Săn cave (phần 1): Công nghệ tìm "đào" - Cuộc hành trình đau xót!

  • 14718
  • 0
  • 15

 
Phóng sự của Đỗ Doãn Hoàng

Tình cờ tôi có nghe một ông chủ liên hợp nhà nghỉ – tẩm quất – gội đầu - thư giãn – bar karaoke- cà phê (tất nhiên ai cũng hiểu là có cả mại dâm)... bô bô kể về chuyện ông thường xuyên đánh ôtô đi về các vùng quê trả nữ tiếp viên cũ, tuyển nữ tiếp viên mới một cách quy mô và náo nhiệt đến mức nào. Mỗi chuyến xe dăm ba đến cả chục cô cô cave. Sau quá trình dài kỳ công thuyết phục, tôi đã chính thức theo ông ta đi đón cave để rồi nhìn cái nghề gái quê-sơn nữ díu dít rủ nhau tự nguyện tự giác đi bán dâm bằng cái nhìn của người trong cuộc. Cái nhìn từ sau cánh gà.


Bài 1: Công nghệ tìm "đào" !

 

 

 

 

Chân dung ông chủ và sự "hợp pháp" của chuyến đi

 

Những tưởng cái nghề kinh doanh thân xác trong bóng tối này phải bí mật, thảm sầu như kiểu Mã Giám Sinh đi mua Vương Thúy Kiều thuở trước, ai dè có đi mới biết: đến bản làng nào các cô Kiều và gia đình họ cũng hể hả mua rượu mổ gà ri gà núi đón tiếp các Tú Ông. Đau quá! Đến một hôm, cái ông làm nghề quản lý nữ tiếp viên trong nhà nghỉ ấy (thôi cứ nói toạc ra là Tú ông đi) lái chiếc ôtô BKS 29H... gọi điện rủ tôi lên đường. Ông năm nay mới ngoại ngũ tuần, nhưng vì cuộc đời quá chìm nổi; lại thêm bệnh tiểu đường rất nặng nên phải kiêng ăn, kiêng uống và tuyệt đối không "gần" được phụ nữ nên trông ông khá là hom hem. Dáng ông gầy nhẳng, đi lại lom khom. Vì ông hỏng mất cái của khỉ kia, nên vợ ông cũng chẳng quản lý việc ông đi lại với gái gú làm gì.

 
Vừa mở cửa xe, ông cười khành khạch:

 
- Đừng gọi tao là Tú Ông, tao vả cho vỡ mồm. Đừng gọi gái của tao là điếm, nó vả cho mặt. Bởi tao chưa bị đi tù vì chứa chấp mãi dâm, gái của tao đi khách cũng chưa bị bắt quả tang có thoả thuận bán mua để rồi trai trên gái dưới. Các cụ gọi là đĩ nhảy qua rào, hiểu chưa?

 
Ông háy mắt:

 
- Tất nhiên, mày cần thì đứa nào trong số tiếp viên của tao cũng có thể qua đêm với mày. Bóc bánh giả tiền, chả nói mày cũng hiểu.

 Ông cầm vô lăng rất hào hoa. Hiện nay, ông vẫn có hơn hai bà vợ chính thức. Chuyện nuôi và kinh doanh gái làng chơi đến với ông cũng từ từ và rất tình cờ. Sau nhiều năm lăn lộn kinh doanh, và dăm lần ra vành móng ngựa với cương vị giám đốc có những chữ ký vô trách nhiệm, năm 1999, ông đã mua được một miếng đất cấp thị trấn để xây một ngôi nhà 4 tầng to nhất khu vực. Mấy người bạn háo ngọt qua lại rượu chè đàn đúm thấy ngứa vảy mới xui ông mở dịch vụ Nhà nghỉ để thỉnh thoảng anh em đàn ca sáo nhị lăng nhăng nó cũng có chỗ đi về kín đáo. Mà ông chủ lại có thêm đồng ra đồng vào. Ngót chục phòng nghỉ phục vụ cho những vụ hủ hóa, mua bán dâm ra đời. Lại có người xui sao không làm luôn dịch vụ mat-xa, thư giãn, rồi cà phê cà pháo. Đang băn khoăn thì ông gặp được một mụ gái đú về già đang làm đội trưởng đội đấm bóp ở khu du lịch Đ. từ Hà Tây muốn đổi gió làm ăn. Mụ này rủ tay chân ra làm dịch vụ karaoke – tẩm quất rất xôm trò tại nhà ông. Có năm cô đào chịu chơi đóng vai tay đấm tất cả. Khách khứa cứ thế đông dần.


Từ bấy ông phát hiện ra một món hàng siêu lợi nhuận: gái. Tôi đã mấy lần khuyên ông nên bỏ cái nghề tổn hại âm đức này đi, ông gạt phắt:

 
- Mày buồn cười. Tao đã làm cái gì sai nào? Tao kinh doanh dịch vụ tế nhị hả, đúng, tao được Ty (Sở) Văn hoá người ta về cấp phép hẳn hoi. Cái gì phải Ty cấp thì xin ty, cái gì địa phương cấp được thì xin địa phương. Nhân viên của tao đứa nào cũng có giấy tạm vắng, có giấy cho tạm trú do các bác công an cấp hẳn hoi. Đứa nào cũng đeo thẻ xanh để phục vụ khách lễ phép như con hầu trước ông hoàng bà chúa. Tao không cho đứa nào “chiều khách từ A đến Z” tại nhà tao, trừ những chỗ quen biết như... mày và... các ông bạn tao. Còn đứa nào thích thằng nào thì tao cho đi với nhau, tự nguyện hết...

 
Tôi tỏ ý ngần ngại về cái việc đi theo ôtô ông đi đón đi tìm gái về cho khu nhà nghỉ với các loại dịch vụ dễ bị hiểu là mại dâm núp bóng đó; tôi đi với ông đi đón gái về nuôi vỗ béo rồi... bán hẳn hoi, thế ra tôi che giấu tội phạm, tôi không tố giác tội phạm, tôi đồng lõa với những kẻ lầm đường trong ngõ cống tối bán thịt buôn người ư? Ông nghe chuyện, mắng ngay:

 
- Tao cho mày cả kho hồ sơ lý lịch của từng đứa (nhân viên - gái). Đứa nào cũng có lý lịch, có xác nhận của chính quyền, có hợp đồng lao động đều ghi là ở nhà tao, bán hàng giải khát. Cam kết không mại dâm ma túy, cam kết làm việc theo nếp sống văn hoá ở khu dân cư nhà tao. Đi tuyển nhân viên về bán hàng giải khát mà cũng vi phạm pháp luật hay đồng lõa với tội phạm à? Anh là nhà báo anh ăn nói thế phỏng có nghe được không?

 
Hiện giờ, tôi vẫn giữ những hợp đồng và lý lịch mà ông cho mượn để nghiên cứu tính hợp pháp ấy. Tôi cũng đã gặp quá nhiều cô gái mà tôi biết chắc rằng các cô xuống khu dịch vụ nhà ông bạn vong niên của tôi để bán dâm hằng đêm. Nhưng rõ ràng, tất cả đều được ngụy trang rất khéo. Thậm chí, không ai trong số gia đình, làng xóm nhà các cô gái ấy là không biết các cô đi làm gái nhà hàng, bán dâm. Nhưng tất cả đều vẫn vui vẻ, vẫn hợp pháp. Tôi cũng uống rượu hết bản nọ đến bản kia với cha mẹ, ông bà các cô gái nhà hàng ấy với một bề ngoài thơn thớt nói cười. Tất cả những tím ruột bầm gan được giấu kín.


Tìm “đào”, tìm “đào” và tìm “đào”: sao thế?

 
Xe rời Hà Nội, đi dọc QL32, chúng tôi đi mấy ngày trời ròng rã qua Đan Phượng, Sơn Tây, Ba Vì của Hà Tây; Thanh Thủy, Thanh Sơn, Thu Cúc, đèo Cón, Yên Lập của tỉnh Phú Thọ... Đây là tuyến đường mà ông quản lý lắm địa chỉ cung cấp gái nhất. Các cô gái, nói chung ông đều biết nhà biết cửa, nhớ tên bố mẹ ông bà của họ. Bởi ông vẫn thường xuyên đưa đón các cô về, rồi dùng các cô để mở rộng địa bàn tìm kiếm gái phục vụ công việc kinh doanh của mình. Các cuộc thăm dò rồi đưa đón nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Bởi cái nghề kinh doanh nhan sắc và thân xác phụ nữ này cũng rất khắc nghiệt khách đến với dịch vụ của ông đơn giản là vì... các cô đào. Các cô cơ bản đều là kỹ nữ - nào có ra gì, thế nên ngoài những người mua trinh (xin phép được nói thẳng) còn lại hầu hết những người đàn ông tìm đến dịch vụ ấy là vì háo lạ. Cho nên, đào dù đẹp hay xấu thì vẫn cứ phải liên tục được thay máu để thu hút khách. Cô nào thật đẹp cũng không thể ở “quán” nhà ông quá lâu, cô nào kém nhan sắc cũng không vì thế mà bị ông bỏ qua không “nhận vào làm hợp đồng” một vài tháng. Ông lúc nào cũng tính kế đi đón đào càng nhiều càng tốt. Thật khó hình dung một ông chủ nắm trong tay tiền tỉ như ông lại chạy đôn chạy đáo vì cú điện thoại của một gái bỏ xứ đi bán dâm từ tít tận thượng huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ gọi về.


Ông sẵn sàng đánh xe ôtô bốn chỗ lên thẳng cái xã heo hút đó để đón cô ấy về làm. Rất nhiều chuyến ông đi xe máy ào ào trèo đèo lội suối đón một lúc 2 cô gái là con cô con dì về thả vào động nhà ông. Đi hết bản nọ đến bản kia trong đêm tối, chính ông cũng không ngờ mình lại khoẻ đến thế. Có trước có sau, ông cũng sẵn sàng đưa cô về tận bản, ngủ lại trong bản, ăn cơm thân mật với cả đại gia đình cô ấy. Đó là vấn đề sống còn của công việc kinh doanh, ông muốn để lại uy tín với các gái non sắp sửa xuống phố khác cũng vừa là vì ông thấy thương các cháu lắm (?).


Ông bảo, tôi nhận cháu gái ấy về bán hàng giải khát ở nhà tôi, không đánh đập, không ép uổng điều gì, lương lậu trả đủ. Cháu đã “đi làm ăn xa” (làm gái) mãi rồi, tất nhiên không có chuyện tôi lừa đảo được cháu. Cháu tự làm gì ngoài hợp đồng với tôi là việc cháu phải chịu trước pháp luật. Nửa đời người lăn lộn giữa bóng tối và ánh sáng, ông hiểu, không làm ở nhà ông, các cô ấy vẫn tình nguyện sa chân vào các động chứa núp bóng khác muôn lần khổ hơn. Vợ ông, một bà giáo nửa đời đứng lớp dạy cấp hai, lúc đầu khóc lóc ngăn cản chồng đừng làm điều thất đức ấy; nhưng rồi hơn ai hết, chính bà lại rất thương và gắn bó với các nữ nhân viên trẻ măng, nhiều cô mù chữ còn điểm chỉ cả vào hợp đồng lao động ấy. Các cô chấp nhận làm gái bán trinh rồi bán dâm chuyên nghiệp. Các cô coi đó là một cái nghề trước mắt có thể nuôi sống và đem đến một tích cóp đáng mơ ước.


Các cô hành nghề đầy hăm hở và tự nguyện. Cô T., người ở một xã vùng cao huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ rất xinh gái, nhìn mặt đã thấy nết na. Qua lời giới thiệu, Tú ông bỏ ôtô ngoài thị trấn, thuê xe ôm vượt qua hai quả núi lớn đến nhà T. Bố mẹ cháu T. biết rõ rành điều gì đang chờ đợi con gái mình, nên mượn cớ mùa vụ đang bừa bộn chưa cho cháu đi làm. Ông về, tối ấy T. có mặt tại nhà ông, và ngay lập tức đi khách. Cô đi làm nghề này đã hơn một năm. Ba ngày sau, bố T. tìm đến nhà ông xin được gặp con gái, ông thương quá cho người gọi T. về, T. bảo: “Ông (gái nào cũng phải xưng với chủ là ông, là bà-PV) cứ nói với bố cháu là cháu không có ở đây”. Đúng là chẳng bố mẹ nào tìm được những đứa con tự nguyện rời nhà đi “làm ăn” như thế. Tôi giữ tấm ảnh thơ ngây của T. trong cặp, mỗi lần giở ra xem lại thấy lòng héo thắt lại.



Bài 2: Cuộc hành trình đau xót!



 
"Bác kiếm cho nhà em 6 đứa thì vừa đẹp"

 
Xe rời Hà Nội, ông dừng ở trạm xăng chỗ Nhổn - Hà Tây, thỏa thuận:

 
- Tao cũng tu nghiệp ở ĐH Kinh tế quốc dân ra, học quáng quàng để mở công ty TNHH mà, thế nên rất sòng phẳng. Tao cho mày làm Tú ông đi tuyển gái, tao tiết lộ hết bí mật cho mày. Mày chỉ việc đổ xăng thôi. Vì mày viết báo có nhuận bút. Cũng như mày đi với gái nuôi ở nhà tao, đứa nào tao cũng OK, nhưng phải giả tiền.

 
Ông quay ra nói với nhân viên bịt mặt bán xăng:

 
-Cho hai trăm nghìn!

 
Rồi quay sang tôi:

 
- Xe này mới, một trăm cây hết có 12 lít, mày ạ. Cái chính là tao muốn cho mày biết những điều không tin được, và cả những điều rất tử tế, rất bi thảm của giới cave bình dân (để so sánh với gái gọi cao cấp) bây giờ. Họ nghĩ cũng đơn giản và cũng tội nghiệp lắm, nếu biết thương họ thì họ cũng rất biết thương mình.

 
Dọc đường, chúng tôi rẽ qua nhà các “vệ tinh” kinh doanh dịch vụ phục vụ sự thư giãn của các qúy ông để hỏi mối. Tôi ngồi thu lu trong xe trong vai thằng cháu lêu têu của ông chú đi đón ca-ve về phục vụ tháng ăn chơi sau Tết. Ông dạy tôi cách nhìn vào gái biết đứa nào là cave, nhìn vào quán biết quán nào có kinh doanh dịch vụ Z (mại dâm). Ông bày cho tôi cách "câu gái" từ quán khác về phục vụ quán mình. ấn tượng nhất là cái tay nói giọng quê ngọng ra mà nhà thì to như pháo đài ở dưới chân đê sông Đáy, chó dữ như hùm. Gớm mại dâm trong đó có bố ai mà bắt được. Biển hiệu dựng sát đường quốc lộ, rất trong sạch: "Cho thuê xe ôtô từ 4 chỗ đến 49 chỗ", kinh! Tay này nổi tiếng nuôi đủ gái Bắc, gái Cần Thơ mat-xa mát gần bài bản và rất... chiều chuộng khách. Vợ hắn bế đứa con hai tuổi ra véo von kể chuyện:

 
- Gớm, hôm nay mới mùng 6 Tết mà sao khách đến đông quá thể. Các cháu về quê vắng nhân viên quá, mà một chốc lại có khách chơi gọi, em phải đóng cửa cho đỡ rách việc. Em đang chờ mấy con Cần Thơ nó ra, nghe bảo nhà nó cách Thành phố Cần Thơ những cả trăm cây số cơ mà, có khi phải ngoài rằm (Tháng Giêng) nó mới ra tới nơi. Em thích nhất bọn ấy vì nó biết nghề, đấm bóp, xông hơi... cái gì nó cũng thạo sẵn rồi. Cái bọn gái miền núi phía Bắc này xuống là cứ phải dạy, mà em có biết dạy cái trò khỉ gió đấy đâu, cứ phải vào xóm nhờ cái đứa ngày xưa nó cũng làm gái về nó dạy cho...

 
Nói rồi chị ta rủ rỉ:


- Bác đi chuyến này nhân thể đón cho em món gái nhé. Khoảng độ 6 đứa thì đẹp.
Chị ta cứ dặn dò hai chúng tôi y như trẻ con dặn mẹ đi chợ nhớ mua quà. Nói chuyện kinh doanh gái điếm mà mặt cứ tỉnh queo, vừa u con vừa nói. Không biết lớn lên thằng cu con có nhớ được gì xung quanh chuyện gái gẩm này không nhỉ?


Đi qua Sơn Tây, Trung Hà, quán nào ông cũng thuộc có mấy tiếp viên, có mấy con sẵn sàng đi khách, đi ở xó xỉnh nào. Cứ như đó là các điểm kinh doanh của ông không bằng. Khách lạ dừng xe hỏi độp: "Có gái không?", từ ông chủ cà-vạt đến thằng đầu đinh giữ xe bảo kê đều ngoan ngoãn: “Dạ không, bác cứ đùa, ở đây nghiêm lắm”. Nhưng khi ông xuất hiện, chủ và khách nghiễm nhiên thành chủ chứa. Chủ nhà ai cũng tay bắt mặt mừng chào ông, rồi ai cũng than thở cái nỗi cave bây giờ nghỉ Tết dài hơn các ông chủ. "Chúng nó cứ là phải qua rằm nó mới xuống đông, thế thì hết bố nó tháng ăn chơi của người ta rồi còn gì" – nói là xuống bởi hầu hết các cô ở vùng nông thôn, vùng cao xuống.


"Ông cho con theo ôtô của ông xuôi luôn cho tiện!"

 
Gái từ Nam Định, Hải Phòng, Bắc Giang, Hoà Bình... đến cơ sở của Tú ông hoạt động cũng không ít. Nhưng đúng là nhiều nhất vẫn là vùng Thanh Thuỷ – Thanh Sơn tỉnh Phú Thọ.


Cách cái biển báo hiệu đến địa phận "Thị trấn Thanh Sơn" hai cây số, chúng tôi vào nhà cô nhân viên nữ trắng trẻo và có biệt tài quyến rũ khách của ông. Cô tên là Mơ. Nhà cô nằm trên một quả gò ở xóm của người Mường nghèo khó. Trên mỗi quả đồi đều có những mỏ quặng mika lớn. Trai tráng bỏ lên đồi khoét thành hang hốc sâu dăm bảy mét trong lòng núi rồi móc ra những rổ đá óng ánh như gương có thể bóc ra từng lớp trong veo mỏng như nước rồi bán đổ bán tháo cho đầu nậu. Mỗi ngày công cũng được chục hai chục nghìn, còn mỗi lúc sập lò trong khu vực thì đi toong vài mạng người. Những cô gái như Mơ và bạn bè cô nhiều người đi làm gái điếm (thôi cứ nói thẳng). Mơ chỉ đèm đẹp thôi, nhưng đó là một vẻ đẹp khỏe mạnh và là một nữ nhân viên tận tụy với khách mà ông bạn đường của tôi rất... trân trọng.


Tôi đã chuẩn bị kỹ tâm thế để hình dung, nhưng mà lòng vẫn đau quặn thắt khi gặp gia cảnh nhà Mơ. Mẹ cô tên Hương, bà cụ người Mường hơn 50 tuổi mà móm mém lụ khụ. Người ta bảo bà đẻ rất nhiều lần, với nhiều người đàn ông khác nhau, nhưng giờ chỉ có 4 người con đang sống với bà. Toàn những cái tên đẹp, hết Hương lại đến Tuyết, Mơ, Nhung...; nhưng cuộc sống thì quá nghèo, và đôi khi phải chấp nhận làm những cái nghề không được thanh sạch nhung tuyết gì. Căn nhà kiêm luôn bếp đun mới mùng 6 Tết đã lạnh tanh, nhớp nháp. Củi dựng đầy bốn bức tường, xoong chảo chỏng chơ như căn nhà hoang, sinh kế nhọc nhằn đã thúc tất cả những đứa con của bà Hương ra đường từ sớm đến tối. Thế mà vẫn đói. Ông bạn đồng hành của tôi thăm hỏi từng người, mở hàng phát vốn cho từng cháu, và mẹ của Mơ cũng thăm hỏi ông chủ của con gái mình rất thắm thiết. Trước, bà sống trong Văn Luông, mới ra đây kiếm thổ đất vẹo vọ này tá túc. Con Mơ nó đi làm gái biền biệt, rồi một ngày nó về đẻ ra đứa cháu ngoại này cho bà ẵm. Cô gái mại dâm nào cũng hầu như cũng quyết tâm kiếm lấy một người con riêng. Mơ quyết tâm nuôi đứa bé, dẫu chính cô cũng không biết ai là bố thật của nó. Mơ đang cặp kè già nhân ngãi non vợ chồng với tay Tuân ở xã Thục Luyện bên cạnh.


Bà Hương tiếp vị khách mà bà biết đích thị là Tú ông ấy cứ vui vẻ như không. Hình như với mẹ con bà, cái nghề ấy nó cũng như mọi cái nghê trong xã hội, cứ làm tốt thì nghề nó sẽ chẳng phụ mình. Bà khoe, bà là người thích tình nghĩa, vì thế con bà đẻ ra, bất kể của ông nào, ông ấy bỏ mặc thì ông ấy sẽ chịu tội với giời, bà nuôi tất. Trời cứ sinh voi rồi trời khắc phải sinh cỏ. Ngồi nhà chưa ấm chỗ Mơ đã lại tấp tểnh theo giai lên đường, ăn ngoài phố, ngủ ngoài khách sạn. Đi với Tuân, Hương coi cũng vừa là tình nghĩa, vừa là kiếm sống. Bà Hương lúc nào cũng chửi đổng, nó đi tứ chiếng giang hồ, không biết bao giờ nó mới lại về. Con nó đang ốm o thế này, nó để đứa con đỏ với mụ già sắp xuống lỗ chăm nhau thế này rồi nó đi.


Hàng xóm nhà Mơ, có hai cô nữa là Tính và Nam cũng từ lầu xanh về nghỉ Tết chưa xuống... nhận việc. Vẫn biết là nhà Tú ông của tôi cũng chỉ chứa hết dăm cô nhân viên thôi. Nhưng mà ông vẫn rất lo không kiếm đủ đào - bởi hầu hết các điểm kinh doanh giải trí – thư giãn bây giờ người ta đều vồ vập mời gọi các cô gái chấp nhận bán chôn vào làm. Gái cũng nhiều, nhưng dịch vụ cũng nhiều, chỗ nào nó cũng co kéo cho nên ông cẩn thận vẫn hơn. Em Tính vừa cưới chồng xong, quyết định ở nhà, tạm thời chưa nhắc tới con đường bần cùng với khách làng chơi kia vội. Riêng Nam, khi nhìn thấy chúng tôi lội ngoài bờ ao vào nhà, Nam đã reo ầm lên như gặp người thân. "Trời ơi, ông, ông lên bao giờ thế này...". "Thúy Kiều 2005" ơi, sao nàng lại vồ vập với Mã Giám Sinh đến nhường ấy hả em? Nam sẵn sàng đi theo xe của chúng tôi về xuôi ngay để... hành nghề. Thằng con trai em đã lỗ mỗ biết nói chuyện với khách. Nhưng kệ, Nam cứ nói chuyện mình đi làm gái khổ sở thế nào, vui thú thế nào trước mặt chúng tôi, trước mặt cả ông anh trai đang uể oải ngồi ngoài hiên làm tôi thấy lúng túng như gà mắc tóc. Cứ như tôi dụ dỗ em gái anh ta vào con lầu xanh thật.


Bố mẹ Nam cứ hàn huyên với khách đã giúp con mình có công ăn việc làm một cách đầy hàm ơn. Tôi cứ ngỡ họ không biết con mình đi làm điếm, không ngờ nói chuyện với ông cụ bảy mươi tuổi, bố đẻ Nam, ông biết cả. Kỳ lạ, không thấy một gợn mặc cảm nào trong mắt ông già họ Nguyễn người dân tộc Mường này. Chỉ thấy một nỗi cam phận. Ông vốn là bộ đội làm gì đó liên quan đến không quân. Ông có hai bà vợ với mười hai người con, tên con ông đặt theo lối đánh số thứ tự, thằng đầu lấy tên ông rồi cứ thằng Ba con Bốn cho đến thằng Mười. Cho nên hỏi ông có bao nhiêu con ông nhớ ngay. Còn chuyện con Nam có con với thằng nào, chồng nó bất hảo gặp con gái ông trong khách sạn bán-mua dâm thế nào; thằng ấy nó đã về nhà ông làm rể rồi biến mất như thế nào, ông cũng không nhớ nữa.


- Tên thằng chồng nó là gì, mấy năm rồi già cũng quên mất rồi. Thằng cu con cái Năm tên là gì ấy nhỉ, nó đẻ cũng lâu lâu rồi mà...


Ông già có 12 người con cứ lơ mơ thế. Riêng con bé Nam thì mặc váy hoa mỏng tang rách cạp rách gấu lung tung, áo khoét cổ rộng, da trắng, dù Nam chưa bao giờ là đứa con gái có nhan sắc cả. Cô là con gái mà giống bố y như đúc. Giống như phạm nhân trò chuyện với quản giáo, ai trong số các gái từng làm việc ở nhà Tú ông của tôi cũng đều gọi các ông bà thê mình bán hàng giải khát bằng "ông". Nam xổ toẹt:


- Ông cho con đi với ông cho tiện. Tối qua còn vừa ngủ với bạn ở ngoài khách sạn SV trên thị trấn đấy chứ.


- Khách ở đâu đến?


- Cũng ở quanh đây thôi ạ.


Đúng là trong giới với nhau, họ nói chuyện rất sòng phẳng, bộc tuệch. Thậm chí, ngay tại nhà riêng nhà Nam (hoặc cô nào đó), ông bạn đồng hành của ôi có thể đưa tay sờ nắn, hoặc kiểm tra “vốn tự có” để hành nghề của cô gái mà không cần băn khoăn gì. Ông bảo, chất lượng là sống còn, chứ ông có ham muốn gì được đâu mà "quấy rối tình dục" các cháu. Các cô quan niệm đơn giản, đó là một nghề kiếm sống, và hãy tuân thủ công việc và làm cho tốt.

Thật chua xót.


 

(Còn nữa)


(Vì một số lý do liên quan đến luật pháp và đạo đức nghề nghiệp, chúng tôi xin được viết tắt hoặc đổi tên một số nhân vật có thật trong loạt phóng sự này).

 

 

Đỗ Doãn Hoàng's blog




Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư