Chùm thơ về BIỂN của Lương Đình Khoa

  • 54596
  • 0
  • 6

 

Chùm thơ viết về BIỂN của LƯƠNG ĐÌNH KHOA


 

BIỂN CHIỀU

 

Có những buổi chiều ngồi bâng khuâng trước biển

Vớt bóng hoàng hôn _ đong đếm vui buồn

Ta _ toà lâu đài cát lạnh cô đơn

Ngẩn ngơ nhìn…

Hạnh phúc như sự vội vàng

Trong chuyến tàu đêm _ trước thềm năm mới

Sóng ru mòn mỏi…

Khúc tình ca năm tháng đã nhạt màu.

 

Em _ hải âu,

Tung cánh vỗ từ biển chiều …xa mãi

Bờ cát dài khắc khoải…

Mơ dấu chân chim

Ăm ắp giọt bình minh không lời.

 

Biển chiều mang trái tim bồn chồn của sự ngóng đợi,

Âm thầm khóc… Âm thầm đau!

-2007-

 

 


ĐỪNG HỎI EM TẠI SAO 

 

Cát giấu gì trong lòng cát ngàn năm?

Biển ngày đêm xô hoài bờ tìm kiếm…

Cát nhói đau…Cát bao dung…Nín lặng

Trái tim yêu qua năm tháng vẹn màu!


Đừng hỏi em "tại sao"?

Tại sao em yêu anh?- Tại sao em trể hẹn?

Xa anh chiều nay không điện thoại, tin nhắn

Bởi với em – "tại sao" như con sóng

Sóng xô hoài… Quất mãi bờ cát đau!


Khi chính em cũng không biết tại sao

Tại sao em yêu anh – khi biết anh đã ràng buộc?

Em trễ hẹn… Xa anh – không báo trước,

Em đi tìm trong cát trái tim em!

Trái tim nói lời yêu anh

biết mình có lỗi với người đàn bà khác…

Em gửi vào trong cát

Nín câm – mà bỏng rát

Và tháng năm giữ vẹn chân tình!


Đừng hỏi em. Và đừng tìm em

Nước mắt lăn rơi, em sợ thành con sóng

Trăm con sóng có con nào bình lặng?

Mãi xô bờ da diết đến quặn đau!

07/04/2006

 

 

 

CỔ TÍCH MỘT CHUYỆN TÌNH

"Những bắp chân cuồn cuộn gân săn
Doạng thế chèo kéo biển gần lại đất"
(Kéo rùng - Hồ Tĩnh Tâm)

 


 

 


Bên Biển xanh trở mình thao thức,
Sóng kể anh nghe - cổ tích một chuyện tình...



Xưa lắm rồi... Mãi tự thuở hồng hoang
Trên Trái đất loài người chưa xuất hiện
Chỉ có Đất liền - Bầu Trời – và Biển
Qua mỗi ngày thêm gắn bó cùng nhau!



Biển đa tình đắm đuối với lời yêu...
Trước hai người đàn ông tuyệt vời ấy
Một Đất liền hiền từ, nhẫn nại
Một Bầu Trời phóng khoáng – dáng bảnh bao!


Rồi đêm ngày sống với những khát khao...
Yêu hết mình cho Bầu Trời buổi sáng
Khi đêm đến - Trời nồng nàn say giấc,
Bước nhẹ nhàng về bên Đất ái ân!

Thời gian vô tình rút ngắn đêm tháng Năm
Để Bầu Trời ngập tràn trong ân ái
Cuống cuồng rút ngày tháng Mười ngắn lại,
Cho mạch tình trong lòng Đất đê mê...





 

Rồi sau mỗi giây phút huyền diệu kia,
Trời không muốn xa rời nàng Biển
Muốn giữ Biển gần bên mình vĩnh viễn
Nên xuất hiện ghen ghét giữa lòng tham



Và thức dậy trong lòng những tính toan...
Trời đổ nắng cho khô cằn đời Đất
Rồi gọi sấm, gọi mưa về uy hiếp
Đất vẫn hiền từ nhẫn nại bao dung!



Biển bồn chồn khi Đất cứ lặng thinh...
Chợt nàng thấy một trái tim ấm áp
Đập từng nhịp rộn ràng trong lòng Đất,
Vút bay lên... cất tiếng hát thanh bình!



Đất hiền từ không thích chiến tranh,
Biển hiểu ra – và nàng bật khóc...
Xé vòng tay Bầu Trời, lao mình về với Đất
Trời ngỡ ngàng - gào thét: Biển!...Vì sao?




 

 

Biển ngoái nhìn: Chàng không hiểu được đâu!
Và nàng nguyện gắn đời mình cùng Đất
Trả cho Trời những đứa con lấp lánh...
Một Trăng tròn – và triệu triệu Vì sao


Trời bẽ bàng, ngậm ngùi với niềm đau...
Giấu những đứa con vào mênh mông lồng ngực
Mắt thù hận nhìn đám con của Đất:
Trong mỗi dáng hình đều đập một trái tim!



Trời lén mang những ích kỷ nhỏ nhen
Những tính toan, hận thù, yêu – ghét...
Rót nhẹ nhàng vào tim con của Đất,
Rồi đẩy mình lên cao mãi, vời cao...



Biển ngỡ mình bị lừa dối từ lâu
Khi trái tim những đứa con không như nàng nghĩ,
Rời xa Đất âm thầm lặng lẽ...
Sóng tạ từ hát khúc hát biệt ly!





 

Mãi từ đó cho đến tận bây giờ,
Trời - Biển - Đất – ba miền cách biệt
Biển muôn đời trở mình tình thao thức...
Sâu trong lòng khắc khoải những yêu thương!

Có những đứa con của Đất liền - Biển xanh
Mãi lênh đênh trên tàu thuyền hôm sớm...
Chẳng quản ngày đêm nhọc nhằn mưa nắng,
Kéo Biển gần về với Đất thương yêu!


Sóng ngọt ngào ru giấc ngủ Trăng – Sao
Hát bài tình cho Bầu Trời xưa cũ...
Rồi những khi đầm đìa thương nhớ,
Thuỷ triều dâng hôn lặng lẽ Đất liền...



Và đêm nay...
Bên Biển xanh thao thức trở mình,
Anh kể em nghe một chuyện tình cổ tích!

- Thu 2005 -

 

 


 

 

VỚI BIỂN

 

Hôn đi, ơi biển đa tình

dịu dàng con sóng trở mình mơn man…

Đừng hôn với những tính toan

Cuồn cuộn giông tố nhần chìm tim yêu!

19/05/2005

 

 

CHUYỆN TÌNH

 

Hoàng hôn là người thiếu phụ

Thắp lửa chờ chồng

Một vùng trời đầm đìa nhớ, đầm đìa thương

Sợi tóc muộn phiền rơi lạc trên miền xa thẳm…

 

Chợt hiện về huy hoàng ký ức…

Cô gái Bình minh dậy thì

Xinh tươi nõn nà

Nụ hôn vụng dại…

Cuộc tình thăng hoa!

 

Rồi giật mình xót xa

Theo quay vòng một ngày tàn lụi,

Cuộc tình ngắn ngủi

Mà lòng còn dâng đầy, hừng hực những khát khao…

 

Đêm êm đềm vòng tay

Bế Hoàng hôn bay vào vũ trụ

Lúc 0 giờ trở dạ

Sinh cho  một ngày đang tới bé gái Bình minh…

Và Bình minh lại bắt đầu cuộc tình

Trong ngày mới

 

Em thấy không Trái đất bao giờ cũng ngập tràn say men tình ái

Như Bình minh, Hoàng hôn

Như anh, như em

Để sóng ngàn năm kể mãi những chuyện tình…

Ngàn năm…

Ngàn năm…

-2003 –

 

 

LỜI TÔ THỊ


Trên đỉnh cao chơi vơi

Trước vời vợi xa khơi

Em thấy mình bé nhỏ

Em thấy mình đơn côi…

 

