, khối lượng toàn thể của súng nếu lắp kính ngắm quang học là 6,9 ki-lô-gam, rất dễ mang và hoàn toàn có thể chỉ cần một người để tác xạ. Tầm bắn hiệu quả của nó là 300 mét, trong tầm bắn hiệu quả tối đa là 500 mét với các mục tiêu cố định.


Sử dụng loại súng này hết sức đơn giản, nên bất kỳ một người nào có thể sử dụng nó để tiêu diệt các mục tiêu chuyển động ở cự ly 50 – 100 mét mà không cần bất kỳ một kỹ năng đặc biệt nào. Tất nhiên, để sử dụng nó hiệu quả ở cự ly lớn hơn cần phải được huấn luyện thêm trong… vài ngày. Ở tầm xa tối đa 920 mét (4,5 giây sau khi khai hoả), đạn của súng có khả năng tự phát nổ nên nó còn được liệt vào một dạng pháo binh. Trong chiến tranh Việt Nam, bộ đội Bắc Việt thường sử dụng nó để bắn cầu vồng vào các mục tiêu bị che khuất, khi không thể bắn thẳng và hiệu quả sát thương chống bộ binh là rất tốt. Với loại đạn chống bộ binh riêng, loại súng này có thể có được tầm bắn tối đa là 1100 mét.







Trong cuộc chiến tranh ở Áp-ga-ni-xtan, một loại đạn chống bộ binh mới được phát triển. Kiểu cải tiến PG-7BR (loại dùng cho súng phiên bản RPG-7V1 là VR) được chế tạo để chống giáp phản ứng nổ: đầu đạn có hai lượng nổ, lượng đầu để kích nổ giáp phản ứng nổ còn lượng sau để xuyên giáp chính. Cũng trong thời gian này, Tổ hợp Basalt là nhà sản xuất chính – nguyên thuỷ loại súng này ở Liên Xô (cũ) phát triển loại súng cải tiến RPG-7V1 cỡ 40mm, nặng 6,3 ki-lô-gam. Nó có hai phiên bản - một loại không thể tháo rời nguyên là một cái ống dài tới 950mm, một loại có thể tháo rời thành hai khúc để đóng vào một bao hoặc hộp có kích thước dài 630mm cho các yêu cầu vận chuyển hoặc thả dù. RPG-7V1 có tốc độ bắn 4 đến 6 phát / phút, có thể bắn các loại đạn PG-7V (một lượng nổ), PG-7VR (hai lượng nổ). Trên thực tế thì tốc độ bắn đó là không đạt bởi vì xạ thủ thường phải sử dụng nó với chiến thuật du kích. Khi bắn, nó phát ra quầng lửa lớn cùng với khói, khí thì phụt ra phía sau làm lộ mục tiêu, nên xạ thủ thường phải di chuyển liên tục, sang vị trí mới cho phát bắn tiếp theo. Trong quá trình vận động xạ thủ có thể vừa di chuyển vừa nạp đạn, đến vị trí mới có thể khai hoả được luôn.






Một vấn đề được nhiều quốc gia quan tâm là súng phóng lựu chống tăng của Nga như RPG-7 (thường được biết đến ở Việt Nam với tên súng B-41) có thể diệt được xe tăng M1A1/A2 của Mỹ không? Bởi vì trong trang bị của lục quân rất nhiều nước, RPG-7 vẫn được coi là vũ khí chống tăng cá nhân chủ yếu. Để trả lời câu hỏi này, có thể dựa vào những số liệu tổn thất tăng, thiết giáp trong các cuộc chiến tranh gần đây.


Theo những tài liệu chính thức gần đây của Mỹ, phần lớn tổn thất xe tăng M1A1/A2 và xe chiến đấu bộ binh M2/M3 tại chiến tranh Iraq 2003 đều do súng phóng lựu chống tăng RPG-7. Trong đó, 80 xe tăng M1A1/A2 đã bị RPG-7V tiêu diệt hoặc làm hư hỏng, 13 xe tăng M1A1/A2 phải chính thức đưa ra khỏi trang bị sau cuộc chiến và có ít nhất một xe tăng M1A1bị diệt do RPG-7V đánh trúng thành xe, xuyên qua giáp treo chống đạn. Cần lưu ý rằng, tại Tresnhia, tăng thiết giáp Nga cũng đã gặp tổn thất do súng phóng lựu chống tăng. Theo Đại tướng A. Galkin, nguyên chủ nhiệm Tổng cục Tăng - Thiết giáp và ô tô của Nga, cách tiến công hiệu quả nhất được quân phiến loạn Tresnhia áp dụng là bắn RPG-7V vào thành xe, đuôi xe, nóc khoang động lực và bộ truyền động. Một điểm đáng chú ý nữa là, tính đến cuối tháng 9/2003, trên 50% lính Mỹ bị tiêu diệt trong thời kỳ hậu chiến và hầu hết các xe thiết giáp bị tiêu diệt sau khi Tổng thống Mỹ tuyên bố kết thúc hoạt động quân sự quy mô lớn tại Iraq (1/5/2003) là do RPG-7.





Mặc dù đã được sản xuất từ năm 1962, song RPG-7 vẫn được đánh giá là một vũ khí chống tăng mang vác tầm gần rất hiệu quả. Các phiên bản tiếp theo của RPG-7 là RPG-7V; RPG-7V1 và RPG-7D6. Rất nhiều quốc gia đã sản xuất theo licence súng phóng lựu chống tăng RPG-7 như Bun-ga-ri (RPG-7V); Ru-ma-ni (AG-7S); Trung Quốc (Type 69, Type 69-1)… trong đó Bun-ga-ri đã sản xuất được đạn lựu PG-7LT có khả năng xuyên 550mm giáp đồng nhất. Thổ Nhĩ Kỳ đã mua tới 4.997 súng phóng lựu RPG-7 với 197.000 quả đạn lựu để đưa vào trang bị.


Phải khẳng định rằng. đầu đạn đơn khối của RPG-7 có sức xuyên lớn nhất 300mm, không cho phép đánh trực diện vào xe tăng chủ lực thế hệ mới. Song, nếu dùng đạn lựu thế hệ mới như PG-7VR và PG-7LT trên súng phóng lựu RPG-7 cũ, thì sức xuyên giáp lại hoàn toàn khác. Đây là hai phiên bản đạn lựu chống tăng thế hệ mới mang hai lượng nổ nối tiếp, do tổ hợp Basalt của Nga phát triển gần đây, có thể diệt được xe tăng hiện đại mang giáp phản ứng nổ. PG-7LT đã được sản xuất ở Bun-ga-ri.


Đạn PG-7VR có khối lượng tổng cộng 4,5 ki-lô-gam, tầm bắn hiệu dụng 200 mét. Lượng nổ tạo hình phía trước dùng để kích nổ giáp phản ứng, lượng nổ tạo hình phía sau, có đường kính tới 105mm, để xuyên giáp chính của xe tăng. Đạn PG-7VR có sức xuyên tới 750mm, giáp đồng nhất sau khi phá giáp phản ứng nổ. Nó cũng có thể xuyên 1,5 mét bê-tông kiên cố. Đạn PG-7LT nặng 2,9 ki-lô-gam, dài 1,13 mét, tầm bắn hiệu dụng 300 mét, sơ tốc 100 m/s. Lượng nổ phía sau có đường kính 93mm. PG-7LT có sức xuyên 550mm giáp sau khi phá giáp phản ứng nổ hay 1,4 mét bê-tông. Với loại bê-tông vữa cát thường thì nó có thể xuyên tới 3,7 mét.


Cũng phải kể đến đạn nhiệt áp TBG-7V và đạn nổ mảnh OG-7V do Basalt phát triển. Đạn nhiệt áp VTBG-7 có sức công phá tương đương đạn pháo hoặc súng cối 120mm. TBG-7 được chế tạo theo nguyên lý nổ tăng cường, khi nổ tạo trường áp suất cao tức thì và sóng xung kích cực mạnh. Ngoài ra, nó còn tạo mảnh có sơ tốc cao hơn từ 1,5 đến 1,7 lần so với đạn truyền thống. Đạn nổ mảnh OG-7V có độ chính xác và uy lực cao, bảo đảm diệt hoả điểm ngay từ phát đầu ở cự ly 300 mét, vì thế đặc biệt hiệu quả khi tác chiến ở vùng đông dân cư, khu công nghiệp và trên địa hình trống trải.






Như vậy, để tận dụng súng phóng lựu đang có, phương án hiệu quả nhất cho các quân đội “theo hệ thống Xô-viết” là mua đạn mới, có khả năng xuyên giáp phản ứng nổ, như PG-7VR và PG-LT. Một phương án khác là mua súng phóng lựu chống tăng mới như RPG-26 và RPG-27.







Súng phóng lựu RPG-26 và RPG-27 là những vũ khí cá nhân có khả năng diệt xe tăng, thiết giáp, lô cốt và phá huỷ các công trình bê-tông kiên cố. Kỹ thuật tác xạ RPG-26 và RPG-27 tương đối đơn giản. Nhờ khá nhỏ, nhẹ (cỡ nòng 73mm, dài 750mm và nặng 2,9 ki-lô-gam) RPG-26 rất phù hợp với các binh chủng đặc biệt tinh nhuệ: lính đổ bộ đường không, đường biển, đặc công… Đạn RPG-26 có thể xuyên 500mm vỏ thép đồng nhất. RPG-27 là bước phát triển tiếp theo của RPG-26 và sử dụng đầu đạn nối tiếp đường kính 105mm. Đặc biệt RPG-27 có thể phóng đạn PG-7VR và như vậy là có thể dùng chung đạn PG-7VR cho cả súng RPG-7V1 cũ và RPG-27 mới.

Loại súng chống tăng RPG mới nhất hiện tại là RPG-29 được quân đội Xô viết sử dụng vào năm 1989. Đây là loại súng được cho là có thể phá hủy được tất cả các loại tăng thiết giáp hiện có (kể cả mang giáp ERA) từ khoảng cách 500 m. Nó có thể xuyên thủng lô cốt có 1,5 m tường bê tông và tiêu diệt hoàn toàn bộ binh nấp bên trong lô cố đó. Đầu đạn tương tự như loại PG-7VR nhưng mạnh hơn rất nhiều. RPG-29 có nhược điểm là khá nặng – 12 kg và 18,8 kg nếu lắp đạn. Tuy nhiên đó không phải là điểm yếu quan trọng. RPG-29 thực sự là mối nguy hiểm của tất cả các loại tăng thiết giáp hiện nay





Như vậy, có thể khẳng định rằng, mặc dù đã tăng khả năng bảo vệ bằng giáp phản ứng nổ, xe tăng M1A1/A2 vẫn có thể bị tiêu diệt bằng những vũ khí đơn giản, như súng phóng lựu chống tăng RPG-7. Nếu vẫn sử dụng đầu đạn kiểu cũ thì trong tác chiến phải dùng các chiến thuật đánh vào các điểm yếu của xe, như nơi tiếp giáp tháp pháo – thân xe; giáp treo bảo vệ xích xe hoặc khoang động lực (bắn từ phía sau hoặc phía trên). Còn nếu bộ binh được trang bị đầu đạn kiểu mới – hai lượng nổ nối tiếp như PG-7VR cho súng cũ RPG-7V1, hiệu quả xuyên giáp sẽ tăng lên đáng kể (tới 750mm), và đủ khả năng tiêu diệt xe tăng chiến đấu chủ lực thế hệ mới nhất như M1A1/A2.

 (VNdefence.info+nuocnga.net)

Cùng chuyên mục

Bình luận (0)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top