HÀ NỘI – NHỮNG TÌNH YÊU KHÔNG KỶ NIỆM

  • 10719
  • 0
  • 12

Nắng giao mùa dịu dàng như một tình nhân, đánh thức trong lòng người những xúc cảm ngủ quên bừng lên phơi phới… Ta sẽ bắt gặp nhiều hơn những nụ cười rạng rỡ và hồn nhiên không vương bất kỳ một chút âu lo mỏi mệt; những ánh mắt nhìn bạn bè, nhìn cuộc sống lấp lánh niềm vui, yêu đời và yêu người…


 

Hà Nội thanh bình đang chào đón tuổi nghìn năm - Ảnh Lương Đình Khoa


Matxcova chiều nhớ…

Gửi bạn nơi Hà Nội yêu mến trong tôi!

Không hiểu tại sao mỗi lần nghe bạn kể về Hà Nội, một cảm giác gì đó rất lạ lại xuất hiện trong tôi – mà tôi chẳng thể gọi được thành tên. Chỉ biết rằng thấy lòng nhớ nhung một miền đất xa xôi ấy, thấy những hình ảnh, những con người qua lời bạn kể rất gần gũi và hiện về trong giấc mơ tôi từng đêm cùng những khát khao mong một lần đặt chân đến, để dạo bước bình yên bên bờ hồ có Tháp Rùa, được vào lăng viếng vị Chủ tịch đáng kính của các bạn, được thưởng thức món bún đậu chấm mắm tôm, rồi phở, rồi nem rán…


 Bạn đã nhen nhóm và thắp lên trong tôi một tình yêu rất lạ - thứ tình yêu không mang những kỷ niệm, không hề có những trải nghiệm, gắn bó nhưng vẫn cứ thấy yêu thương và nhung nhớ, vẫn muốn được nghe bạn kể về Hà Nội mỗi ngày qua những lần tôi và bạn chat mail với nhau, để rồi nếu một ngày nào đó không gặp bạn online, không được nghe kể một điều gì đó về Hà Nội là tôi lại thấy thiếu đi một điều gì đó ý nghĩa trong nhịp sống hàng ngày của mình…


Bởi thứ tình yêu ấy – tình yêu không kỷ niệm – mà tôi muốn biến thành tình yêu đầy kỷ niệm, muốn một lần ghé chân đến thành phố hòa bình, trái tim của dải đất cong hình chữ S thân thương của các bạn. Trước khi bắt đầu cho cuộc hành trình ấy – tôi muốn làm một điều trước tiên để có thể hiểu hơn, yêu hơn Hà Nội - ấy là học tiếng Việt Nam. Liệu bạn có vui lòng trở thành thành giáo dạy tiếng Việt từ xa cho tôi không nhỉ?


 Rất mong nhận được hồi âm của bạn!

Trân trọng!

Jonh”

 

 

 


Sáng nay check mail, chợt gặp bức thư ấy của người bạn tên Jonh gửi từ Mattxcova khiến tôi chợt ngỡ ngàng khi nhận ra những cuộc trò chuyện bình thường và ngắn ngủi giữa tôi và Jonh mỗi ngày đã vô tình gieo vào trong Jonh một thứ yêu mà không hề có một chút kỷ niệm nào với Hà Nội của tôi – một điều ngỡ như chỉ gặp trong cổ tích – nhưng giờ đang hiện hữu rất thật qua những tình cảm và ước mong gửi gắm trong bức thư điện tử chân thành kia…


Tôi và John quen nhau qua mạng – một kiểu kết bạn bình thường và phổ biến giống như hàng nghìn bạn trẻ khác ở khắp nơi trên trái đất này trong thời đại của công nghệ thông tin. Thực ra John là người chủ động làm quen với tôi – khi vô tình lạc vào trang blog của tôi và trầm trồ trước những tấm hình chụp cảnh bình minh Hà Nội mà tôi post lên đó, rồi add nick, rồi chat  chit làm quen, trao đổi, cảm nhận được nhiều điểm tương đồng và tính cách của nhau cũng như sự chân thành trong mỗi cuộc trò chuyện nên thường xuyên chia sẻ, tâm sự với nhau hơn về cuộc sống.

 

John kể cho tôi nghe về nước Nga xinh đẹp của bạn – và ngược lại, tôi thường xuyên kể cho John nghe về một Hà Nội bình yên với những vẻ đẹp tiềm ẩn từ trong lịch sử, truyền thống, văn hóa và con người, để rồi những điều ấy làm thành tình yêu Hà Nội trong John từ khi nào mà tôi chẳng hề hay biết.


 

Tôi kể cho Jonh về những buổi sớm mai dậy sớm,  bước ra khỏi khu nhà trọ, dừng lại dưới vòm lá xanh um của cây cơm nguội đầu ngõ để hít hà cái không khí trong lành, thanh sạch đến ngọt ngào của thiên nhiên, đất trời… và lắng nghe thanh âm đón chào ngày mới của Hà Nội bắt đầu từ tiếng “tít tít” kéo dài của những chuyến xe buýt đang ghé vào điểm dừng. Rồi đâu đó những tiếng rao quà sáng cất lên và toả đi khắp các con ngõ, với đủ các cung bậc: trầm, bổng; có giọng lanh lảnh, cũng có giọng khàn khàn… để rồi qua mỗi tiếng rao ấy, con người ta lại nhìn thấy một thân phận, một cuộc đời với những thăng trầm vui buồn khác nhau. Nhạc hiệu của đài phát thanh phường sẽ nổi lên, chào bình minh bằng những giai điệu quen thuộc, gần gụi đến thân thương: “ Dù có đi bồn phương trời, long vẫn nhớ về Hà Nội. Hà Nội của ta - thủ đô yêu dấu! Một thời đạn bom, một thời hoà bình…”.


 

 

Hồ Gươm là nơi mang nhiều dấu ấn lịch sử và có giá trị trong đời sống tâm thức của mỗi người dân thủ  đô và cả nước, đồng thời cũng là nơi chứng kiến những tình yêu đẹp nảy mầm của những đôi lứa - Ảnh Lương Đình Khoa

 


Thành phố ngàn năm tuổi mang tên Hà Nội chỉ thực sự vận động, chuyển mình thành chàng trai tuổi Hai mươi hào hoa và căng tràn sức sồng khi trong các công viên, trên các vỉa hè rộng ta bắt gặp từng tốp người trẻ (từ thiếu niên đến thanh niên, trung niên) với những bước chân đầy hào hứng cho bài tập chạy buổi sang của mình… Lớp người cao tuổi thì ung dung với những động tác mềm mại, uyển chuyển trong bài tập dưỡng sinh; thực hiện đúng theo lời kêu gọi của Hồ Chủ Tịch - mỗi người dân khoẻ mạnh sẽ làm cho cả nước khoẻ mạnh. Cây xanh trong thành phố cũng vận động, dường như đang cố vươn ngọn lên cao hơn trong ánh mặt trời buổi sớm dịu dàng. Có thể gọi bình minh Hà Nội là bình minh xanh vì thế, khi sắc xanh của cây xanh luôn trải rộng, tràn ngập, xôn xao trên khắp các phố phường…Dõi mắt nhìn ra lòng đường sẽ thấy loang loáng những chiếc xe chất đầy hoa lướt đi, vội vàng cho một góc chợ hoa nào đó để mỗi người dân đều kịp có hoa cắm trong phòng của mình trước khi khởi đầu công việc.

 


Tôi đã nói với Jonh rằng: “Có đến Hà Nội, sống ở Hà Nội một thời gian mới biết là hoa không thể thiếu được trong cuộc sống thường nhật của mỗi người - những bông hoa mang hương sắc dung dị nồng nàn từ những cánh đồng hoa bình yên vào thành phố, góp phần điểm tô cho nét đẹp trong tính cách và cuộc sống của mỗi con người nơi đây. Và tôi đã gọi chủ nhân của những chiếc xe chất đầy hoa tươi rực rỡ kia như những người “chở mùa” vào phố”. Jonh gửi sang cho tôi một hình mặt cười thích thú qua ô cửa sổ chat và đề nghị: “Tôi không hiểu lắm về thế nào là “người chở mùa vào phố” – nhưng thấy thích. Bạn giải thích thêm cho tôi nhé!”. Tôi không giải thích gì, chủ động gửi cho Jonh đường links dẫn đến một chùm ảnh chụp những chiếc xe đạp chở hoa trên phố Hà Nội. Và Jonh hào hứng: “Tôi cảm nhận được rồi, và cũng rất thích được trở thành một người “chở mùa” vào phố như thế, mang hương hoa, mang tình yêu và sự bình yên chia đến với mọi nhà!”. Quả thực, Jonh thông mình, tinh tế và nhạy cảm hơn tôi tưởng.


 Tôi đã kể cho John nghe về Hà Nội những ngày cuối đông bất chợt có nắng – nắng giao mùa trong trẻo bình yên khiến phố phường mơ màng, nũng nịu trong gió sớm lành lạnh se se – cái lạnh giao mùa  không quá tê buốt đến xuýt xoa, mà vừa đủ để con người ta yêu và thích, muốn hòa mình, giang cánh mỏng trong nắng gió ban mai…

 

Nắng đổ dài trên vai khiến con người ta cảm giác nhịp hối hả của ngày  thường đang chầm chậm lại – như một cuốn phim tài liệu nhẩn nha của người đạo diễn phố phường. Vẫn những chiếc đầu đội mũ bảo hiểm, những khung cửa kính ô-tô bừng sáng loang loáng lướt qua, nhưng sao nghe lòng bình yên, có cảm giác như họ đang chạy với một tốc độ “rùa bò”, thật chậm, thật chậm để đón vào lòng không gian ngập nắng đến xanh trong… Hàng xà cừ trong gió đong đưa, tình tứ như người con gái đang thì trong mùa cưới, rạo rực hân hoan, xanh đến nồng nàn… 


 


Nét duyên dịu dàng, đằm thắm của thiếu nữ Hà Thành - Ảnh Lương Đình Khoa

 


Những dãy nhà – từ cao cho đến thấp, từ những căn gác xép nhỏ hẹp cho đến những ban công rộng thoáng đều mở tung ngàn ô cửa lớn nhỏ, đón nắng hiếm hoi vào nhà. Không ai chịu ngồi trong không gian gò bó của những bức tường lạnh, với ánh điện vàng vọt giả tạo và chiếc máy điều hòa đánh lừa cảm giác về không gian, lòng người náo nức và hân hoan đổ xuống phố. Vẫn là những thói quen thường ngày, ngồi nhâm nhi một ly café bệt bên vỉa hè với một tờ báo mới còn nồng mùi giấy và mực in, thi thoảng đưa mắt nhìn xuống dòng người lại qua dưới lòng đường, mà sao hôm nay thấy cuộc sống gẫn gũi và thân thương, đáng yêu đến lạ kỳ…


Nắng giao mùa dịu dàng như một tình nhân, đánh thức trong lòng người những xúc cảm ngủ quên bừng lên phơi phới… Ta sẽ bắt gặp nhiều hơn những nụ cười rạng rỡ và hồn nhiên không vương bất kỳ một chút âu lo mỏi mệt; những ánh mắt nhìn bạn bè, nhìn cuộc sống lấp lánh niềm vui, yêu đời và yêu người…

 

Một cậu bé đánh giày mặt mày lem luốc đến bên ta, ta mỉm cười tháo đôi giày của mình ra, ngồi nhìn em vừa lúi híu với hộp si và cây bàn chải, vừa huýt sáo ngân nga một giai điệu rộn ràng…Ta cũng nghe lòng xốn xang, huýt vang cùng em giai điệu đẹp ấy. Em ngước lên nhìn, nhoẻn miệng cười – nụ cười của một thiên thần trong hình hài của một đứa trẻ lấm láp…. Một bà cụ bé nhỏ và cô đơn, lóng ngóng muốn tìm cách sang đường mà không thể, được một thanh niên tình nguyện cõng qua. Một chị phụ nữ bất ngờ giảm ga, va quệt nhẹ vào một cô gái khác. Không có tiếng thở dài hay cáu gắt, đổ lỗi cho nhau như ta vẫn thường hay bắt gặp -  cả hai cùng sốt sắng hỏi: “Chị có sao không?”, cùng nói lời xin lỗi, tặng nhau một nụ cười rồi lại phóng xe đi…  Dường như trong không gian của nắng giao mùa, tâm hồn con người rộng mở và bao dung hơn với nhau, biết đồng cảm và sẻ chia, nâng niu nhiều hơn với những cảnh đời còn nhiều khốn khó quanh ta…

 

Nắng giao mùa hiền hòa như món quà ngọt ngào đất trời ban tặng nhân gian trước khi kéo mùa sang những ngày đông rét mướt… Người ta dành nhiều thời gian quan tâm hơn đến bạn bè, người thân, chăm sóc, trao gửi yêu thương cho nhau bằng những chuyến đi ngắn ngày để chiếm lĩnh trọn không gian những ngày giao mùa của đất trời. Người ta cũng nói nhiều với nhau hơn về  ước mơ, dự định của mình, về những rung động, cảm nhận trước cuộc sống bằng niềm lạc quan phơi phới tin yêu...



Một Hà Nội thân thiện thắp lên tình yêu trong lòng bạn bè quốc tế - những tình yêu được nảy mầm mà không cần phải có những kỷ niệm - Ảnh Lương Đình Khoa

 

 

Jonh cứ im lặng và lắng nghe tôi như thế, để rồi bất chợt thốt lên: “Ôi, lúc này sao mà thèm một không gian nắng như thế quá – không giản ngân nga những thanh âm và giai điệu trong trẻo, tươi mới của cuộc sống mến thương… Gói không gian ấy lại rồi gửi sang đây cho tôi, bạn nhé!”


Cứ như thế, mỗi ngày tôi và Jonh lại tranh thủ dành 30 phút online trò chuyện với nhau, kể cho nhau nghe về những điều bình dị xung quanh cuộc sống của mình. Dẫu rằng trong tôi cũng âm thầm nhen lên một thứ tình cảm đặc biệt dành cho nước Nga qua mỗi lời kể của Jonh, nhưng tôi biết tình yêu ấy trong tôi thua hẳn so với tình yêu John dành cho Hà Nội của tôi…


 Một buổi chiều Hà Nội chớm bước sang đông trong hơi thở lành lạnh của mùa, tôi ngồi trong một quán café nhỏ ven hồ Tây và gửi thư trả lời cho Jonh, nói tôi rất sẵn lòng dạy tiếng Việt cho Jonh và hy vọng một ngày gần nhất được đón vị khách phương xa ấy tại sân bay Nội Bài cho cuộc hành trình biến thứ tình yêu không kỷ niệm với Hà Nội trong Jonh thành tình yêu mang đầy kỷ niệm…

 

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

http://tuanvietnam.net/2010-06-07-ha-noi-nhung-tinh-yeu-khong-ky-niem

 

 

 

tamtay.vn - photo - DINHKHOA TRONG TUYỂN TẬP

 

tamtay.vn - photo - DINHKHOA TRONG TUYỂN TẬP

 


Entry cùng chủ đề:

1.  HÀ NỘI - NỒNG NÀN MỘT TÌNH YÊU --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/613660

2.  ĐÊM MƯA HÀ NỘI NGỒI NHỚ THÁNG BA --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/642006

3. TÌNH HOA SƯA NỒNG NÀN --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/616494

4. Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi… --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/596074

5. NHỮNG MÙA ĐÔNG YÊU DẤU --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/305101

6. Trước bà cụ gánh mùa xuân vào phố --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/264211

7. Phố ngày lạnh mong manh nỗi nhớ... --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/594925

8. Phố Ngày Mưa Phố Bộn Bề Tâm Trạng... --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/586809

9. Không gian cafe bệt - Khoảng lặng của dân văn phòng... --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/552542

10. KHÚC GIAO MÙA THÁNG TƯ… -->  http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/389102

11. Dịu dàng như nụ hôn ngọt ngào và say đắm của một tình nhân... --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/380342

12. Hà Nội mùa không em -->  http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/122346

13. MÙA RU TÌNH PHỐ CŨ CỦA TÔI --> http://blog.tamtay.vn/dinhkhoa/blog/entry/574052

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư