...ZZZ.zzz!!!

Niềm vui trong tầm tay

LanYing

LanYing

Danh hiệu Blogger

Bài viết 114

Được dõi theo 58

Tình yêu không thoát khỏi lưới trời

18/05/2011| 1450 Xem| 7 Bình luận| 0 Thích

‖Part 1‖­

Có những người, có những việc vẫn luôn ở trong tim ta, điều đó mang tên khắc sâu nỗi nhớ. Có những tình cảm, có những ý nghĩ vẫn luôn ở lại, mang tên ký ức. Khi hoài niệm về một người, thời gian như dừng lại, âm thanh ghi lại nhịp đập trái tim như chiếc phách từng bước từng nhịp, âm thanh vang vọng.

Từng giọt mưa ướt đẫm, ánh sáng mênh mang, nhớ về một người, những lời từng nói, cứ chìm sâu, để rơi rơi vào cát bụi. Chiếc vòng ngọc mã não trên tay ánh lên ánh sáng đỏ.

Hy Trì vuốt nhẹ chiếc vòng mã não, những xúc cảm cứ len lỏi ùa về, những ký ức như tràn qua bức tường ngăn cách chảy ào về hiện tại, vọng lại bao hồi tưởng mà Hy Trì không muốn nhớ lại.

 

Thời gian không thể quay trở lại, đợi mãi mà người ấy cũng chẳng quay về, những điều muốn nói thì cuối cùng cũng chưa nói ra. Bảy năm đã qua, Hy Trì chưa từng nghĩ rằng mình đã từng trải qua cuộc hôn nhân này. Nhưng sự thực vẫn cứ hiện hữu sâu trong tiền thức, tiềm thức ấy thỉnh thoảng lại trỗi dậy như nhắc nhở cô rằng, tình yêu bấp bênh của cô đã đến hồi kết thúc.

 

Bạn bè xung quanh cô thường khuyên cô rằng, phụ nữ nên tự chuẩn bị cho mình vài cơ mưu, như vậy mới có thể giữ chặt được đàn ông. Những lời ấy nay đã trở thành danh ngôn rất có lý, không thể phủ nhận.

 

 “ Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, nhất định em sẽ vứt bỏ lí trí và sự tự tôn của em. Nếu có thể về lại hồi xưa, em nhất định sẽ nói với anh rằng em cũng yêu anh, em yêu anh không kém gì anh yêu em. Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ thì tốt làm sao…..Viễn Dương”. Những lời ấy Hy Trì cứ nhắc đi nhắc lại. Cô luôn huyễn hoặc mình rằng, mọi thứ bây giờ đều là giấc mơ. Tỉnh dậy sau cơn mơ, người ấy sẽ lại quay về, lại ở đây……

‖Part 2‖­

Sau nửa năm chiến tranh lạnh, cuối cùng họ đã có tên trong tờ đơn ly hôn, ký tên xong chẳng ai oán trách điều gì, cũng chẳng ai níu kéo. Họ không nhắc lại những tiền nhân hậu quả đưa cuộc hôn nhân kết thúc ở đây.

Tối hôm ấy, Hy Trì bận rộn với việc đàm phám về thù lao, đến tối muộn mới về nhà. Viễn Dương ngồi yên lặng trên sô-pha, nhìn giờ hiển thị trên chiếc điện thoại di động, đã sang sáng ngày hôm sau, trên bàn là tờ đơn ly hôn và một chiếc bút máy.

 

“Chúng ta ly hôn, điều đó tốt cho cả anh và em.” Viễn Dương nhẹ nhàng nói, Hy Trì bất ngờ đứng lặng một hồi, hai hàng lông mi rậm rung lên. Cô cố gắng giữ được hơi thở đều, đi tới bên chiếc bàn, cầm bút lên, ký vào chỗ trống giành cho phần chữ ký của mình.

 “Sáng mai anh sẽ bảo thư ký tới dọn đồ của anh, ngày mai đi anh sẽ đưa lại chìa khóa cho em.Hôm nay anh mệt rồi, anh đi ngủ trước đây.” Khuôn mặt Hy Trì không biểu lộ chút cảm xúc nào. Nhưng khi quay đầu đi những giọt nước mắt cứ lặng lẽ lăn dài trên má. Cô kiêu hãnh, ngẩng cao đầu đi vào nhà tắm. Tiếng nước chảy hòa vào tiếng khóc nấc nghẹn của Hy Trì.

 

Viễn Dương chẳng nói lời nào, nhìn người phụ nữ yếu đuối mảnh mai trước mặt, anh thấy lòng đau thắt, anh không đành lòng, trái tim anh giờ đã nguội lạnh. Vì từ trước đến nay vị trí của anh trong tim Hy Trì  chẳng bao giờ cao hơn nổi lòng tự tôn của cô. Cô sống quá lý trí, quá tự tôn, làm việc gì cũng quá rành mạch phân minh. Viễn Dương siết chặt nắm tay, cắn răng, cố gắng để không tức giận, để không tỏ ra khó chịu. Nhưng nỗi đau trong lòng anh hiện ra quá rõ, không gì che giấu nổi.

Đã 7 năm rồi, hai người họ đã duy trì được cuộc hôn nhân này đã tròn 7 năm. Anh từng không tin nổi đã trải qua đến 7 năm, đến nay anh vẫn không tin điều ấy. Vì anh biết, vật cản giữa anh và Hy Trì không phải là sự cám dỗ hay sự chán chường. Mà nó chỉ là hai từ “lý trí”. Lý trí của Hy Trì đã áp chế những cảm tính còn xót lại của cô, Viễn Dương mong muốn biết bao có thể nhìn thấy cô trút tức giận vào anh, gây chuyện với anh, thậm chí anh còn mong cô khóc lóc, la lối om sòm vào mặt anh. Nhưng lý trí của Hy Trì là bức tường ngăn cách quá kiên cố mà bỗng dưng anh gặp phải, cô chẳng để bụng bất cứ việc gì.

 

Đến sáng sớm, Hy Trì chẳng nói năng gì, cũng chẳng làm gì, lao như bay ra khỏi nhà, cũng chẳng quay đầu lại. Hình như cô sợ khi quay đầu lại, sẽ không kìm nén nổi cảm xúc đang chỉ trực vỡ òa ra. Lý trí cho cô biết, phải ngẩng cao đầu kiêu hãnh, kiêu hãnh quay đầu, kiêu hành rời đi…..

Viễn Dương thở dài nhìn theo bóng Hy Trì đang khuất dần, rút bao thuốc từ trong túi, tự châm cho mình một điếu thuốc. Đã 6 năm nay anh không hút thuốc, Hy Trì không thích mùi thuốc lá, vì thế anh phải mất nửa năm mới bỏ được thuốc lá. Nhưng hôm nay anh quyết định sẽ mặc kệ một lần, mặc kệ cái thứ tình yêu luôn ngóng trông chờ đợi nhưng chẳng có kết quả.

 

Một gia đình từng rất hạnh phúc, nay không được gọi là gia đình nữa rồi. Viễn Dương mệt mỏi nằm ngả lưng trên giường, anh không thể thôi không suy nghĩ. Trong phòng ngủ vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa của Hy Trì, vẫn còn lưu lại mùi nước hoa ấy ở trên gối

 

Có hối hận không? Viễn Dương tự vấn bản thân. Có lẽ là có! Có thể là mình đã hối hận thật rồi. Nếu không thì tại sao nước mắt cứ chảy ra từ trong khóe mắt mình, nước mắt làm ướt hết cả gối. Anh lấy tay gạt nước mắt, những giọt nước mắt ấm nóng, ướt át…..

 

‖Part 3‖­

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, thế là đã một năm rồi, đã có thêm mấy cửa hàng nhỏ bên phố, cây đa bên vệ đường đã mọc thêm mấy nhánh. Cảnh sắc có thể thay đổi thì đời người cũng có thể đổi thay.

Những lúc một mình, Hy Trì thường cất xe trong gara, thay vào đó cô đi xe buýt. Đường phố ở Trường An ngày càng sầm uất, nhộn nhịp, nhưng cảnh vật vẫn chẳng khác xưa, cửa hàng nơi lần đầu gặp mặt, công viên nơi hẹn hò đầu tiên, nụ hôn đầu tiên dưới chân cầu Thiên Kiều. Bao nhiêu kỷ niệm đẹp đã qua, nay chỉ nhìn cảnh mà xót xa nhớ lại chuyện cũ.

 

Khi nhận được giấy mời dự đính hôn của Viễn Dương cũng là lúc Hy Trì vừa đàm phán xong một vụ làm ăn. Mặc dù đã chia tay, nhưng hai người vẫn giữ liên lạc, vì thế Hy Trì vẫn biết trong một năm qua, Viễn Dương đã thay đến mấy đời bạn gái, cao thấp béo gầy đều có cả. Mặc dù cô đã chuẩn bị tinh thần từ lâu, nhưng hôm nay khi nhận được giấy mời dự đính hôn, cô vẫn không giấu nổi cảm xúc, cô thở dài buồn bã.

Vào ngày vui của Viễn Dương, cô trang điểm nhẹ nhàng, xinh đẹp, cô chuẩn bị một bộ váy hở vai màu đỏ, cô mặc vào trông thật thướt tha, quyến rũ. Phía trước ngực là chiếc dây truyền có đính kim cương màu bạch kim, vào ngày kỉ niệm 5 năm ngày cưới, Viễn Dương đã tự tay đeo cho cô. Chiếc vòng mã não cô đang đeo ở tay trái là món quà của Viễn Dương tặng cô khi đến chùa ở Ấn Độ, với lời cầu chúc bình an. Hai vật này Hy Trì luôn đeo bên mình, chưa bao giờ tháo ra.

 

Chiều tối, Viễn Dương đứng trước cửa khách sạn đón khách, anh đưa tay trái lên nhìn đồng hồ, kẽ nhíu mày.

 

“Em xin lỗi, bây giờ em đến vẫn chưa bị muộn chứ?”- Hy Trì trong bộ váy đỏ đứng trước mắt Viễn Dương, cằm hơi nâng lên, từ tốn nói với Viễn Dương.

 “Không sao, cũng sắp bắt đầu thôi.” Nhìn thấy phía trước là Hy Trì, Viễn Dương thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt căng thẳng của anh giờ đã thoải mái hơn rồi.

 


Viễn Dương và Hy Trì cùng bước vào sảnh chính, trên đường đi họ im lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng thở của nhau. Bắt gặp cảnh tượng huyên náo của bữa tiệc hỷ trong sảnh chính, Hy Trì lại chạnh lòng, nhất thời hoảng hốt, bối rối quên mất là mình đang bước lên cầu thang, bước lỡ dịp nên bị chẹo chân. Viễn Dương vội đỡ lấy Hy Trì đang ở bên cạnh, khiến cô ngã vào lòng Viễn Dương. Vào lúc hai người chạm vào nhau, Viễn Dương khó kiềm chế được mong muốn ôm Hy Trì vào lòng. Cảm thấy Viễn Dương có gì đó khác thường, Hy Trì vội đẩy người Viễn Dương ra, tỏ ý bảo Viễn Dương buông tay ra. Như ý thức được mình đang mạo phạm đến Hy Trì, Viễn Dương liền buông tay ra khỏi người Hy Trì, chuyển sang đỡ lấy vai phải của cô: “Sao em chẳng cẩn thận gì thế, bao giờ mới làm người khác yên tâm về mình được đây?”

 

Những lời Viễn Dương nói làm Hy Trì cảm thấy quen thuộc quá, cô lục tìm lại ký ức trong quá khứ, cô bừng tỉnh phát hiện ra rằng, hóa ra, câu nói này, Viễn Dương vẫn luôn nhắc đi nhắc lại bên tai cô. Hy Trì quay mặt sang bên trái, cố chớp mắt, dùng tay che miệng thở một hơi thật sâu, cố gắng không để nước mắt chảy xuống.

Từng hành động nhỏ của Hy Trì đều bị Viễn Dương thu hết vào tầm mắt, bảy năm chung sống vợ chồng, Viễn Dương còn không hiểu Hy Trì sao. Mỗi lần cô buồn nhưng không muốn biểu lộ cảm xúc, trông cô đều như vậy, quay mặt sang một bên, ánh mắt buồn rười rượi, nhưng không muốn để người khác thấy……

‖Part 4‖­

Cùng với tiếng pháo giấy nổ rộn rã, cô dâu, chú rể cùng mở Champagne, trông họ thật ngọt ngào như giọt rượu chảy xuống từng ly trên bàn tiệc.

Hy Trì quan sát khách khứa xung quanh, trong đó có những người từng tới dự đám cưới của cô với Viễn Dương. Cùng là bữa tiệc hỷ, cùng là những lời chúc phúc tốt lành, nhưng đáng tiếc con người thì khác, cô phải đổi vai cho một nữ nhân vật nữ khác. Cô bỗng thấy mình thật nực cười, sao lại tới đây để tự tìm lấy tủi nhục làm gì? Vì không can tâm, không chịu thua hay vì không muốn buông tay. Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn không tìm ra được câu trả lời xác đáng, hoặc có lẽ là có đáp án, nhưng không dám khẳng định.

Người ta đều bận chúc tụng cho cô dâu mới, chẳng có ai lưu tâm để ý tới bóng dáng một người đang lẻ loi ở bên ngoài. Nhưng cho dù cả thế giới có bỏ quên cô, nhưng vẫn có một người vẫn luôn chú ý tới cô, như con thiêu thân không cần chỉ dẫn vẫn tìm thấy nguồn sáng, như con người không cần tốn hơi sức nào vẫn nhìn thấy mặt trời. Đối với anh, Hy Trì như vật thể phát sáng, là nguồn nhiệt.

Không còn nghi ngờ gì nữa, người đó chính là Viễn Dương

Hy Trì cầm ly rượu Vodka trong tay, từ trước tới nay cô vốn không uống loại rượu mạnh này. Nhưng hôm nay, cô muốn uống thật say. Hình như cô đã uống say, Hy Trì tự cười một mình, cô cười chính mình, cười vì cũng có ngày cô say xỉn trước mặt người khác. Cô kiêu ngạo như vậy, lí trí như vậy, lại tự trọng, sĩ diện như vậy, chưa bao giờ cô cho phép bản thân mặt mày tưng bừng trước đám đông, nhưng vào khoảnh khắc này, cô không còn để ý đến hình tượng bản thân nữa, đôi mắt cô mơ màng cầm ly rượu trên tay

Ánh trăng hấp dẫn lòng người, vì men rượu, vì hai má cô ửng hồng nên trông cô càng hấp dẫn hơn. Viễn Dương bước lên sân thượng, đến gần cô. Hôm nay Hy Trì mang lại cho anh cảm giác không giống mọi khi, cô không giống với một Hy Trì đầy lí trí, không giống với Hy Trì từ trước tới nay chưa biết say rượu là gì.

 “Em say rồi.” Chính Viễn Dương cũng không phân biệt được câu nói này là câu hỏi hay là câu khẳng định.

 “Em không say, em rất tỉnh táo. Em biết hôm nay là ngày đính hôn của anh, em cũng biết vợ chưa cưới của anh rất xinh. Còn nữa, em còn biết……” Nói tới đây, Hy Trì không nói nữa. Viễn Dương vừa sốt ruột, vừa tò mò hỏi: “Còn gì nữa?”

Hy Trì ngẩng mặt lên nhìn anh, lúc này, trong mắt cô hiện lên hình ảnh của Viễn Dương, hình ảnh hơi mờ nhạt, khiến cô cảm thấy có sự bất an không gọi được tên. Hy Trì giơ tay lên, đưa tay về phía Viễn Dương, khi tay cô sắp đưa xuống  một giây trước đó, trong nháy mắt Viễn Dương vội nắm chặt tay cô, ánh mắt mạnh mẽ nhưng không mất đi vẻ dịu dàng, nói như hăm dọa: “Còn gì nữa?”

 “Còn nữa, em biết là tim em đang rất đau, em không muốn nhìn thấy người con gái khác ở bên anh, không muốn nhìn thấy đám cưới của anh, càng không muốn nhìn thấy anh hạnh phúc.” Không biết dũng khí từ đâu, Hy Trì nắm chặt lấy vai Viễn Dương, trách mắng một hồi. Nghe được những suy nghĩ thật lòng mà Hy Trì thổ lộ, nhìn thấy cô không để ý đến hình tượng kiêu hãnh của mình mà nổi cáu, anh không giấu nổi cảm giác vui mừng, anh đang mừng thầm trong bụng, anh ôm lấy cô. “Hy Trì, em biết không? Tối nay trông em đáng yêu lắm, em rất chân thực, em đã mang lại cho anh một cảm giác hoàn toàn mới mẻ.” Viễn Dương vừa lau nước mắt trên gương mặt run run của Hy Trì, vừa khen ngợi cô. Hy Trì nắm chặt nắm tay, tỏ ý không hài lòng, đánh tới tấp vào lưng Viễn Dương: “Từ Viễn Dương, anh thích nhìn em trông nực cười thế này thế à?”

 “Không phải nhìn em trông nực cười, mà anh thích nhìn em trông mất hình tượng thế này. Nếu khi anh đề nghị li hôn, em cũng giống như tối nay, tức giận với anh, đánh anh, mắng anh, thì chắc chắn anh sẽ không rời xa em.”

Nghe những lời vừa ấm ấp, vừa mới mẻ này, Hy Trì cười khì khì: “Hóa ra sinh ra anh đã có số phận hẩm hiu thế à? Lại thích bị người khác đánh mắng.”

 “Ấy, em sai rồi, không phải người khác, mà là em. Anh hi vọng là có chuyện gì hay kể cả không có chuyện gì thì em cứ đánh anh, mắng anh, như vậy mới giống một đôi vợ chồng.”

Nói rồi, hai người nhìn nhau người, họ cười sự thành thật của nhau, họ cười những lỗi lầm đã qua và những điều đã thức tỉnh hôm nay.

 “Đi thôi, mình về với tổ ấm bé nhỏ của chúng ta.” Không đợi Hy Trì trả lời, Viễn Dương đã ôm ngang người Hy Trì để cùng cô đi về phía cửa.

 “Hôm nay là lễ đính hôn của anh mà!” Hy Trì ngạc nhiên nhìn Viễn Dương.

 “Hy Trì, em trở nên chậm hiểu từ bao giờ thế? Chẳng lẽ em không nhìn ra sao, hôm nay anh mời bạn bè đến để diễn một vở kịch? Nhưng mấy hôm nữa sẽ phải mời họ đến dự tiệc phục hôn của chúng ta nữa.” Viễn Dương cười lớn, anh đặt một nụ hôn nồng cháy lên trán Hy Trì, nhìn cô cười. Chỉ khi nhìn thấy tất cả khách khửa ở sảnh chính nhảy lên vỗ tay hoan hô, Hy Trì mới ý thức được, hóa ra tất cả mọi người hùa nhau để lừa cô, bữa tiệc hỷ này lại trở thành “tiệc đoàn tụ”.

Một Hy Trì không chịu nhận thua cũng phải nhảy cẫng lên vui sướng, cô cắn vào vai Viễn Dương rồi bỏ chạy. Viễn Dương đứng khoanh hai tay trước ngực đắc ý, nhếch mép, đánh mắt đưa tình với Hy Trì làm cô đỏ mặt ngượng ngùng. Anh đã phải mất hơn nửa năm để dày công vạch ra kế sách cho lần đánh cược này, anh đánh cược tình cảm giữa anh và Hy Trì. Lúc đầu, anh cũng cảm thấy lo ngại, anh sợ lần đánh cược này nếu thua thì sẽ vô cùng thê thảm. Nhưng may mắn là anh đã thắng…….

‖Part 5‖­

Khi  bỏ hết công sức để sắp đặt cái bẫy tình yêu, người nói lời chia tay cuối cùng sẽ gặp lại. Một chút thời cơ, một chút gợi ý, một chút khích lệ, một chút tình đã giúp thổi bùng chút tro đã tàn thành đám lửa rực rỡ. Một ánh mắt, một lời hỏi thăm, một nụ hôn, một chút tình thì có mọc thêm cánh cũng khó chạy thoát. Thế là, tình yêu, cuối cùng cũng không thoát nổi lưới trời.

Dịch từ blog QQ

 

Cùng chuyên mục

Bình luận (7)

Bạn phải đăng nhập để viết bình luận cho bài viết này
back to top