Mỏi mòn bao năm… Thời gian ơi

Đây đôi môi em chờ

Đây vòng tay em đợi

Em ủ niềm tin anh, ấp iu nơi vòm ngực

Căng phồng những khát khao…

 

Em đợi mòn non cao

Em chờ khô dòng lệ

Nước mắt em rơi – xôn xao về biển cả

Mặn thuỷ chung, tươi mãi đến muôn đời

 

Trong giấc mơ  em ma vời

Ánh mắt anh, vòng tay anh, vòm ngực anh, hơi thở anh… Tất cả

Ôi tất cả dáng hình người đàn ông em yêu em quý

Sao bao đêm chỉ ảo ảnh chậpchờn…

 

Ngày qua ngày

Nămqua năm

Mãi mãi…

Em mãi còn khắc khoải

Em mãi còn thuỷ chung

Yêu anh đến tận cùng

Cho mòn thời gian tan thành cát bụi

Em sẽ dịu dàng vương theo gió bay về đại dương xanh

Để ngàn năm sóng vẫn ru thầm

Sòng nói với anh

Về thuỷ chung mối tình Tô Thị!

 -2003-

 

BIỂN KHÓC

 

Đã khi nào nghe biển khóc chưa em?

Thổn thứcđêm trăng tàn rơi giọt bạc…

Biển khóc nhớ gót chân hồng trêncát

Của người em xa khuất phía trời xa…

Mặn môi anh giọt mắt biển nhạt nhoà…

-2003-

 


CHÂN TRỜI
( Viết sau cơn bão Chanchu )

Trên những bờ cát dài không tiếng nấc
Nỗi đau câm nín
Im lìm lịm vào tim
Những mái nhà cong vênh , cô đơn chờ mong… chờ mong…
Ánh mắt run ướt chân trời xa ngái!

Người đàn bàcó đôi mắt buồn và sâu thẳm hơn cả buổi chiều hôm ấy
Giữa căn nhà lạnh
Mơ giấc mơ về những con tàu
Một tiếng nấc đủ làm chiếc bóng rung rinh
Chiếc bóng…
Mơ hồ như hạnh phúc
Cô đơn như số phận
Như lời nguyện cầu biển vẫn hát đêm đêm…

Bình minh lên,
Phía chân trời xa ngái….
Bình yên!
Nhường bão tố cho người đàn bà nhỏ bé
Trên đôi vai gầy. Trên đôi chân trần- lặng lẽ
Người đàn bà ấy vẫn đi…
Đi về phía chân trời!

 


GỬI BIỂN ĐÔNG

( Tặng tác giả bài “ Gửi Mặt trời”)

 

Gạn niềm đau phơi  phong phanh trước gió

Mang nỗi buồn hong giữa những niềm vui

Biển Đông ơi!

Ta - Mặt trời có bao giờ  nguội lạnh!

 

Người không khóc mà một đời muối đọng

Còn ta đi tìm một đời những khát khao…

Chẳng phải ta rạng rỡ rong chơi

Không biết Người âm thầm chờ đợi!

Ta hiểu tháng năm mòn mỏi

Người dành cho ta…

Sau một ngày tắt ánh chiều tà

Ta trở về, Người ôm vào lồng ngực

Ta khuấy động lòng người những đam mê rạo rực

Người mang cho ta cảm giác êm đềm

Lời tình yêu vút lên…

Giữa bao la giao hoà con sóng hát

Đêm thơm hương ngào ngạt trăng sao…

 

Sớm mai gửi lời chào

Ta lại là Mặt trời kiêu hãnh

Gom những khát khao bỏng  cháy giữa cuộc đời

Đốt nóng mình lên, đổi nước mắt lấy nụ cười…

Biển Đông ơi,

Đừng trách phút giây ta bên Người ngắn ngủi

Ta ra đi – và Người biết đợi chờ…

                                           19/04/2003

 

 

 

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

 

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư