Nước mắt Thiên sứ

  • 14472
  • 0
  • 1

Thiên sứ vốn mang trong mình bao nỗi cô đơn; thiên sứ không nên lưu luyến với trần gian mà làm mất đi hạnh phúc

1. Thiên sứ
Tôi là một thiên sứ cao quý, nghe các bậc lão nhân và những thiên sứ bình thường khác nói là như vậy. Mẹ tôi mất khi tôi còn nhỏ, bố tôi phát hiện ra tôi ở dưới gốc cây tiên vào ngày thất tịch (ngày 7 tháng 7 âm lịch), vì thế cuộc đời tôi bắt đầu từ cây tiên ấy. Bố đặt cho tôi một cái tên vô cùng đáng yêu- Đường Đường

Cái tên đáng yêu này làm tôi càng nổi tiếng hơn trong quá trình trưởng thành, tôi đẹp đến hoa nhường nguyệt thẹn, tôi luôn nổi bật trước đám đông, nhưng bản thân tôi lại chẳng tìm ra chút đáng yêu, hồn nhiên nào trên mình, tôi là một đứa lầm lì, cô độc  ở cái tuổi 15, vì thế tôi luôn giành hết thời gian trong những bài tập thiên sứ trên lớp. Mới 15 tuổi nhưng tôi đã là học sinh ưu tú của Học viện thiên sứ, nhưng tính cách vẫn vậy-lầm lì.
Chỉ đến khi tôi gặp anh, cái cảm giác ấy…..

2. Cảm giác khi gặp anh


Trong quá trình học cho thiên sứ có một tiết học bắt buộc thiên sứ phải xuống trần gian một mình để trải nghiệm, thời gian là trong vòng 3 năm, tôi là thiên sứ nhỏ nhất trong lịch sử đi “thực tế” dưới trần gian.


Tôi mang trong mình thân phận của cô gái họ Nhiếp - Nhiếp Tâm Đường dưới trần gian, bước vào con đường tiến tu 3 năm của học viện Hoàng gia Duy Nghiệp.

Hai năm đầu của tôi rất bình lặng, tuy có rất nhiều bạn nam theo đuổi, nhưng tôi chỉ nguyện gắn bó với sách vở, tôi học rất khá, hơn nữa vốn có địa vị cao nên nhanh chóng được xếp vào vị trí đầu bảng trong Top “10 nữ thiên tài” của trường.

Đến năm thứ ba, tôi đã gặp anh. Lần đầu tiên gặp anh là khi anh chuyển lớp vào lớp tôi, anh đi theo thầy giáo vào lớp, khi anh nhìn thấy tôi, chúng tôi bắt gặp ánh mắt của nhau, anh ngây người ra, mặt đỏ bừng, sau đó bước lên bục giảng, ngại ngùng nói: “Tớ là Lâm Phong, mong các bạn giúp đỡ”. Rồi sau đó anh được xếp ngồi cạnh tôi.


“Reng….reng… reng” Tiếng chuông tan lớp.


“Bạn tên gì?” Lâm Phong cởi mở hỏi tôi


Đang định bụng nói là Đường Đường, nhưng nghĩ tới thân phận hiện nay của mình, tôi vội chữa lại.”Tớ là Nhiếp Tâm Đường" - Tôi đáp


 “Tớ gọi cậu là Đường Đường được không?”


Tôi giật mình, vì đã hai năm chưa có ai tình nguyện và chủ động nói nhiều với tôi như thế, cũng chưa có ai muốn gọi tôi thân mật như thế, tôi ngây người.


“Được chứ? Đường Đường, cậu cứ gọi mình bằng tên nhé!” Lâm Phong thật trong sáng, ánh mắt anh như mỉm cười.

“….” Đường Đường chưa kịp trả lời, thì tiếng chuông reo vào lớp chết tiệt liền vang lên.


Đường Đường cảm thấy cảm giác này thật thần kỳ, cảm giác mà từ trước tới nay cô chưa bao giờ có. Cô nghĩ chắc đây là cảm giác mà mọi người thường nói là hạnh phúc, nhưng tại sao cô lại có cảm giác ấy? Chẳng lẽ thực sự cô đã thích anh rồi, sao lại thế được chứ. Đang mải nghĩ, Lâm Phong liền đưa cho cô một bức thư.

“Sau giờ tan học, mình cùng về nhé!”

3. Giữa hai chúng ta - Em đã phạm lỗi vì anh

Tôi lề mề thu dọn sách vở, Lâm Phong ở bên cạnh nói “Đường Đường, sao lại phải vác đống sách vở này về nhà? Cũng không nhất thiết phải học hết chỗ sách vở này mà, con người ta sống cũng phải có lúc hưởng thụ hết mình chứ! Đi theo tớ, tớ sẽ cho cậu thử cảm giác hết mình nó như thế nào”

Lâm Phong vứt cặp sạch của tôi lại, kéo tôi đến một quán chè, rồi gọi một cốc chè, tôi từ từ thưởng thức, tôi nói chè rất ngon, anh ấy tỏ ra rất vui vẻ, anh ấy nói món chè này tên là “Nếm thử”, anh ấy nói lần đầu tiên anh món này anh cũng cảm thấy rất ngon, về sau lần nào đến quán đều gọi món này.

Chiều hôm ấy, chúng tôi đã đi rất nhiều nơi, cũng thưởng thức rất nhiều đồ ăn, anh ấy nói với tôi rất nhiều, tôi cười rất vui vẻ, quay đầu lại bỗng thấy bộ dạng Lâm Phong vô cùng ngạc nhiên, tôi hỏi “Cậu nhìn gì thế?” Anh ấy nói: “Đường Đường, trông cậu cười rất xinh, tại sao cậu lại không hay cười?”

Tôi nghĩ là sau khi nói câu ấy, anh chắc là đã rất hối hận, vì thế trên đường về nhà, anh chỉ cúi đầu, lặng lẽ không nói lời nào, đến lúc sắp phải chia tay, anh ấy nói: “Tớ không biết phải nói thế nào với cậu, nhưng thực sự lúc cậu cười trông cậu rất xinh.”

“Lâm Phong, không sao đâu, sau này tớ chỉ cười cho cậu ngắm thôi nhé.”

Anh vừa cúi đầu lại vội ngẩng đầu lên, dáng vẻ ngạc nhiên ấy khiến tôi cảm thấy không tự nhiên, mặt tôi đỏ tưng bừng, trên con đường nhỏ về nhà, đứng trên ban công tôi nhìn thấy anh vẫn đứng đó, một lúc sau anh đi, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Ngày thứ hai lên lớp, tôi nhìn thấy anh đạp xe đứng đợi trước cửa nhà tôi, mỉm cười nói với tôi: “Nhiếp tiểu thư, lên xe thôi!” Tôi đáp lại anh bằng nụ cười ngọt ngào, ngồi trên xe, dựa vào người anh, tôi cảm thấy thật ấm áp, tôi biết thiên sứ không nên mắc phải sai lầm này, nhưng tôi thích anh, tôi biết là tôi thích anh. Tôi tình nguyện mắc phải sai lầm đáng nhẽ ra không được mắc phải.

4.  Mắc sai lầm rồi thì sao, nhưng anh không được lừa dối em


Thời gian chúng tôi ở bên nhau ngày càng nhiều, tôi ngày càng dựa dẫm vào anh, cũng ngày càng nhạy cảm, có những khi chỉ mong anh đừng để ý đến tôi, trong lòng lại có chút đoán định. Nhưng cảm giác vui vẻ khi được ở bên anh đã vượt lên cảm giác ấy, tôi chẳng hề hay biết bất hạnh đang mon men tìm đến tôi.


Có lần tôi hỏi anh, chúng ta cùng về nhà nhé, anh lại nói anh còn có việc, nhà tôi cùng đường với nhà anh, anh không thể không đi về cùng tôi, tôi liền cảm thấy nghi ngờ, vì thế tôi đã có một quyết định rất không nên -theo dõi anh.

Tôi dùng phép tàng hình để theo dõi anh, tôi không ngờ rằng Lâm Phong cũng là thiên sứ, lúc tôi nhìn thấy anh là lúc anh đang dùng phép hô hoán, nhất định Thánh Thiên Sứ đã phái anh đến phá con đường tiến tu của tôi, nhất định là thế.

Tôi gỡ bỏ phép tàng hình, dần dần hiện nguyên hình, đôi cánh thiên thần dần dần hiện ra. Anh ấy nhìn thấy tôi, quả nhiên là ngỡ ngàng, ma lực trên đôi tay anh bỗng biến mất hoàn toàn.

“Không phải nói gì nữa đâu, Lâm Phong, anh đã từng nói đời này kiếp này chúng ta sẽ ở bên nhau, anh từng nói anh sẽ mãi mãi yêu tôi, anh đã nói sẽ không bao giờ lừa dối tôi, bây giờ anh đang làm gì anh biết không? Anh sẽ hủy hoại cả cuộc đời này của tôi, tôi đã tình nguyện vì anh mà phản bội lại thế giới thiên sứ cao quý tôi đang có, còn anh thì sao, anh đáp lại tấm chân tình ấy như thế này sao! Tôi hận anh!”

 “Không phải như em nghĩ đâu…..”

Chưa đợi anh nói hết, tôi đã giang rộng đôi cánh bay về thế giới thiên sứ, trong tim tôi chứa đầy căm hận, sầu não, nhưng tại sao tôi không khóc được, tại sao?

5. Tôi sẽ lại đến, nhưng trước hết là để quên anh

Vừa vào cửa Duy Nạp, tôi liền nhìn thấy Thánh Thiên Sứ đang đứng đó đợi tôi, tôi cũng không biết là tại sao. Tôi cùng Thánh Thiên Sứ bước vào địa ngục, ở đây tôi phải chịu mức hình phạt nặng nhất, nhưng tôi không rơi một giọt nước mắt nào, cũng không kêu khóc thảm thiết đến xé lòng.

“Đường Đường, lẽ nào con không cảm thấy đau sao? Thiên sứ vốn không được phép lưu luyến với trần gian, con đã mắc phải tội này nên phải chịu trừng phạt.”. Thánh Thiên Sứ vẫn ôn tồn nói với tôi.

“Con có cảm thấy đau, nhưng nỗi đau này đã là gì, đã là gì so với nỗi đau mà anh ấy đã giành cho con”. Tôi đáp lại Thánh Thiên Sứ vẫn với khuôn mặt lặng băng, thờ ơ.

“Đường Đường, nếu ta sẽ cho con  thêm một cơ hội nữa, nhưng con sẽ quên đi tất cả, trong lòng cũng không còn yêu, không còn hận nữa, bây giờ không còn, sau này cũng không còn những cảm giác ấy nữa, đợi sau này con hoàn thành việc tiến tu trở về, ta sẽ sắp xếp chuyện này sau, ý con thế nào?” Thánh Thiên Sứ nói tiếp “Nếu con  không muốn quên anh ấy, vào ngày thất tịch khi mặt trời khuất sau núi con sẽ biến mất khỏi Giới Thiên Sứ. Con cứ suy nghĩ đi, nếu con muốn trở lại trần gian, trước khi mặt trời lặn vào ngày thất tịch, con hãy đến tìm ta.”

“Con cảm ơn Thánh Thiên Sứ đã ưu ái, con sẽ suy nghĩ thận trọng”

“Vậy mấy ngày tới, con cứ ra khỏi địa ngục đi nhé!”

“Đa tạ Thánh Thiên Sứ”

Dưới sự bảo hộ của Thánh Thiên Sứ, tôi rời khỏi địa ngục, về Giới Thiên Sứ. Nhìn lại những con đường , những ngôi làng thân thuộc của Thiên Sứ, tôi quyết định sẽ quên anh!

6. Tôi dao động, vì tôi không quên được anh

Trước ngày thất tịch một ngày, tôi đã nhìn thấy Lâm Phong, cũng đã nghe cha anh nói, anh bỏ cả sự nghiệp tiến tu để trở về Giới Thiên Sứ tìm tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, ở trần gian tôi rất thích anh, nhưng tôi không thích người khác lừa dối mình, tôi không thích cảm giác bị lừa, nhưng anh đã lừa dối tôi, tôi cố ý tránh anh, nhưng anh đã nhìn thấy tôi.

“Đường Đường, sự việc không như em nghĩ đâu, hãy nghe anh giải thích…..”Lâm Phong chưa nói hết tôi đã gạt phăng đi.

“Lâm Phong, anh không cần giải thích gì nữa, tôi hận anh, vì thế tôi muốn quên anh, Thánh Thiên Sứ đã cho tôi một cơ hội, chỉ cần qua ngày hôm nay, tôi sẽ quên hết những gì đã có giữa chúng ta, tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu, vì thế anh đừng đến làm phiền tôi nữa.”. Tôi lại lạnh lùng như trước, nói xong liền quay đi.

Lâm Phong đuổi theo, nắm lấy tay tôi, “Đường Đường, cho dù em có nghĩ thế nào đi chăng nữa, nhưng anh hi vọng em sẽ nghe anh giải thích. Anh cũng chỉ vì đố kỵ với em, muốn vượt em, thành tích trước kia của anh không tốt, khi bắt đầu tiến tu, anh không dám tin đây là sự thật, sự thật là anh lại học hành bê bết đến thế. Khi em chưa đến, anh đã được báo trước là sẽ có thiên sứ giỏi hơn mình cũng xuống trần gian, anh đã hỏi Thánh Thiên Sứ và Thánh Thiên Sứ nói là đúng như vậy. Anh được cử xuống trần gian tiến tu, với thân phận Lâm Phong dưới trần gian, càng không thể ngờ anh và em được xếp vào một một lớp, cũng không ngờ anh với em ngồi cùng bàn, cũng không nghĩ rằng anh sẽ yêu em, nhưng anh hoàn toàn không ngờ rằng đây đều là sự sắp đặt của Thánh Thiên Sứ... Khi anh phát hiện ra điều này thì cũng là lúc em đang theo dõi anh, vì thế em mới hiểu nhầm anh.”. Lâm Phong thành khẩn nói với tôi.

 “Lâm Phong, giờ anh mới nói những lời này thì còn có ích gì nữa”. Ai sẽ tin anh??

Anh nghĩ là những gì anh nói, một thiên sứ ở Giới Thiên Sứ cao quý như tôi sẽ tin vở kịch này của anh sao, anh muốn lừa ai thì cũng phải xem người đó là ai chứ, được chứ, tiểu thiếu gia.” Tôi nói với anh bằng giọng khinh thường.

“Đường Đường, em vẫn không tin anh ư, anh sẽ dùng phép thuật để tự thôi miên, em muốn hỏi gì thì cứ hỏi nhé.” Nói rồi anh bắt đầu biến phép.

Tôi giữ lấy tay anh, anh liền mở trừng mắt, “Em như vậy nghĩa là đã tha thứ cho anh, đúng vậy không?” Trông anh rất vui.

“Tôi chỉ không muốn anh chết mà không rõ ràng.”. Tôi nói

“Đường Đường, anh biết là trong thâm tâm em, em đã tha thứ cho anh, Đường Đường, anh - yêu – em.”. Lâm Phong nhìn vào mắt tôi, nói.

“Lâm Phong, em cũng yêu anh! Anh chàng ngốc này.” Tôi nói, nói rồi anh ôm lấy tôi, anh đặt lên môi tôi nụ hôn ấm áp, nụ hôn đầu tiên. Tôi không kể lại cho anh những gì Thánh Thiên Sứ đã nói với tôi, tôi muốn cùng anh sống nốt những giây phút vui vẻ này.

7. Một ngày yêu

Vào ngày thất tịch, cả ngày tôi ở bên Lâm Phong, vào những giây phút cuối cùng, tôi không muốn rời xa anh, chúng tôi cùng đến Lạc Viên, cùng đi ăn những món ăn chưa được thưởng thức bao giờ, cùng nhau đi xem những thứ chưa được thấy bao giờ, những khoảnh khắc vui vẻ trôi đi thật nhanh, mặt trời sắp xuống núi, tôi và Lâm Phong ngồi bên cầu. Tôi nói với anh “Lâm Phong, em sắp phải xa anh rồi, vì em đã không dùng nốt cơ hội Thánh Thiên Sư ban cho em, nhưng hôm nay chúng ta đã rất vui, sau khi em biến mất, sẽ không còn ai quan tâm đến anh, vì thế vào tối hôm qua em đã ghi lại tất cả những gì em muốn nói với anh trong chiếc máy ghi âm này, khi nào nhớ em, anh bật lên nghe nhé, còn nữa, anh nhất định phải sống thật tốt, nhất định phải tìm cho mình một người con gái có thể đi cùng anh đến suốt cuộc đời, nhất định không được lừa dối cô ấy.”. Tôi nói tiếp “Anh phải tự chăm sóc bản thân đấy, anh phải chịu khó ăn uống vào nữa nhé.”

“Sao em không nói với anh em sẽ biến mất, tại sao, sao em ngốc thế, sao em lại từ bỏ cơ hội cuối cùng đó! Sao em lại ngốc thế.” Lâm Phong nói, nấc nghẹn trong nước mắt.

“Lâm Phong, anh đừng khóc, mặt trời sắp xuống núi rồi, em muốn nghe anh nói yêu em một lần nữa, có được không anh?”


“Đường Đường, anh yêu em!”. Lâm Phong nói xong mặt trời đã xuống núi, trên khóe mắt Đường Đường lăn xuống giọt nước mắt đầu tiên, giọt nước mắt ấy không hề biến mất, nó đã hòa vào con tim của Đường Đường.

“Lâm Phong, em cũng yêu anh.”

Đường Đường nói câu cuối cùng rồi biến mất, biến mất vĩnh viễn trong Giới Thiên Sứ, chỉ để lại nỗi đau hằn sâu trong lòng Lâm Phong.

Thiên sứ, sinh ra vì yêu, và cũng mất đi vì yêu

Sau những phút giây hạnh phúc, chỉ còn lại nỗi đau và sự tiếc nuối.

 
 

 

Dịch từ my0538

 

 

 

Thông báo

52labai.com

Chính sách riêng tư