chyện về những đại ca giang hồ khét tiếng nhất việt nam p2

  • 61678
  • 0
  • 1

Chuyện về những "đại ca giang hồ" khét tiếng nhất Việt Nam - P2

vào lúc 14:49:00
Hải Phòng : Dung Hà


Một góc phố Trạng Trình - Hải Phòng, nơi Dung "hà" sinh ra và lớn lên

Với những chiêu thức tinh khôn và không lạm dụng bạo lực, thị đã xây dựng được một “đế chế” độc tôn, trật tự và khá an toàn cho thế giới tội phạm ở phố cảng. Nhưng quá khứ đó đã được thay bằng cảnh “hỗn mang” từ khi Dung “hà” chết. Vậy người đàn bà đó là ai?

Sinh trưởng trong một gia đình trung lưu có ba “ả tố nga” bên dòng sông Tam Bạc nước cả bốn mùa, Dung “hà” là út nhưng tính tình trầm lặng, lạnh lùng và quyết liệt nhất. Nhà ở phố Trạng Trình gần chợ, gần sông và gần bến xe nên tuổi dậy thì của Dung “hà” cũng là tuổi chập chững trong giới cướp giật móc túi ở Hải Phòng.

Cũng là kẻ đa đoan nên mối tình đầu của Dung “hà” là một gã du côn ít tên tuổi nhưng phong nhã tên là Hùng “chim chích” ở chợ Sắt. Hùng “chim chích” trưởng thành qua các tăng tù “bất khuất” (những trại tù có nhiều tội phạm nguy hiểm) nên hắn có những hình xăm hoa mỹ trên người. Ngập vào ma túy nên bản lĩnh Hùng “chim chích” trở nên thấp hèn. Một người “chí lớn” như Dung “hà” thì không thể coi đó là “tri âm”.

Chia tay Hùng “chim chích”, Dung “hà” yêu một đại bàng đầy số má, đẹp trai và cũng tên là Hùng - Hùng “cốm”. Dung “hà” sẵn cơ mưu, nhìn xa trông rộng, không cầu lợi nhỏ, không chấp chuyện vặt nên đôi uyên ương vùng vẫy trong giang hồ với kẻ tung người hứng, kẻ đấm người xoa rất ý hợp tâm đầu. Hùng “cốm” lãnh án dựa cột bởi tội giết người. Hận vì tình vỡ cộng với máu giang hồ, Dung “hà” tổ chức một cuộc cướp tù với kế hoạch cực kỳ táo bạo, công phu và đầy mưu mẹo.

Quà tắc tế được giấu một quả lựu đạn sẽ tìm một phương án khả dĩ nhất để đưa vào tới tay Hùng “cốm”. Một chiếc xe tải rách nát chuyên chở bắp cải, su hào sẽ đến gần cổng trại giam. Lựa thời điểm, Hùng “cốm” sẽ dùng lựu đạn cướp khóa, khống chế quản giáo, tháo thân. Lựu đạn cay, hỏa mù và các phương tiện đánh lạc hướng sẽ được đám đệ tử phát huy. Xe tải chở Hùng “cốm” phóng thẳng.

Hàng chục xe máy, công nông, xe thồ... sẽ có nhiệm vụ cản đường tại những trục chính đã được tính rằng xe công an có thể rượt đuổi. Hùng “cốm” chạy ra bờ biển. Xuồng nhỏ, xuồng lớn phục sẵn tại các điểm hẹn sẽ đưa kẻ đào tẩu đến phao số không và đi Hong Kong. Các tình tiết ngoại phạm, các phương án xóa dấu vết... được tính toán từng chi tiết.

Tuy nhiên kế hoạch bất thành. Người tình vẫn phải đền tội nhưng Dung “hà” đã khiến tất cả những tên côn đồ hữu dũng vô mưu hay những kẻ to mắt sợ ma phải cúi đầu bởi không chỉ vì lá gan, mưu sâu mà cả vì là liệt nữ hành hiệp “trọng nghĩa” hơn bất kỳ một đại ca nào.

Câu chuyện trên không được Công an Hải Phòng xác nhận nhưng nó đã trở thành một “huyền thoại” trong giới giang hồ đất cảng. Trong tất cả những trùm giang hồ Hải Phòng trong ba chục năm qua thì Dung “hà” được tôn trọng, nể vì nhất. Điều đó khiến đàn em thị trung thành nhất và đông đảo nhất.

Để được như vậy, Dung “hà” luôn tỏ ra độ lượng, thưởng phạt phân minh “ân đức” bao trùm lên thế giới giang hồ. Thị luôn tránh va chạm với dân thường bằng bạo lực. Trái lại, trong con mắt nhiều người, thị còn là một người đàn bà tốt bụng, hảo tâm. Đối với khu xóm, ai hoạn nạn ốm đau, thai sản đều được thị thăm hỏi, quà cáp.

Ngày lễ tết hay đi du lịch, chùa đền về, thị thường chia lộc, chia vui với bà con khu phố. Năm 1995, khi Dung “hà” bị công an bắt, có tới 45 người dân là bà con cùng khu phố thị ở đã viết đơn kêu oan cho Dung “hà”.

Không nuôi gái , không ma túy, không đòi nợ thuê, không buôn lậu hay vận tải mà Dung “hà” chỉ tập trung “thâm canh” bằng cờ bạc và "làm luật" ở một vài khu chợ, bến bãi. Lựa chọn những ngạch làm ăn này vừa nhẹ nhàng, vừa ít va chạm lại thu nhập cao nên thị mở nhiều sòng bạc ở nhiều địa chỉ khác nhau. Tuy nhiên sới bạc tại nhà vẫn là qui mô nhất với đại gia đình tham gia.

Sau khi triệt phá hàng loạt băng nhóm tội phạm có tổ chức, năm 1995 Công an Hải Phòng bắt Dung “hà” về tội tổ chức đánh bạc và lãnh án 7 năm tù giam. Sau bốn năm thụ án, Dung “hà” được đặc xá. “Binh lực” và tiền bạc vẫn mạnh nhưng cửa làm ăn ở Hải Phòng đã hết, Dung “hà” tìm vào Sài Gòn và đã bị Năm Cam cho người hạ sát.

Vinh "lì" kể: "Lúc đó khoảng 9-10 giờ tối, bọn em đang chơi xóc đĩa ở phố Cát Dài thì một anh có điện thoại. Vừa nghe được mấy câu ông ấy rống lên như bò bị cắt tiết, ném điện thoại xuống chiếu, mặt không còn hạt máu: “Chúng mày ơi chị mất rồi! Chúng nó bắn chị Dung chết rồi!”.

Cả chiếu bạc hơn 40 người nháo nhác như gà mất mẹ. Một anh già có vẻ cứng bóng vía nhất quát lên: “Ai bảo mày? Ai nói chị chết?”. Liên tục những cuộc điện thoại gọi đến gọi đi. Nhiều tiếng khóc thảm như trẻ con".
Đêm ấy, thành phố Hải Phòng như không ngủ. Tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng bàn tán xì xào lẩn khuất khắp nơi trong thành phố. Ngôi vị cao nhất của giang hồ đất cảng đã chết không một lời trăng trối, đã bị hạ sát bởi một kẻ lạ mặt giữa lúc thị đang ngự trị giữa bầy đàn đệ tử. Lúc đó lòng thương xót và cơn uất hận của đám ong ve ngùn ngụt như lửa nhưng tất cả đều không biết ai là thủ phạm.

Thậm chí ban đầu ngay những đệ tử tháp tùng Dung “hà” vào Sài Gòn cũng không biết ai là kẻ chủ mưu hại Dung “hà”. Nhiều đầu lĩnh Hải Phòng đã thu xếp vào Nam đòi nợ máu nhưng không thể lên đường vì không rõ đối thủ. Vinh “lì” nói không biết là do quá khôn ngoan hay may mắn mà Năm Cam đã không lộ diện giết Dung “hà”.

Bởi nếu giang hồ đất cảng biết điều đó sớm thì dù Năm Cam có nhiều tiền và hùng mạnh đến đâu chắc chắn cũng không thể tránh khỏi thảm họa như Sìn “cơm” thời mới ở Hong Kong về.
Thi thể Dung “hà” đã được tắm gội, khâm liệm, cúng tế bằng những nghi thức trang trọng và ngay lập tức được đưa vào quan tài kẽm chở về Hải Phòng trong chuyến bay sớm nhất. Giang hồ đất cảng đã tiễn đưa “người chị” đoản mệnh về nơi chín suối bằng một đám tang kỳ quái chưa từng có ở VN.

Từ mờ sáng trên các tuyến phố lớn và đại lộ huyết mạch từ khu trung tâm thành phố (bến xe Tam Bạc, gần phố Trạng Trình, nhà Dung “hà”) dẫn ra nghĩa trang Ninh Hải nằm ở ngoại ô hướng đông nam đã xuất hiện hàng dãy dài những thanh thiếu niên nam khôi ngô tuấn tú mặc đồng phục comlê đen, kính đen, cài dải tang trên áo đứng nghiêm cẩn dọc hai bên để dẹp đường, cấm tất cả các loại xe hoạt động.

Tiếng trống phách, thanh la vang lên não nuột nhưng rất ồn ã từ phố Trạng Trình. Đi đầu đám tang là những cô bé, cậu bé mặc đồ trắng, cầm cờ, hoa, câu đối đi chậm rãi, ngay ngắn. Phía sau họ là một cái kiệu gỗ có ảnh người chết, bát hương và một số đồ cúng tế do những người đàn ông lực lưỡng cáng trên vai.

Vòng xung quanh kiệu là rất đông nhà sư, thầy cúng, ông đồng bà cốt vừa đọc kinh, lần hạt, nhảy múa và hát. Phía sau là những đoàn người trong tang phục đen mà chủ yếu là đàn ông với rất nhiều vòng hoa lớn. Hai bên đường là hai hàng xe hơi màu đen toàn loại sang trọng rì rì lăn bánh theo bước chân người.

Một chiếc quan tài phủ hoa rực rỡ được công kênh bằng những cánh tay người cao vút trên đầu. Đám tang ngày một thêm đông, người đưa ma kéo dài hàng cây số. Các loại phương tiện lớn nhỏ đều phải dừng lại dưới sự chỉ huy của những thanh niên mặc đồ đen. Dân đổ kín hai bên phố và theo chân quan tài đi nhiều tiếng đồng hồ ra tới nghĩa trang.

Tất cả những tên du đãng ở Hải Phòng lúc đó, dù trong đời chưa một lần được “chị” biết đến, thậm chí chưa được nhìn thấy “chị” cũng tự nhận mình là em, là cháu Dung “hà” mà khóc lóc thảm thiết...
Đám tang qui mô, long trọng và kỳ lạ chưa từng thấy ở thành phố này do một đại ca đầy danh tiếng ở Hải Phòng cũng đang lập nghiệp ở Sài Gòn là Minh “sứt” đạo diễn (Minh “sứt” nguyên là công an Hải Phòng, sau bị đưa ra khỏi ngành, vì buôn ma túy hắn bị Tòa án nhân dân TP.HCM xử chung thân).


Dung Hà mặc áo xanh bên trái
Tung hoành một thuở



Minh “Sứt” sinh năm 1956. Năm 1974, sau khi tốt nghiệp phổ thông, Minh được tuyển dụng vào lực lượng Công an và đi học lớp sơ cấp tại Hải Phòng. Học xong, Minh được điều động về phục vụ đội bóng Công an Hải Phòng rồi chuyển qua Cảnh sát bảo vệ và cuối cùng về quận Lê Chân. Do chỉ thích lêu lổng ăn chơi, không chịu ghép mình vào tổ chức nên Minh bị đưa ra khỏi lực lượng Công an.


Năm 1981, Minh lại được nhận vào làm việc tại Công ty Vận tải biển Hải Phòng. Từ đó, sự cạnh tranh giữa y với trùm buôn lậu đất Cảng L. “Đen" gia tăng, nhiều lúc mâu thuẫn đã phải giải quyết bằng… máu. Chính lúc này, Minh đã nghĩ đến chuyện phải bắt tay với xã hội đen.

Tại thời điểm này, Dung “Hà” nổi lên là một ả xã hội đen cộm cán ở Hải Phòng. Dưới tay Dung “Hà” có hàng chục tên tay dao, tay súng chém người không gớm tay như H. “Hấp" – H. “Chó ngao", Đ. “Con", Đ. “Ngỗng", Dũng “Bắc Cạn", Dũng “Moze"… Nhưng Dung “Hà” lại rất cần tiền để nuôi đám đàn em và nướng vào những sòng đỏ đen. Còn Minh cần mối quan hệ của bọn xã hội đen để phục vụ việc đánh hàng lậu, vì thế kẻ cắp, bà già dễ dàng đến với nhau. Cũng chính sự bắt tay của trùm buôn lậu với trùm giang hồ mà đất Cảng những năm 1980 của thế kỷ trước xảy ra nhiều chuyện động trời…

Máu tham của Minh có thể nói là không cùng. Y đã bắt tay với cả "Hạnh Sự", đàn chị Dung “Hà”, thâu tóm lĩnh vực buôn bán sắt vụn ở hầu hết các tỉnh miền Bắc để xuất khẩu. Và sự tranh giành lãnh địa buôn lậu của Minh và L. ngày một quyết liệt. L. cũng tập hợp quanh mình một số tên đầu gấu. Cả hai thường xuyên theo dõi nhau và tố cáo chuyện làm ăn phi pháp với các cơ quan chức năng.

Năm 1987, chờ Minh đánh một quả lớn hàng điện tử, L. tố với cơ quan chức năng, Minh bị bắt giam. Ngày 27/7/1988, Tòa án Tối cao tại TP Hà Nội tuyên phạt Minh 2 năm tù về tội Buôn lậu hàng hóa, tiền tệ qua biên giới. Minh ngậm trái đắng trong trại giam.

Sau khi ra tù, tại thời điểm ấy, hàng điện tử đã có chiều hướng "nhạt" lãi, Minh quay sang bắt tay với Ngô Xuân Phương - Phương “Trộm trâu" - Việt kiều Nhật, tổ chức một đường dây buôn lậu ma túy lớn, có lúc đường dây này vận chuyển cả tấn cần sa và hàng ngàn bánh heroin từ Lào, Campuchia về Việt Nam, sau đó chuyển sang Nhật, Mỹ, Australia, Hà Lan để tiêu thụ
Lúc này sự cạnh tranh với L. vẫn rất quyết liệt. Sợ L. biết và tố cáo chuyện buôn bán ma túy thì dựa cột là cái chắc nên cuối năm 1990, Minh quyết định bỏ đất cảng Hải Phòng chạy vào Quy Nhơn, Bình Định tiếp tục tổ chức buôn lậu hàng điện tử và buôn bán ma túy.
Gieo rắc tội ác


Lúc này băng nhóm giang hồ Hà “L” đặt đại bản doanh ở Nha Trang nhưng vươn vòi bảo kê ra gần hết dải đất miền Trung. Minh đã không bỏ lỡ cơ hội để câu móc với Hà “L" đứng ra bảo kê cho hắn. Mặt khác, Minh vẫn sử dụng cô em kết nghĩa Vũ Hoàng Dung cùng cô chị Vũ Hoàng Oanh để tổ chức mua và vận chuyển ma túy từ Nghệ An vào Bình Định bằng ôtô đưa xuống tàu biển “xuất khẩu…”!


Tại Quy Nhơn, Minh liên kết làm ăn với vợ chồng Nguyễn Thị Ng. - một trùm buôn lậu địa phương. Mặc dù có vợ và hai con ở Hải Phòng, nhưng trong quá trình làm ăn, Minh nảy sinh tình cảm với Ng. Ng. cũng khoái Minh nên thường lén lút trốn chồng lẻn đi với Minh.


Hai tên đã lừa cho chồng Ng. đánh một lô hàng lậu thật lớn rồi mật báo với cơ quan chức năng. Chồng Ng. bị bắt quả tang và đi tù nhiều năm. Ở ngoài, Ng. và Minh công khai ở với nhau. Sau này sợ mang tiếng với bàn dân thiên hạ, Minh và Ng chuyển hẳn vào TP HCM thành lập công ty TNHH ở số 47 đường Cửu Long, phường 2, quận Tân Bình làm vỏ bọc để tiếp tục thực hiện những phi vụ mua bán ma túy xuyên quốc gia.


Chuyện tình của Minh và Ng. ở thành phố biển miền Trung cũng để lại những giai thoại mà nhiều đàn em sau này lấy ra kể làm chuyện cười với nhau. Chẳng là Minh vốn nửa giang hồ, nửa con buôn, tung hoành khắp nơi, tiền tài cũng chẳng kém ai. Nhưng từ khi dính với Ng., Minh cứ như khỉ gặp sư tử cái.


Có thời gian, Ng quản Minh đến mức, cả ngày Minh ăn mặc thật đẹp quanh quẩn hết phòng khách lại lên phòng ngủ, không dám bước cẳng ra khỏi cổng. Chiếc Mercedes cáu cạnh của Minh cũng không khác ông chủ, suốt ngày chỉ im ỉm nằm trong garage. Thỉnh thoảng Minh lại chui vào xe đề máy nghe chơi cho đỡ nhớ những giây phút tung hoành khắp phố chứ đố dám lăn bánh xe ra khỏi cổng khi không có Ng ngồi sau tay lái…--PageBreak--


Ngược lại, thời gian ở TP HCM lại là thời gian đường dây vận chuyển và buôn bán ma túy của Minh hoạt động mạnh nhất. Ngoài đường dây do Dung và đàn em đánh hàng từ Lào, Nghệ An chuyển về các cảng miền Trung tập kết xuống tàu biển thì một đường dây vận chuyển ma túy từ Campuchia về TP HCM và các tỉnh phía Nam đưa xuống tàu biển cũng được Minh củng cố. Mặt khác, Minh câu móc với cả tiếp viên hàng không như Tăng Anh Tuấn để vận chuyển ma túy từ Việt Nam đi nước ngoài và ngược lại bằng đường hàng không.


Cũng vào thời điểm này, cơ quan chức năng đã phát hiện ra con đường vận chuyển ma túy này. Lực lượng Công an đã mở nhiều đợt tấn công triệt phá nhiều đường dây vận chuyển và mua bán ma túy. Nhiều tên tội phạm bị tử hình. Minh chột dạ. Một đàn em của y từng tâm sự với chúng tôi, Minh nhiều lần nằm mơ thấy mình bị dựa cột, tỉnh giấc rồi mà miệng vẫn ú ớ không nói lên lời vì như có ai nhét chanh vào miệng, quần áo thì ướt đẫm mồ hôi. Sáng hôm sau, Minh kêu đàn em đến tâm sự: "Tàu bè bạc bẽo, ma túy bạc bẽo và đầy nguy hiểm… Anh muốn đổi nghề…".


Hàng chục năm cùng đám đàn em lăn lộn trong giới giang hồ, nhưng do thói bốc giời của Minh nên tiền bạc hốt được, hắn lại ném vào sòng bạc hay vác đi cá độ đá bóng hết. Ngoái đầu nhìn lại, hắn thấy trùm giang hồ Năm Cam từ tiếng tăm đến tiền bạc, cái gì cũng đủ đầy.


Ngược lại, hắn gần như trắng tay mà lúc nào cái thòng lọng của luật pháp cũng lơ lửng trên đầu. Chính ý nghĩ ấy đã thôi thúc Minh bàn với Dung kế hoạch cắt bớt phần buôn bán ma túy, đẩy mạnh công việc lấn chiếm lãnh địa bảo kê sòng bạc, khánh sạn, vũ trường của Năm Cam và tiến tới tiếm quyền Năm Cam trong giới giang hồ.

Để thực hiện kế họach, Minh thúc đẩy Dung kéo hàng chục tên đầu gấu từ Hải Phòng chạy vào TP HCM nằm vùng. Dung ra mặt buộc Năm Cam phải chia bớt tiền bảo kê để Dung nuôi đám đàn em. Thực hiện chỉ đạo của Minh, Dung cho đàn em xộc vào sòng bài của Năm Cam ở Cầu Hang, Đồng Nai chém đám con bạc và tuyên bố đứa nào còn bén mảng đến đây chơi sẽ chém chết.


Tại TP HCM, nhiều lần Dung tổ chức cho đàn em phá rối vũ trường Phi thuyền, địa điểm bảo kê của Năm Cam. Dù Năm Cam đã có nhân nhượng và chu cấp tiền bạc cho Dung nhưng để đạt được mục đích, Dung đòi Năm Cam chia sẻ quyền lợi, lãnh địa bảo kê nhà hàng, khách sạn, vũ trường, sòng bạc. Chính sự nôn nóng thực hiện ý đồ của Minh, của Dung đã đẩy Năm Cam đi đến quyết định "lấy số" Dung.
Minh “Sứt” bị bắt


Trở lại chuyện buôn bán ma túy của Minh “Sứt”, vào thời điểm những năm 1990 của thế kỷ XX, nhiều đường dây lớn khác do Thanh Tứ, Dũng “Đui” mỗi tên cầm đầu một đường dây lớn ở Nghệ An. Nhiều lúc hút hàng, bọn chúng vẫn lấy hàng của nhau nên biết hết cách tẩy nhau.

Lúc này, dưới tay Dũng gồm hàng chục tên đầu gấu ở Nghệ An. Đàn em của Dung, Minh tỏ ra không kém cạnh nên lấy Minh ra hù dọa Dũng. Mấy lần Minh hẹn mua hàng của Dũng nhưng đến lúc giao nhận hàng thì Minh giở quẻ. Từ đó hai bên luôn xảy ra ân oán với nhau.

Năm 1999, Dũng “Bắc Cạn", Dũng “Đui” cùng Dũng "Mode" mua thuốc phiện mang vào TP HCM tiêu thụ. Cả bọn thuê khách sạn Embassy để ở và tập kết hàng. Minh chỉ đạo Hải “Chó ngao" báo Công an đến bắt. Khi Công an ập tới, cả bọn bỏ lại cả hàng hóa, tiền mặt cùng một xe ôtô xuyên lục địa chạy thoát thân.

Vì tên gián điệp hai mang Dũng “Bắc Cạn", vừa là đàn em của Minh vừa là đàn em của Dũng “Đui”, nên sau vụ này, Dũng “Đui” thù Minh “Sứt” thấu trời. Dũng “Đui” tổ chức cho đàn em tìm Hải để chém. Hải sợ quá lặn một hơi không dám chường mặt ra chốn giang hồ.

Tháng 2/2001, Công an An Giang bắt quả tang hai đàn em của Minh là "Dũng Bường" và "Hải Luận" đang vận chuyển ma túy. Tuy là cánh khác, Dũng “Đui” cũng mua ma túy chung một mối từ Campuchia qua đường An Giang về TP HCM. Là một chuyên gia ném đá giấu tay, Minh đã xúi hai tên đàn em đổ tội đánh hàng thuê cho Dũng “Đui”. Dũng “Đui” bị bắt sau đó.

Ngày 22/12/2001, vụ án Năm Cam xảy ra, Hải “Bánh" thành khẩn khai báo vụ Dũng “Đui” tổ chức buôn lậu ma túy bị bắt hụt tại khách sạn Embassy nên Dũng “Đui” được di lý từ Công an An Giang về Công an Tiền Giang để làm rõ. Do thâm thù Minh, Dũng “Đui” khai toẹt ra hắn có bán cho Minh và Thanh mỗi tên hàng chục bánh heroin.

Sau đó, Thanh bị Ban chuyên án Năm Cam bắt. Với "thành tích" buôn bán cả ngàn bánh heroin, biết không thể thoát tội chết, Thanh xé áo quần kết lại tự treo cổ tự tử sau 13 ngày nhập trại. Ngày 26/5/2002, Minh cũng tiếp tục bị Ban chuyên án Năm Cam bắt về tội Mua bán trái phép chất ma túy. Ngày 26/2/2004, Tòa sơ thẩm tại TP HCM tuyên phạt Minh mức án tù chung thân. Viện KSND Tối cao kháng nghị.

Ngày 16/6/2004, Tòa phúc thẩm Tòa án Tối cao tại TP HCM tuyên phạt Minh mức án tử hình. Ngày 18/6/2004, tử tù Ngô Đức Minh làm đơn xin tha tội chết. Xét thấy Minh đã thành khẩn khai báo tội trạng của mình và nhiều đường dây ma túy lớn tầm cỡ quốc tế khác, giúp cơ quan điều tra phá án thuận lợi. Áp dụng chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước, đã ký quyết định tha tội chết cho hắn.

Sau 4 năm thi hành án, được sự giáo dục của cán bộ quản giáo Trại Xuân Lộc, Minh đã dần nhận ra tội lỗi của mình nên tích cực lao động cải tạo.

Tuy nhiên, hàng chục tội phạm đã bị tử hình, hàng chục tên khác bị ngồi tù vì sự lôi kéo, dụ dỗ của Minh vào con đường buôn bán cái chết trắng. Hàng chục góa phụ, hàng chục những đứa con côi cút mất cha, xa mẹ. Và cái chết của Dung “Hà”… tất cả sẽ còn ám ảnh Minh đến cuối đời

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư